Logo
Chương 3541: Phi Kim (2)

“Thì ra đại nhân trở về động thiên để cầu đạo. Chỉ là kiến thức của tại hạ nông cạn, xưa nay vẫn luôn nghe nói ở bên trong động thiên thì không thể cầu đạo được.”

Thuần Thước cười đáp:

“Cái này thì ngươi không hiểu rồi, cũng không nhìn xem Đoái Kim quả vị đang ở đâu sao? Động thiên khác tự nhiên không thể câu thông, nhưng Đoái Kim chân quân đã đứng ngay sau lưng nhà mình rồi, đương nhiên không cần phải bận tâm nhiều quy củ như vậy. Sau này nếu Thu Thủy muốn cầu đạo, dĩ nhiên phải trở về hiện thế mà cầu rồi!”

Lão nhân vuốt râu, gật đầu nhận lấy chén trà từ tay Trương Đoan Nghiễn - người đang cười hì hì bước tới, hai má ửng hồng, rồi thuận miệng nói:

này đến thể ng trưc nph lp khp Thục này inú Trong va aod lễ ápđ hốt, ihơ hc ghcn Gigna tmrù nlgò tngư hắn tc gnn màng d đế tch hogn gnưi vn áihT vi lại i.d hnư Na.m gnnưg hơn ưgnhn t d ká,ch boa Đạo hỏi uyt vã cl, àthhn nyg:a ,inơ Hư nưtg động mt dị ir na kmé c,nh đã hai thắng
i.hp gũnC
t dyunê mt cưi N áđp: tiếng, àyn
không đã !pg lâu bi, Tin
êl.n gađn xugn dn gã “Gã trong núi, để at
inkế nti bối!” áiB
gntếi paíh ngt:ếi mới gi đám Phi tc lúc iêln trên icư, lên người hơi ym coH Thiên ntg ếitn,g ynà
nuHy “Vậy... uDi .áq..un
gùnd đầu, pá:đ sc Pih tg êuNgyn chân nâhn
,đu lc Phi áđ:p gyêuNn
nd đây!” chân nhân i..r. mau được .i.r. lên “Được
ri. káhc ãđ aNy xaư
hnnâ bước yth lp aih ct vừa lâu, l nohgk it, cưi ón:i bnê trò người lng hành chnâ tm ihP ng,xu đã ac mt liền huync Nêyngu rồi hc ccu rntg đng
cnò c gndù là ũcng an gtưhn nhân, chứ àn,y mâT hiP cái ib Thu T nyêugN rồi.” nêt Tni ôhnkg ta
nữa chẳng iDu rồi!” nòc nào Huyền uáqn “Đã
nhiên bgn vàgn Nguyên Phi óni: vi uđ gật gn, nht bgn
hmìn ca đã cũng htnì nnâh âlu, đi, đ muốn nói hnnâ nđ iv crưT tu Kếhyut nThêi để pn Ta lâu ob ãđ neph. hik ngđ rất mi iul cy hành... ta oagi khốn từ “Đại ccư mt gnưi och vật lio .r..i vừa đnáh người nghe tnêih tiên đưa mạng đời hcân aogi đã qua vào nh ođ, tux quan, t
Pih gnht thản mắt vẫn dià páđ: ggnn nhiên, gi vẻ Nunêgy cuc ,nh hán thở rt một mắt gũcn voà itnế,g nhìn đu được
hi inMh nay kai ôv bỗng ýL áhkc tr Hi vn ãđ họng, cđ đi Cuâ nhiều. thuộc, sờ: khí c mặt khuôn chỉ phương niơ chợt tth euqn nhìn hắn nhng ôthg,n định sng li hty tnh ra chất cảm itb nùcg
nnhì nhưng ânht truyền này t asng nói âhnc oc,H à,my đ mang Hynu Diệu Thu ph ghnc tử, mặt v ac V lại: nhMi uyqa ýL cghn axư âhnn li hoc mc năm i.l cũgn T mht bi qánu m êhnTi tch âTm iH n,gr k thương, ínhu đy là ht v
?
gcnũ Bhc chủ ưign năm xưa Ch đại Hồ là hgcún ac rời intế ,ncò ìg. nay sơn Ngiươ nôghk iđ at ơưnng may, ámđ Hải đã hpi Chcá hpogn áun gia iak kia... may, gặp v nn nưgi iv .in..t tại đàhn àl lên, tr không ngũC phương nnhâ T nên phi Bắc ũncg
cưi báo người viu im páđ đang li lâu lnê máĐ iưgn yht Mt tmâ áoc: lúc vẻ, uas ìhtn ngcũ diư hn. eghn ênb iơưt
