Logo
Chương 3540: Phi Kim (1)

Kim Vũ tông.

Khói bụi lượn lờ trước Tử Khí động. Vị đại chân nhân toàn thân phủ kín chân hỏa đang đi qua đi lại trên đỉnh núi, hiếm khi để lộ vẻ sốt ruột. Hắn bước từ trước cửa động đến bậc thang, rồi lại quay người bước về, nhìn lão nhân đang ung dung tự tại tựa vào bàn uống trà, nói:

“Đã một canh giờ rồi!”

“Một canh giờ cũng không đợi được sao?”

Diêu l .rơi phạt ngươi b phong' cnùg đ vt, đá àn,y núi ơngtư ch nđế àm íhc Quán đến r.i thường coa Di mt rằng công để e háTi cnũg ý ưlu thgn áqu cho đo ếth cũng kiếm đnhá iNơưg hct ikmế nx,g Dnơgư Vy cũng 'bất exm un,rty thôi.
chó il lúc hgtn ach !nv hắn, my phương xa ar ,tác xun,g hnăgt bnè usa aĐ kimế hnâc bỗng cũng đcư khác nhuệ p đ đã đi ocH ếth phong ,hc hnp at àn,y mik oàtr íhnk cgnà niêht. ngđ như lnê óđ của il uđ vị nyag hn nnâh những tuôn con khí li vốn n,hi ênThi íhk gđn cao, itb, vnâ ucn nitếg ũmi nhêti hgnưn thêm àl vô ànot kia ngúĐ vàn ,đa vnhi itr vang hừng V ngrt v lnê âđm ayn ta tg nh.ìt
Tuhn nói: Thước
oLã nhạt: cưi
tm liên hêTni gđn éh oLã đagn hnư gì. như gnnh không rất nxg,u êbn đ phn gt hcc tc v nghĩ thắng, đầu, ếbni trà hcén suy ynà tyuếhK uiđ hoàn óni oãL tđ ào.ngi p:iết nm ntoà dường cười, âtm nânh đến n
lương ùdng ôv từ đạo ynà, màl tư huT coh yl gntưh h.n thể tàno hoàn yngunê
.g.á.io ib aĐ ch t tni
gyã s đã u,ngx uếN Th ob tự ai,g trong hanth .ếđ thêm lcú ngập bách mkế,i ph dung t dui Qyu àyn ãđ một tràn mc đa một li mt nnhiê nyêung tnhí mik t.ás nh gãy as hík lắng yaN sinh gamn ra từ
K!egn
aT nàng tv sn sm đồ ncuh rồi.” cho đã b
đứng suâ. u,h còn hai l cao dgưn uh đỉnh tử hơi lớn, ngbó bên tả như khác, homk nlg H.ư bọn hốc anđg đng mt ch vóc hộ thủ ihơ người điệp Trên háTi mt phủ nùtgr trùng bên tu trong gnád nlưg núi đang người đ,ó họ một có bên điệp,
lại htnì Lý cương tử.” nnìh xưa, chgn mtah ãđ ntg thì Lý của dngù ik,a hêtm ac nếđ Thạch uhtn huT vẫn tr cứ Ta unHy ađ hpn gia Thủy khi ămn nó oas? iPh còn viên uqa ta vài lại tm nhắc đ ưnhng hoc sót thấy... liệt... nggi ưdc măn tr trẻ uNế hpi tm. nThí Thu óđ ngươi nagm ga,i hTy, yunNgê nco
ưci rt gitến Vị uNnêgy hittế h:i Phi úcch tĩnh xa va của thường Đám rơTgnư ilnê .óni .h inhv lạ ncò Dhc gyàn đến gnũc ccu kai bn c a,n hnnâ v óc như chn Cách v âhcn naqu h n,gm lên nổi Cnuhy của ct mt mnư nhbì thế hi va trông ignư ôhngk cơ giữ
miệng nhc bnê i:ưc tử N ech
mnư c,ơ công t êtnih Đi rt đgn ãđ thành, ly nihtê về oĐ đã ir! ân!nh thế nắm
“Haiz!”
,gn v nhân Li l hơi ãol bất àyn ,il chút niếkh gật khựng để gù:
Nưngh tế tiện keo htì hành?” d.cư Nếu đ này ưhnng từng cnúgh osa t đ nniêh nngag thống ar k,im đưa ta ôknhg ta óin th óc oĐ cầu bối tùy tv vô .tki iv áhsn ùndg ođ th tiền och ut t àyn yCunh c, cho óc ênduy ht? nàng óni này soa nưig sẽ tt đem
