Logo
Chương 3578: Duyên Trung (1)

“Đại Tham Tướng… đoạt xá ta…”

Hòa thượng áo đen nghe xong, nhất thời sững sờ đứng chết lặng tại chỗ, hồi lâu vẫn không ngẩng đầu. Trong mắt hắn muôn vàn sắc thái đan xen, ánh nhìn rực cháy. Qua một lúc lâu, hắn mới cất tiếng tán thưởng:

“Diệu kế!”

Hắn nói:

trnê hng i:h xgnu, cao nH chỉ nình h từ
ta… ca iGá quá rt thấp…’
kỳ ar otrgn v nueq vi đen ưhn của hty nhiều haò áo mặt nH imD mt nkiế lp va một thượng aki đ Đạo đã hgcn chsá lòng dạng trụ bộ đi cảnh nhng rời Thích à.ny tìr ôN trong nhn nàhh cc rntg: sm vn mn,ă ,iđ y, ut tl gmnêih nt ct li
v ếun lâu óc mt iàd, xét còn Ngy Ch ơVgnư
l i,đm ơs “Chỉ iuđ yttu iđ đừng để hn phải igưnơ k tm .h óc
ra do tìh ta! ra… yàn nt tri đưa ti nv turyn nêrt là tay pnh ath ìhT
chần hc Kôhgn l,tá in:ó iyâg Lui
nói: ht kh gnĐã ấy? đu sao niagG nH tth gật sâu, kgnôh thấu miđ nhìn
Chính là y. ýl đo
Đãng tức tg đu lớn, lập gGian gnm in:ó
l, ,ògln êthm hành ógnn ingư omhk hiơ nói: nh Thế càng àl
tếh! hChní
,ênl u:đ aih tm Liễu ôghKn mht tg mâ sáng
ònc êtnr nh mt v trời dị, khốn unqa eló :inó ôkngh ưrtc Đngã lên Trong hoàn kih àt Gaign a,n vị khổ nàot ggni ntiê ãđ thái thn
“Ha h!a
at v!ào địa mà gôkhn đot tiến ca thì v hợp nghn tuh duyên chậm ưbc voà nhỏ rãi hàT kia được cho ac iếhnk d mt hiếp ưtgn ta ph người nH ta o,àv âtm á,x ađ cơ phpé áuq ônhkg yu nh diư K không thể rồi. đám k hcák, đ ac dù s êyn t,a ohc kim nhà hc bé… ũcgn rtên ncò uid rit ơnh có
íthn :ontá hắn hmt gi lnòg trong àvo, là Thế mâ ignư
h n Nuế v giúp hơn. phải hầu vàng iig tu địa kim hhnyu íkh xin vậy, nhờ đ nđh iunh at ,iv ct còn v đã vgn gcnà để s ,asu Chuyện trước hơn!” hki
chọn gp aT gcôn ơDgnư ud hpn gn,n ngoài tm ra enhk Dơưng yNa ơsn ,bé chịu ênt vt nghc Đại trái t chut nôhgk nơs ,àov im Thích cng ũgcn thế năm. cc đnga ném urtng bị lao ,nh nếđ chẳng Đo, vào đã d vạc thân ìv cơ giưn nhỏ hi,c amig qua lại ogntr ocn ih hyt hk ti,r những ĩhgn aol óc cài hui mt nòc lại inhu thoát lớn vi đã lâu, nhân gơiưn n.àthh ấy it ũncg tnhâ ưDi k vài h không ngục hn n!cuhy ơgưni từng trên tm Đại đc c
Ta ưtng ápph hưac ca ad chắc đoạn ht in. gnch đã nt chưa grn lời la hc my tng ovà nếik tm ,nyà e
akhon bật tm ngc,ù iLu bỗng ngort Kghôn áhiok yht mc lnòg tht: nrg m, ch crtư
không hgpnò nào lúc uig th cũng hgntư onà ,ct li không kia nói t vẫn ànng bn mt ũncg ếht lúc hce phi nmu ,phó ca od c sớm nc này, páhp “Đúng tướng gn hc tôn ìg ũncg ngụy trang ngày .vy óc crưt nyàg đám àLm ta mình n.i đạo
ôg?nhk Nhân àGi “Ngươi có Tếh ếitb
ch ngđươ tướng của pháp tử nhưng kinh,ế v. nhiên. nay ưgTn hogpn ir vào ngôhk c vốn bcư àyn lẽ pháp từng là gãn gsn đ ia còn tô,n Tmha ngnà là chỉ ưahc nChuy tm ă,mn bị ngũc Lhni đã ámđ óc nv chứng. chết là iak ncôg ,uxgn vn ma Đại óc aM Sau thể?” ghnôk gì đối mt ihk ếb Tần “Đó ,ntgư là ếhtc sai uyt li,
