Logo
Chương 31: Vạn Thiên Thương

Vạn Tiêu Hoa ngồi trước bàn, vẻ mệt mỏi không thể che giấu được. Các tu sĩ Ngọc Kinh Luân ở Thăng Dương phủ đã ngưng tụ Linh Luân, theo lý thì ba ngày ba đêm không ngủ cũng vẫn tinh thần phấn chấn, nhưng gần đây có quá nhiều chuyện rắc rối, Vạn Tiêu Hoa cũng tự cảm thấy mình không chịu nổi nữa.

“Liễu gia phái người truyền tin đến, Nguyên Khải, ngươi thấy sao?”

Xoa xoa huyệt thái dương, Vạn Tiêu Hoa mệt mỏi nhìn về phía mọi người bên dưới.

Vạn Nguyên Khải còn chưa kịp lên tiếng, một đại hán ngồi bên đã lớn tiếng nói:

gật u,đ Khúc dùng uiL iưc sức n.ió Nahi
ncư đứng nhng nrêt :ión nogà yd Vội vàng ly, đầy quỳ mt lúc mắt, đã
iuL nùdg của cs ìhBn Tyunê hik Nhi, nl :óni yunH hókc icá ôm hNm otáth
mnă đo phẩm ãlo hty goia ,tc an cnâ của độc linh it hNìn knhgô ấy chín ac ,ib tiền thủ ac bối iga ,ib trăm sau! ònc pC đã ýuts thái ông pnhog ,T ãnv vãn ca nổi mt thân nhân phụ ca gnrút cng nhớ li nĐăg
mặc t cửa, trước theo mt ếkni cầu agnđ iag là ưc óC ti ưnig Vạn đ snă .hn amn t ht nxgư
êrtn c Mc iuL õ,r rotng đu có ahi uih Thông Nhia ĩ:nhg thầm inĐ ihNa iuL hgônT ch vị, nnìh v Liu tm
ugnH đi Đại tnr rnt úni đó sao? nyà? iHn th các cn iưd chiếm snơ àl được Đăng ta ìhnn tt gai êuyhKn ncgũ htì h ơtr ếđn iáhp Vn ig iag, ri người gia Cp ngùv ai r,i nđg úcngh it Tề àny mt Vn ngươi mở giữ, s chgnú pC khin icv cnâh ngr đã lớn, tnh Vn ta Lê
,cm Sinh. với phất pDi iLu aNih aty Thôgn pl đưa sốt, s gns yat Liễu ct
trên nV bút óin: ión bn ưtcr m,t v đ mâ hk nét ánh pth mc mt aoH êiuT ngig r,tm mt gnox,
đ kinh Điền Thương ngtor Mộc bất ìhnn tmh âm hìbn p,mhà vô yht Vn cngù nògl Liễu inó: ngạc ihênT tĩnh, lại íkh
.ih Hi
đi at qnua nBhì gHn trước.” m,êđ Bế mt pg yngà tm
qnu ưrtg,n hc hKnôg auq gánh chẳng tv lý việc danh trong nôht là in tc uih tô.ih uiếth
b hành “Liễu anđg người at có ih phi làm cnúgh tu iag uến orgnt ,ôntg o?sa it,
rồi.” íhk hhcKá
hac hN noc rồi!” của htúc, uđâ
gưiN T Cha âđu là ăVn óc ac ngũc Liễu c!ah con ta i?r
,tth ùnc nht đòn.” iag cũng “Dao chúng đ cn nhp iph Vạn at ca
“Bái kiến nit b.i
iM.
huynh haonk ca hu gơnưi mt Cha mt inưg tốt, ngưrt àl
cM Liễu àrt đặt nói: trm giọng niĐ xuống, tay tognr chén
àny iCá
“Vâng.”
uh Hu hu uh
Tiêu nV mt n:ió cười lại gnùl tiếng, hln aHo khẽ
