Logo
Chương 32: Người Đến

Vạn Thiên Thương nước mắt giàn giụa, kể lể về sự tàn bạo của nhà Cấp, về tình cảnh nguy nan của Vạn gia, và mối liên hệ sống còn giữa hai nhà Vạn - Lý.

Nghe đến nỗi người hầu như Lý Diệp Sinh cũng động lòng. Lý Mộc Điền chỉ khẽ nhíu mày, không chút dao động, nhẹ nhàng nhấp một ngụm trà rồi cất giọng:

“Vạn gia đã lâm vào cảnh khó khăn như vậy sao?”

“Đúng thế!”

k T nrt nylu ũcgn phường od Chướng rất trận. đây yà.b amu ppáh rtn tổ th có rmtă hácc thích tnr gi Mê thị do gùDn ybà T,rn hp ếch ta ơsn rTn ông ănm. phụ pháp, hàn này
êhynuk Tnhiê iđ iv chu gia Lý àvng Thương it nhủ. niưg nV cế,th li Vạn hártc s áiph nnê iga,
là một aih Lý hướng ínchh h nXyuê êL gai Cổ nhiTê nthô ,Đo ,nđế nm Kh,u ta nêb yuhhn gVn ơhưgTn Nguyệt.” theo dọc Khẩu, hai Đo êL
nhgPo ếđn “Lâm ir!
trong tuhếty hgươTn b ynà nrăg, từ d dàng tiếb ucn phục. Vn ,nĐi Mộc ú,ht ra rằng Hn ìnnh nhôgk niưg ly cắn :inó ngực ihTên Lý một da
hycnu Tg.nươh Vạn tôngh này, iv trò haNi Thông nh hiênT tg tuhn quan tin Lý đu, ghi gntr inmg
nyà s nhân tệ, hct gn ngcũ hiếm s pàhm ũcgn .có lại, nđưg “Đường sa hsc hnkgô auq n,àgg
tự Diư Phong.” ến,đ ca óc mt úni inêt ngưi Thhna uT ngưx
hTêni nưhgTơ gt giá nôhT t hiểu, đầu :iđ hKê Lê ý đ,u rntê ưngđ hnđá phong hnc ãđ Vạn uyqa
Tnhêi Nahi nli dẫn Lý àv áhck gnThô iul ihSn Lý cM ưgni p,đá Điền Tưgnhơ, nghn pDi nV ra. hk
nhiên.” gưĐnơ
ghnTô ir nói: túc Vạn rêtu cch ah niêhT ,h cười mhignê ahiN ưhgnTơ
lại od óđn nm óđ ta s o.đ gúnch ođ tu ntá oàV òntr như iag b, ut ut thị uy,gNt ênl tnêr iut mở hn hongp nuyth nát têin iag qau hòn íKh gntăr tộc nđh gnV ynuL tm h đmê cho nl a.r tm nghưP
thôn xanh, rng xám xy,uết ghnôk rgntô náo nhiều, .mt bằng núi, ácc úin núi ãđ ơhn miđ tiểu êL rậm áhk nũcg là nihđ giữa mái pr gọi tihn đp ngn này ơn.S đã nhôT êTnr Hiện hcg nióg ít i,t utx những nhi êKh Khê nchá aus viện
hyunh inThê khen.” Thgưnơ quá
igưn ngohk bảy Nhai hàon ãđ ns yuXnê ,ivn câ.n tiu nTghô hnLi hngà hutê h.Ku h,hnc ănm mơưi yâx này, êL là chhín khá sai ngcũ glnư urng coh iđn
h!tcú “Điền
nió. hìBn lên, ngng hìnb đầu nĩht Hạng
ta hnhna hơn một bước.” “Vẫn
ly. Lý itến hTinê inĐ ênl thích: at,y Thương igi Vn nhận phất Mc Thgôn iNah
Trn v hki thông đ inhêng ai vn nhti nữa.” hóa, nôkhg ngô còn u,c gornt phpá ưcđ này sau ct tọa trận ông mua
Vn đi Khải óph uhn.i êygunN hók hơn inêTh hơgTưn nV
lên Nhai đi Lý lnê linê Thông cười hni đu ,ct ếtip Không tc ihã bóng của hêinn .niú ri uđ lắc Nhuận khổ ra àiv sao, rgton tđ nđg Hnyu, uLi giây, sợ hìhn hn gnây ihu
qýu ôgnKh nd đin ta xếp ct ếtib đâu, sắp xin xm.e linh yhã đi
mười àgi hh,ann oca ôgtrn thì ơhn ít, iàg bằng không trẻ này nânh uti uit Lão nhưgn cúl Mc bị Điền gthơưn tuổi. Lý
đáp. ihaN Thông mỉm my,à ciư nngưh ýL
trên Teoh tu đ ir tb Ngc gai il niKh ang hhtàn òhgnp tốt nhất ch, đưn.g tcr đnế hãy ,óđ uLân nnê
gọi: Niha định thò Thông yhT kh tìh hT nói agđn ,ưci đầu vào thấy Đni
Tniê đứa dưới nVă nàH nyga đứa, dy khoảng my học t nhsi uás ntào gc gnn tng mười hài ămn nình ng.ig chục có ađng gin viện t,iu đy,â Ha những nghe thoáng trong âyc
oaS y?v
đnag Lý bên ĩhn:g ngotr Nình gin sách, đc êTnyu Huyền Nhai nhTgô thầm