ha gGnia ,h cưi p:áđ ãĐgn
ếđ chủ này Cnuyh ngl chờ yết đ! hucn nơi tm chi ắt bị sn nđi trong s v, xgon ôuix,
tỉnh pl tth Liễu đờ tht ìhnn :nêl mi hc aB ynâg hnư phương Hn ếikhn ,ng người. iđ Không ar, tht vừa âl,u tc nđ hiã y hnik imã
lưng, chắp gĐãn th Bát in:ó cbư aus yta inĐ, Giang tngro ngtho Y
ngaGi ciư gãĐn ión:
nào tm hu,i nhìn iuL áhn Không nbè hỏi: còn gôkhn ,nh
“Biết! ếi!tB
,hk ưci aginG ãngĐ nói:
đưa “Người ta, nh, unHy ta bất .ng có ch mun àyn àyn nd hêniT có nuyh hắn nđh vi chấp kếin mê tiếp nươig ?hcnăg vn vào đang duyên nghị hn iĐ àl ca v Ô Lần có thiên,
ninêh ng :nói ,aik n,êl hahnt gaGni phía nâgn t,m v yat cười sgná ãgĐn điểm bé nêli uq cưđ cảm ưnig trước dy, gnrto soi hn gđn ènb
không ikh àl tạm hc ưiơng. clú ,iig iuL t này câu đến tM cth, th Đnế kia gnhk ếhc ùngd hápp sợ vi c hi hn mxe sẽ mnìh h nưtg gK.nôh thời nv imk um hâtn ơigNư nhiên oa!s đ,a ta ad cứ ni còn vật đó, tgôhn
quýt ugxn này đpá: gcun vi ,đt qu hn Lúc rạp
nói: iLu hgônK tức ngẩng lập đầu,
vy cố ar êtnr knghô ygâ v nl Tần rt trao ac tùh, trí một người ytù vn tâm rít bếni my nLhi óđ nữa nưig địa cđ là itn như mi ênn ncò thể rit onTrg đa uxng, kim ưgni còn gkônh ngươi imk hcúp, nàh, hơn này oas? pih nth ghnc vị Tốt och .iàgon igưn t nv bốn
Khôgn !iv
ưĐ!c
ơih đến bn đto im yàm giác, gt itr gònv năc s ynê hết, lại, av đầu: trên hgĩn k lòng, là gônKh rcưt Lui td, cảnh tiên này lúc Lời mnu ôhkgn tht ov hắn, ấy uíhn cần nhưng hpi unế
iôđ úcngh igknê phn nb ,vy với “Như nơưig dè nũcg iđ phải
óc niaGg iác, Đags?oãn ri ãđ tuyển nhân ó:in v tay sn ưS nhhuy mt
ynHhu cứ .óni
,hmn htt đu ht hắn àid: Thế tg àl
norgt u,xng Tgn hắn nl ògnl hạ cuối Liễu Không ũngc óni: ncùg đá
Ngưi mt !àhn
hiểu rồi! hiểu !ri Ta “Ta
cũng ongrt tu này cưđ hNư tiện vậy, híc ưntgh thậm háck đu địa thể kmi việc có uiđ gnàr, at õr còn gnhc thích lạ at ca có iv giải !na tùy im gì
.cho đệ nh có cũng hn ưs mnu Ta mt cunyh giúp
rti tch nrêt lại, my in,l d tah pnh đ t ếnđ đaư ơi,ưgn àyn geNh lần uq đã kể àgnd ìg! hạ gcnh ngươi ayt truyền
at đ gũnc chíth gưni h!cká sư chuyện V hắn, uas gpiú huynh at ncò mặc nếu “Ta đi sẽ là đã tâm k hp, ogmn yv óc nói nnh thu nh! unhhy nghn Nuế
một vạn hưgnt rồi đang Btá phương mDi gianG quỳ. v oàngi ,hiá thân cũng cáo đích ihêtn còn kíh đc im nti Đãng đi cngh Y ân lúc nagiG ếth il ca iĐn, ra hn t nghă hề ctếi y ôghnK từ. aĐ h,ùt iak vn òHa iLu Đãng i,đ đni tr rẻ.
tg hgeN mm y, pl aginG đ huynh” tingế nãĐg đu cười hắn đy dậy, ct “sư nói: thâm ý,
,tt không yna coh li aongn gian gai đòi mđá n mt chỉ mới ãlo sp khiến tnh Mc dàng, ,ynà igà thể uáq ephn để phải ưcđ ra ncgũ đã la ngoãn uc oiv rất .ênit yàn được ưcđ nch xếp ehgn il hti aht ‘Trong at Dmi hỏa nhđ loã giỏi hắn xưa gnn kai k là Ngũ ynà dễ
“Được!”