“Thiên okéh nh àl ,tnh ưTơnhg nió tmâ ăn cn việc oiga cho ta yên này li éol, at lhn nhất.” lùng
ngcúh iuL nhđ đmá đưc! cho mng tuyệt tbếi Cp phái htn pC àlm gnưi hic vi ung vi ếtpi tới tht không ưdi ngăĐ it h ta, gia iđ dao bọn phải gn,đ quny tiếp ikhnế Tề đ người xcú iáhp mt, th T thể ăgĐn xuẩn xúc
Hoa trên h hcm ôiđ ùghn mt hcm nig đgna aio phía êiTu lông r,m ìnhn igưN nV mày v cao. ynà
mt iahN ut iếtn ca n!âuL cbư, hthnà Chu thêm mng úhCc Hành
cm aoS ch. ynà il tới
đu, li Vn nói: giọng gt Tiêu hn oaH
ưic oTngr suy nh knôgh il nói: miệng gònl ngừng ĩ,hgn
vàng mNh trả chút iv th mô gxun :li Hyun gni nhng heNg xổm lấy iuL T,ynêu gàon vậy,
aThi gnhC àl óc cảnh ccúh iig ng!m hc gì không cT ut qua thôi, ángđ itu
xúc, thu aiNh Lui Thông tmr ggni lmi :hi cm
đối iuL hnnưg ynuNêg nhgôT K,ih hôngk nhơ óh,p glòn gưin cm e phải igưn gonrt :li ,yàm páđ thấy nV iaNh àyn xa d ngr ciư
,nlê nV thầm lập hg:nĩ gnLô tc Thiên myà Thương nhướng
Vạn tth yêNgnu hiK đầu pđ:á gật mạnh,
Liễu ánh còn Nhai tm tya cây sau bình dẫn liền mc tr hgTôn hcp đoe igáp người lại t,hngư gtnư iLu người mt đi đi rntgư lên oàv, mo nnhì nưgl ihSn cung, ng,ás ,ad ipD :nió yàn
màl sm.ò yêTun ct kgnhô ókch á iuL đnga tbiế lp htúc có ólc Nhi nyuH nình Nhm hìnB ,uhk aos mo
ht,p cũng ynà uhnhy này l ra oãl kôghn cùng xme iag hngtư uiL tbếi ,gai Hạng uLi tử “Nghe kia pâhn gưin cao ếth Tônhg óni ig uiL aik nhkôg đ hiNa aci kghôn lại nió n,ht nuq ,nid gia hai Bình chuyện iuL do .àon cn
Sihn an ngotr iLu iđ aĐng khóc ,uxng ovà ãđ viện, Liễu Liễu Tuyên, cló th chỉ iv.n nhìn Diệp mhN thm ưing nyHu thiết i đang iv iah đi tyh cửa il õg nh, Tênyu koé àngv Huyền họ òcn tiền nb
Bình hmN êrtn m l đt yl yáv h,iN c ca nlg nig chtú Tuyên nyuH ó,chk hNm á,o quần tm vni uq tnogr th ôm ói:n gnig etho Liễu đnga gman hkâu
mnu đu ba rn.gt mph ngkhô ni ,ri s nb măn núchg họ àlm nhà cho ngs vn tyh nàhg mig ba icv này bớt, nòc gia iLu nnê ta nt lấy tm c gcn hàng sắp phần, giao tnorg tt nh,p
hết iago Vạn ch ĩngh ht gia onà một được cửa, tới không n,a hết óđ thực họ họ, mnhì tận hgnn cl bn núhgc giưn iđn hai hc linh Liễu nCò pé ta! bn Liễu ynà n,hm iga bằng iag xem nũcg coh đi iag h,ay
l:i Liễu nh trả ànhgn voà gnưl chút ôghnT huca uiL Nhai vỗ xót Tuyên, óc Huyền
Hao âuc nV gu!n mngi Đ hi thầm gtonr mgn m nògl, iêTu i:l một
óni: nV ht uđ, tg hếnngi dài uNnygê iKh răng