dùng ìg ht ihc .ngdù nũcg đến Còn ìht nbg hco âhnc thất hC s ta nếu ưcđ đến ghcn c hco ra hào vì nàto iđ oTeh lấy nếu i,b ìht ,àl ob nc này. ph lcú ahdn duyên. ly g.hán vứt uh thnàh nhân ta rgotn ,kh àngn gnàn àm người thuốc ,ôngc Ấp cvi hêniT ,iđ ib óc Thay ca ,thy thành nuhcy ghcn
oB nió: niTêh ciư nbê phát ng navg Thanh trẻo mtr gotnr âm h nk,ghô non ,niú n guxn t rẩy, th .thp vng cHo lại tử run tM ib pohgn bay hk agi kếim ếgint ta .ưH hông itngế áiTh ,ti ia ra có âgnn trong kim như ta n
ènb i:h mt Thước ưci híp sang ưgni dứt ,n nhìn nuhT li,
cl tắt .ar phc ly ch nđg pùh cũng không êTnih viu nc nagđ đó khí hẳn hpn ,hi nhiu ếbit, clú tnàr ânh yhKuết m.ng êntr êithn àyn t gornt liên tay cũng tấm nÁh khi, không áo sáng hoan ngập gnhĩ nêb ciư, trong
iưgn óin: úci àgNn thật lễ ,sâu hhàn rồi lại ciư
òcn ugyNên Lý utKếhy :đáp ,agi dt Thiên ,đu Phi ìht egNh mày, hcn ti kh átohk hgnưn lc
nhnâ b tiếng l, lên nl il gđna ênb Nguyên àgvn V đại đnh nhân cao ct ìht hnàh tg chân uđ gn.gna hiP kai vội hncâ v hcn
đc rìhTn t ađng ac hgn thấy, àl cho tảng t ìg lời htm đo đ hu, bti đi Hi lục àn.y nucếhy nưpghơ hu,i ùhp c dị hknôg vừa nn cB, Lúc hiC s đó at không hắn âm âyb phải lên .hìt.n. ế,tch ta v gn. nrìhT aki hMni cầu đã vị ca ncgh gi hoTe Hn Chi ngẫm đi uTn htma ađư àh mượn ,il uTn thâm
mếik nhìB rêing tm ngũc hmìn đạo vừa K unych trước phi gnhC óđ t ctếh li chỗ...” yQ'u .t phải ãng ca đuâ tinê “Đây 'T,h vị anhc mới thân nay cgùn mNihg àny một áođi .nu.x.g as?o ũncg
c so quả nchg đo ktế mìl ếtib qu Đi nhưng tt ra quá, àbn ym ml xưa àm hay thc ncò rmtă ncũg ânnh óđ gnđ vn Hỏa o?as bn hết im il vị nay nv tếh cht được àbn đã gHn vị, nếđ nv chưa, vào os?a ihp ia h hôgnk v biết cầu trốn lời, kia ănm thiên, ayn V ưd
óđ Pih khí.” Nguyên àl Qu cníhh k “Ngươi sao! cpúh
mừng! gmn! cúCh cúhC
uưl ưgln aoc, gnađ chp lp khoáng, udgn để niú ct Gngi aty mạo l va tc đgn ógnph ngr nh iga đầu i,l lắc amn cười tử quay phong sau ó:ni người
aoB at yđ pơghnư rt h qau, nữa! nmă ,cB mt ihn it sắp ch lấy xme vị họ đ gasn quân bn vi Ln inó h xtu nhiêu chân cnhuy gì Trương ,gì cớ gũnc cứ ư.ơ.Vng. cuc r.i mà nòc áCi
mt ưnhNg dự, nôhkg tếip do hề lão tc óc vẻ têrn óni:
àny nói: thượt. i,nơ ghôkn tng này ehgn ào râu áon ưThc t ấy, lớn rotng n nhcâ ênB đng nió Gia ln,gò th phải iàd khắp áđ v Cnh gnm my dâng li đáp olã nhnâ úrtt Thuần gnđ hỉ .h nhiệt hccú h nc t ión nhau. b Thiên íkh rối uđ nhiều, nêb đưc írt n ika khí tưhn gneh vuốt trào chúc ôgn,t lại lẫn nmg ytuhKế bầu cười không
'yunngê t!' Là
người của gtn giá va nói: thổ nó câu gônĐ tử, nPhgươ aik rằng, t dã câu Huny kim tắc ht nữ, đức nn gn rgnot li nrtê mc m'tr. lạc ôhgTn ..cđ. đức, ta oit áĐm chi thổ, đo hoc n'g av ah vi ht có vi cT nyà sát trung bên t ,tid cđ, nm ăgnl t àl yth it lại th vi uq
Cnh nũcg ynà ra k àl v...y rtí sâu...” Chuiê tài mt hìT n
.isa Knhôg
Thước óin: gothn thổi thả nuTh à,tr chén hn
Khuyết i:nó cl mt uđ g,tếni dài ht êiThn
g:n s, gbn hơi tỉnh ếKhtuy gsn Thiên hct