T hccú tTh int ...bi Là ngiơư nchg đgná hay Mni sao? g..n.m
Nth Nghiễn gôcn v miK ahi nl àny ión: nĐoa iêThn àv nnìh tếing, na,hu rTơnưg Hoc cười của t
aĐ hc đã đã t ra .ig..oá àl ađ ìhT !vy áiog, tạ chỉ
kh động, đã y,d lòng cũng ế:tgni tri Chỉ của iáth đgn nnh Hi Minh nh. pch gnroT hơn thn bật này, thto c,v và hngôk là được pthú agntr tm mt ýL khuôn nhu haò hnc tm aki nh tib giờ nh khác nìhn ênl
nH ăncg yàn tht ncò ar, vừa hn ihMn ophà idà na. cuc như khổ trước th iL i:nó rốt v cười ôknhg Hi ht õ,mhn mặt ơhi, tm ũcgn tgnh
hnư kihn động và chốc tuôn sự ym xtu tnrê ra Mhni cTh đã khí ng bao hgcn mki Lý đô, g,rtn mưa nơgưs !gì cM ưnh đã àtro Đại itr enx khắp xảy trùm nitêh b phát iđ tàon iĐ giữa anđ uht ađ tác, yth nhgc từ Hi c,M
tin nôkgh úgchn rồi.” bọn về ad li hicm ođ tưởng hnniê a.t lĩnh, khôgn h,ết “Đạo at Th thành ng đãi bc giờ gnươđ như hữu không luôn mc uđâ cành ncgo của người hu cnàg vụng sợ li bản abo đến onđ
iuh lại ràt ve khi ađư nth như hiP àm mi hnéc soa trà mtr một bừng tay, nhân nh ntágho. y,l mặc Hi uvt v Chẳng nếđ nói: này đưa hk ,it ogrnt yugnNê Mhin đnó cnhâ Cho tya
cbư mặt vẻ gương rưtc âu. ưchT Nth êhiTn lên, đy động li Ktuếhy chân cũng nhgiN lo ih,t hty Đaon unNêgy. trước. inTêh t còn nB oc,H ùil một h iPh iđ ch êb.n ph vị àvo t htc núi liền ab Trương đầu, hìnn âhnn dẫn ntgor và iưd iưgn snag đng gnưi tg nhiên Thuần kai chứa
vi nb t,uyếh ut .ta ân mâl ghcnu hành bởi oh úlc chtá noá s póh trước imK gnưi tNh dốc Nungyê hu Miễn ,vi ac chúng đnưg xưa hnân ếkt ,nna Phi ol ânth utx àhn cngù là đời, nôul cạn cho y noc mới âtm cũng chân mnă “Tố Ôgn il ta…” gian thân yv
.h ơni tr ,n êyn xỉ ếniB it định ôđ đã .no.à. íhnt iVn “Thục về tnáo nhân gnũc nrêt đang hcnâ ,ri ađng ngày hạ Ch hay... chẳng thgán xấp àl
igênmh xuống, tr tđ cuc tya :óni néhc mt cũng nhTiê trà trong Hoắc
“Trưởng cl bi ri! vn ta... ãđ hàn
nói: từ iht nghẹn Hi ng xpế thn li kh ýL Hn knhg Mnhi lời. il, ps ri
d,c Hi áh miệng th npg h:i Minh gngn ýL
kih phần nađo ,s dngá n, gặp thiếu noĐa ákhch nv l ưax nghNi môh àiv rg,tan yan nay hỉ osá xuống li iđ hở hớn hiếm .núi vẻ được để Trương ra đi
itêhn. chẳng iuh hti,nê uc ơngưi nugn. bề òcn yâĐ ámd mt yun,ch sự đ thể gornt mình unhn qu thể ch hti qaun ámĐ không?” vị gurtn khnôg gđn thế, gnr uNế hiện ut có cúht liên oàign cu vào là nđ àm c đi ưd uc ci thì hícnh nuhn đến óc không cứ ưingơ ntá gđn uht cth hiểu ìg cái đó chỉ gnotr dư
nề. T nih dià Thu lại sc đến ht hongtá m T ihơ kuhôn tm bi nhưng hưtn tth,ư đạm, iat i:nó nMi, trên lên tm kônhg Nhắc quá gnn nH mt Tâm
uTh ihp Tố inM ai nyà Kẻ Diu ax l, â,Tm xưa! uáqn nuyH ca t chính T it àl măn đ ghcn
là...” Ngươi
bái “Chiêu đến pgn!h nhân chân hnC
là măn s h it t.nư..g không s hẳn tch nkgôh nhiêu rồi!” .uqa.. ũgCn nit oab àl ch
“Thu Tmâ?