“Để hắn àvo đi.”
íCnh âc?n mtăr
:il ưcn aul trả Thương m,t Thiên Vn
nưgNơ Nưnơg la !ocn al con!
ép “Ba gia h óc Lui th agi n.áđg ncò ưngl, gũcn l ta ănrg quá n,hl pC sẽ ,ln gnchú hôgkn pnh ômi thngươ hết
nơi tới thân ax tr ãđ rất tm rồi…” Ph đi
náh nhog hiNa ntáhr có khẽ đu aquy của úhct páđ mt đ,i úchK, Liễu Thngô l.i loạn iLu hiaN
ng,ux nV thư àyn, pC cũgn nh it iTêu tay nnàhg mâ inó nrtgo gia vẻ tđ mặt r,mt Hoa cb tiếp: hNc
tongr th hchn pháp ôutn kh mc hiká nnh tc, khí ơc mc iuL nTôhg àro,t iđu cười cl Nhia mt ngng tiếng, kôghn in:ó
“Chuyện g?ì
iNó xong ón:i aty tph
giưn cha, N!ơngư ó!c đều im gêinr là gnôkh óc oas Ti nco mình
iếtn yhT lúc mi bước, hgnkô nói: ánh i,l Nguyên nV hnt nêl àny m đi kia tm tih nói nnê hKi miệng
từng C,ơ giống iga h àny Liễu ghưnt. ãlo t có là rồi, aig ôngkh bối Trúc itáh nêihn ưngi nit l Ngưi là ophgn hgnkô quả
Nhai xnug uLi ,cưi Thông ôđi thẳng cười uiL sợi Nhai, sau tai, ovà nhìn óct nió: enđ ũr úhKc vuốt tay ra kh hnng mt đưa
Nhai, n iLu unHy lau Thông mt nức lập uynTê nhìn hty ct nói: nước iLu
ãđ phục, nish iún aig li cơ, li náđg cho không tciế bưc hnc mch yta iĐ chnâ ơc chúng đường trong đcư at một t,ong t.a nd nhil Vn dưi nằm đa tyut amy cgnúh ngCũ ôhik gp
ta cth ãđ lão nơs vậy mnă yM liên mà dốc.” nrah yâđ ưD ranh in yl hội Đăng gcnhú gii cl liù đá,gn iếtp cưrt pC ,ir nhượng ,đ ônkhg năm êtn giờ ng B lấy lmà uqá hôkng th b, tm Cổ ncò T đạo g,ii lại lmà ghnn êL aki cơ ct
,uhc lgòn ôm gnnhà àov Tôngh mt nghe ,vni iaNh ,gếtin Tuyên. khó gntor uiL ht Liễu lấy chníh Huyền hn dià ưcb tyh
ita chết, đã hnìn Đăng pC ,nânh đâu.” âtnh knôhg Ta phàm qua đ mắt Đo ámđ ,ir ti ra Lê tm là Khẩu Tề đcư thoát đ ìg ưgnđ hc cghn giả ac
tiền mâ Liễu im dgn ãđ t ôhTng Kính, nil runyt iuL gia, mơ ncíhh h i.l inv, ihk it iNah đi nghe ra vni êL ra itu ivn ahnht bước yth iđ
viện, đi cúi hc gt chỉ Vạn loã gnađ Vạn nhcíh vị uống u.đ voà khẽ aig tm nThiê êTihn rtí t ìnnh gTnhơư v ngồi tà,r ưngTơh
Thương, Thiên kiến !nưgtr gia, Vạn nV ábi thiếu tộc
ba ca hoạch voà thu hnm àyn Ngiư hpn hcúng t!a muốn
óc ưth hncuy Bọn v ahc nhà i!r ax ión ìg đã đi hôngk họ chứ! gửi ếhtc đều “Làm
,mnă thành.” ưhn emx bt c,t Hành uhC bn đã gn
nbê yht bất uiL cs ôgTnh iLu :ión đc khúc đầu miệng cưi íhckh Nhìn Khúc Niah rti, ggnn Naih cl nnhì m cạnh, đầu,