Logo
Chương 3577: Lượng Ngục (1+12) (Tiềm Long Vật Dụng thêm chương 42113) (4)

“Nếu đã vậy, ta còn có một chuyện lớn muốn thỉnh giáo đạo hữu!”

Hắn không che giấu nữa, nâng Thanh Liên Ấn của mình lên, đặt trên lòng bàn tay, nghiêm nghị nói:

“Đây là ấn tín chủ trì của ta. Phàm là nhân vật có liên quan đến Huyền Diệu Thiên, ta đều cảm ứng được... thậm chí còn có thể mơ hồ bắt được khí tức của hắn.”

Liễu Không nghe tiếng đàn mà hiểu ý nhã, lập tức hiểu ra, nói:

:ión nht tr tih quay kịp, đu Không May cứng cưi Gigna yat Lui Đãng i,l kônhg nhg. đã
khó?” ìg Chuyn có ấy
hợp?’ lẽ chỉ Cngh trùng
mày, trầm Nói cui hk buông ra, kéo óngn ch T nhíu ,ri uđ hàđn Liu tc yat, đu: ar. ngco lc Bi iơh Đạo ấy khí ca gnhôK ngcù tức thoạt luồng glun nh ,lâu hi il tư hík
Tham đto osa? áx thì ngươi Đi Tướng
ca ngó, dòm hgnôk cần óc onà cũng mà il tm thế ch ta... vào, bị sơ gưtnh. iđ s sợ iđ at n,g lúc lẽ cm àny ngoài, lc nuế này pháp s gnh va Dương trên t il ra ôgkhn ôkhgn ar để v ưngt inưg !hânn dyuên nũgc at ra hợp pháp hơn h nhưng nog,ài óc “Chuyện Minh làm ad
“Tốt…”
?
nêl, hyt nưgt:h ơhi chợt iàd âul mới gôhnK một cm uLi tỉnh tiếng, g,n kia như ìtr tná gnnâ hc v th hi tr
gơưnD hu Ta tượng cio tình nưgt ca Lâm rồi chák đ pháp ati niưg ađ, cđíh pháp nổi thân mt khó một đến biết, chỉ mc kmi Đàn hkí ng “Đạo ày.n.. ếnđ ohc iênCh lòng iĐ ũgnc b thế ý ct cđư kinế ếty c ùd ,hn g..tư.n nào. trọng mc kmi mời ơ,sn sẽ inó đa ôv
yĐâ là…’
uT? “Minh
Đo. Xuêny cD htc ưid thuộc yh hc chúng, đ ca đoán nđg nhanh, ơnVgư Ch uqá hngkô Thế óc không uáq ygN bị Nhân Đại txu ht tm Tước đcư a,r Kghn àny tb ciết “Người àl ppáh ,H Đại htN ta lại cL Lăng Phái Già, lực Lgưn tên khu
Mà là...”
Minh Hoa iLnê Tuệ! Tự,
úci koé khí Đgnã sắc ulgn ch uiL nhokh hắn thất oĐ hNc gniư vốn bỗng .ra của hniT mm đang ưgnnh gront vọng, ,đ ptếi cười c igGna mặt tục c,hk không ct nưh mắt, .nlg cũng ch ngc hcết ghKôn
Đ ta xem.”
phiền ahcư hc,p đi thuộc vẫn mt hạ quyết…” nếđ hC ncò nv ig là ênb iig
trọn ta đưgn mt hmaT nmă đi ln vẹn óc ciá mang g.n..hĩ cũng ut chnh!í nòc Đi mt chỉ u,đ tm “Ta hành hc đgan li ch xưa áhpp k đcư yv hn năm ếht, chhní Tnưg uydnê ođt ếđn gcnư ép oba àm guQn é,b gđưn hiTn
ogntáh cyhá, tưngh tnogr áo t cười xanh nói: thp náh cr đgn hòa Vị mắt ánh gànv, mm
rõ của s ãđ chuyện sao? mt ,at nphe, trong .ux hn Hắn mọi đây ênl hi n gànr hip hpi gi aso ghnc gcnũ chẳng Dù hunyc
hmaT ngươi Nuế nkhôg Tướng...” Đi tođ hip
gngi ghônK đầy hạ ol ,uâ mặt óni: Liễu
nht ni:ó uđ l,i gntă uyaq Yêu nihnê
ac vào đa, mik bi còn nhn !y Ngay cng tcrư kih hắn
t,ĩnh gi mđi ct Hắn mặt v il:
hpáp Dc nôk?hg tướng mực Có ra Đo ếht sao? thành trung với phải k ưNig iĐ của này
Y k iv ếht c này, vô giao ohc sắp duyên ?ađ có khôgn su.â ìnhn vô iếmng aT onà biết bi mtì là sắp hnté y ưcđ nào y l kmi at ìnth at mt gũcn ngọc h,tcế cnh li nếđ
ơih nói: gund hk Vị ngước nlg,ư trì iđ ìhnn hắn. bcư chắp ôKgnh mt kai nng uas gx,un tr nug yta đã tc r,a Liễu
yàn chc Liễu mi ol ni vn chuyện trong nió hôKgn asng tm gật uci cnáh achn gùnc đầu, bên. ,ltá ar hk tih nhắc ágc ncâ òlg:n chịu tm Hn
nCũg pih
Phi
ihơ mt ar oĐ, này óađ trong .xem ngón mừng luồng gbún nói: kíh aHò ohc nilê hk Giang nth đưa Liu cm nhm v Đngã ônghK hthna ng, thượng thcu y,ta nd Dc ct t pl c Đi ct ln,
pháp “Thuận hay!” àl hiệu đúng ginm ,htt tm
hkngô éxt tyh vi ôtn ngLư axư lm y mực nhn âmt gặp gnt măN ungtr cùng ut thôi. ta chắn p.óh óc Đại hok iđ thì Dc ,x ac tng .oĐ chắc àm ikh hạng ngoài chút b tưng pháp đó, hn độc, ttyu nkhgô Chính ihp cm mih htế mà ưhac vi hai gncũ dễ Lc hắn, hắn Bo thành px rtngu nếđ hàhtn iưgn hk ngt ađ cưđ ch
với ncgư va áirT đỗi ưnig hẳn hmt eunq ,thuc áuq xong! oĐ mi pg hn v àyn ích của ai,k T Bi
liều giữ cũng u,áq đ phi bnê s nb tb ln íhhct tnh hins nt tnurg nh ích àl kchá ít. được ãgĐn Điều ođ là yhunc ngì Tuy ưgin ihgn. v kim đu ngoià tm chúng gGnia ếgti lợi, tchế nió ihnu s rồi k pnh ghtn; gưin nhưng nlgò ngh nth knhgô t íhnhc này. iuĐ ngại
ếth thể tổn usy chốc nnâh ên,l ếyu tv ũng kíh điểm, àl gũcn nĩhg ysu này, av khu...”Hắn hápp meX là l,tá tr cực nđế nhất rt từ tc hc tí ón:i mi htt
yan đt yn ,tu ý vào ai sự chư địa.” tgn t chú iưd m,t ãđ ta ĩd đu ãđ at kim hn ac Vn inếb lại tếbi
hắn cm hn người lot tn hưn n v ngHà mặt hcc nr ôngđ tùngr áđy gáic t lên nò.lg s liô ấy thoáng oTrgn ihếkn uđ tm iênth hp ndâg nav:g ,cng
àm ad là n.hp at vn ra nb Thổ iv ma nơhgpư thấy vị chng nđế hhTíc tc gnlo nag ac íKh nv họ tu emX sơn. rgonT nhưng iđ, lại khó ch T ít hổ, htm với àvo ích auq bn đoán ra cnàg tr oĐ gũcn iB mt ynà ba N,am thường xa Dưgơn gnũc iĐ tâhn l. ha àtng
,hkc uLi gMni mhcă ođán .b lưỡi Đãng aiGgn b:m ànot ìhnm cúh lm nió phần gui khnôg đem suy lgn nnghư hKôgn ,gếim của có kôh cũng ar genh,
nmâg nogtáh :páđ iLu Không ,chc mtr
n,đế nli va pih ac y, lp cđư yHa y gnc ta vừa ib ađ ct àl nói có hnn kim
thgnư uđ, cười nThah gnxo, ch nói: y ngh lc hờ nghe aòh
,àym ãĐng niaGg :ih cau
khu il ònc chuyện linh, hn “Pháp nư!ơgc li nng hC hc hnâc nề, yv tắc ôv àl ih tn sợ cd nưh tt.
.ưnpghơ ấy hnc chặt. ưrtc yđ mi V kéo cúl il gđn bnê tsếi án đt ngột gi hiện đối inl ngđ ti cnh tìr tnêr ếnt,ig mắt nhá nH êln nth ym mt ch, trụ thâm nh tđ thần. ca yta kh ý sng nBà
phức ư? nãgĐ hing coh iPn:hhi agniG