nuyếl ýL iàd, thú Tôgnh th ưađ hoc ưul da nV aN.hi nêhiT ncu iah yta hưnơTg
pg .huna hpn aht cgùn ưid aos ,ìrT hoạch i.r gia ýL àv rngưt phải V ýL tm t agi thôi!” iúpg đ at iga có thả ht ưcn đc Thanh ýL hácKh nV hnniê hc Vạn yl uc.â iưr aig ấy, khí nn, thu Nay lẫn iag
úhct đhn ir sao, làm hicơ hpi at nhis hoc .t âVn đồ sp àhi nhôKg nhi
ci,v óNi Nh òd rnT xếp Vạn inSh ưnơgTh ipD Kêh Ngưu tr Thiên cgnù và Lý ô.hTn sp êL inl ưnig v mi xgon qauy dn
Điền ýL Thông hty Mộc ahNi cưi ,uđ tg mi mm i:nó
t Bình ht t ,kíh hik nht tm nTghô định, hỏi: Lý ýL ihaN Hgn pnh nmg gnđa lại nnìh ra trọc aus
òd dặn đ ân ct. pháp t đi hậu ca ãđ mang bối ca đi, cưrT theo b uqý tình tm đpá rnt kih
Hàhn “Nhị uhC hhànt n?Lâu đã ac
mt búa ih, iuv Thngô chào ếcchi Tyh àml aNih grtno g cm v tay tm nga nhnì noc mc Đni h,n anđg Thủ d.
teho av đi gật đường đầu, ýL nó:i đá Thngô Nhai av xanh
phường từng nhC chưa yuHn Ta iđ ntàhh ut chỉ đnế hkông chủ cùng k về đã ac iĐ tí cnũg mi t.h và ,Lânu th. anu,h agi
gia óc “Nghe ta phnưg mi óni gai lập, ,th l.m ahnuq ntàhh tnêi yđâ Lý hcưa hui
nu thy đá t có iDư khín đinh Đường ôtgrn nđế hnôt úin ưln đnh nói: cung éko dài Lý Tônhg hcân úin ahiN liền úi.n âcnh c,oi
thể htnág ếihku không hngc yb hếi.uk ht phù uChâ uHny êTyun thân a,n hài óc đo ncò ba hni ca ôghnk iut nv àiV t s lihn linh ásu ,nìhh Kiếm hđn ir. cái, cũgn
.vy “Đúng
Vn il hyT ca Lý mc kể ihTnê nbà ơhT,ưng i:l hỏi Bình Tôngh cnhé nuhcy rtm ư,t haiN páhp ênl rồi uđ rnt ung. cúi bộ ýL tđ Nhai àtr nhôgT ngược rtên bàn, Hgn
ihu at hnCúg rồi.”
viện, nigư lau nhìn âLm đi m aih vã nhìn iv thấy óni: ovà rnotg Hia người hco ghnPo nghi hôi, auh,n Liễu
,kh tục ýL cười ôhgTn Niha :óni tiếp
để ch gửi ơnh đứa Dương iđ hôTn, đình xa Kuh .ch mt Khê Thôn đến Tôn.h nhiên có Những óc nếđ êL ăn êL và ưnh Lê gia ca chỉ Đạo t ac hc, th hônt những Khu tử êhK ihà êyXnu Kêh mới ngôhK in iôun cu ũcng và ahi
rt “Thông rồi.” hNai v
iom ũngc nhúcg “Thông chỗ mnu nào úcl t hhynu ta!” tin iahN tức
cùng này, ir rg,tn vào Tnôhg hưn ngô trong nnâh hỏi với nkíh hàco .vni cha Đối oãl aiNh v mi
“Cung .ưs iênt hgnêhn
bối!” t int “Đa
ôgkhn vai. cười, ,ãb Hạng ig il dậy ìhnB nh buồn nhưng hnn đứng vươn v ưđc chính
mang Thiên ca ra ýL cthú Nhai, v,ni nnìh i:h Thương yh hote nvg Va khi ngôhT nV
athi hgátn à,ngy nâV ũgcn nihs àiv ri. hínT ca iĐn nữa
thổ uđ t phc hík Lý tg cư h,iaN gưnl gư,nhn nilh u,ngr Thiên ýL diện mm Niha ý li phất Thông nói: tay nV Thông cthí h.nn và Thương đã cười đo vi
tm hai ánch b một nnhâ ac Qua á,đ crtư tm usá nửa cb ntêr uđ gsn đó. ctó ac hc đ miơư nsg ln g,ưnđ naht,g mătr sơn àl lão bậc có đã ign
Ngưu s Lý sau Khẩu, hN piD àv ưgin tiếp tohe usa Lê Lê Xuyên ếđn tc Nhai nd nh iđ Thông nói vàng đến iãh nói uyhnc đã nc iv S.hin hnKôg ehgn dẫn Tngôh thận Nhai Lý hKu. gia áhkc ulâ đón, ýL Xuyên ut với Trần đến
“Vạn Nhai ax cũng mt ư.ctr từ uhynh đi xni chc đnưg hip icv x cnò nhà, ,ri cáo Thông
từ c àigN àml. t
đầu, onc àvo trong icư g hT igã gni Điền ngựa tchú có ch t.ya Tyh ,đu ngùng gật
pá:đ icư nói ch Vn êihTn ghnTươ ơn,h khổ óc thể còn gì itếb
okhgn ý lên uti ra đ,u ctưr mt mt bước ,nhnga viện đá, đường gật hin t.m tùy nén iđ Tôhng Nhai