Logo
Chương 1439: Bị Ngọc Quý Phi “đoạt xá”! Phương thức sử dụng Trần Mặc chính xác! (1)

“Dám động đến người của bổn cung? Lão trọc, ngươi muốn chết?”

“Trần Mặc” nhìn thẳng vào Vô Vọng Phật, đáy mắt ngập tràn sát ý lạnh lẽo không hề che giấu!

“Là ngươi?!”

Vô Vọng Phật nhìn đôi mắt màu xanh biếc kia, ký ức năm xưa chợt ùa về trong tâm trí.

“Hửm?”
ênl bti nhgôk cho àl i,ak árnht phai mờ, n hắn ht mt rêtn ãđ kinh il hãi. óhk ơl ihk lgn ôiđ tngư dâng đ unrtg không nglò Đặc gnort biếc mt tai haxn
yuT của với đã s ađ óin ,l cực unaq mt glon ík,h ttr ,cc ânth Mc ic gtôn ognl uiđ ưs ntiêh pth huyết vác n!rtg hnâc mà những àny ht êhnni tạo, t đi cưđ ngoại tiu nTr ihc otgnr lờ nh chn này, àyn ángh kỳ
thi, S úch hai gniư Diễm phpá s iv đặt nv Trần Ly đang ưngnh Mặc. trnê uôln lộn ý vt
ging hc:ut sau gnăc hoc avng inó equn nêl iat bn bnê gh,nt “Đừng Ngay cung.” đó, giao
s phản cM hcưa tânh đã Trần kp đi n,g tm sáot. còn kim th
iơgnư bổn gnđ nvg. “Ha, cung nmgo khiến tth
Đạo hct th tbi g,ii uyh óc my pthá áhcC Lc ưcđ bổ đưc phần hôkgn ơưing hai sung, c?l
b ưh gncư như ógns lcú đã biết ýtus ta an nuc ếnđ, Ch thấy thiên ra, nngâ đ gonrt mc co,t mịt, hniêT p hìcm nih hà àno trên xanh cnu t c knghô m úcth phía aĐ! xé nhấn vô
l, t,ay Mya phận nuế nrg iv bi ưing hai qu e kóh aưch ra ư!gln htnâ mn uh
ghNê ngĩh ãmi nhkôg An Mng ra.
cgũn đến N ây?đ đầu nyà sao ma
nào cáhc giới, để sung iha nàng b biệt c?L gdnù oĐ Ccáh at
hn ,hn đi vy nâhn nrT mà
cng ó,đ trong tht cgũn miệt, Ch mấy àm ưci kiếp, iđ cno khnih àyn. s nh Mc sống li ra điu lạnh được ìg uhct yaht là ãrnh ánh không tm rnT nói: ôthi,
Vọng ignư hyt yv, nmu Phật diệt c nìhn vì đã Cíhhn nh! gnnh tt mi huk
phục âđy ũgcn thổ cgưn th ig nmi ohàn yàn, li Nay đã nôT hnm ưbc pmh t hsni, sức đã oàv hgnkô mi hn Chí tiêu dù n!h nàot nhưng nghc ut háck hc xaư htP otngr mnă là sư, là gtôn ac ĩ,s âhuC ,axư vùng hn
đ đâu yuq là U chi ùghn hip ếđ,n không thế mưn Hnà âhtn rnit htngô ac hưgNn này t thi hậu kưh lực Trn a?os hcđí àl Mặc yĐâ thể gcN nth tâhn có?
âyb ght,nư gi Ch màl at aso? phải gcúhn
l r..i. Cch, nào itbế chyun đã gì nàng
hđn ma Ch hhtàn h àm iđ ôTn là pih ghnn iđ thun aki Châu honpg, cn,h tuyệt đối hắn! íCh Ngọc ac đ huyết n chính tu nói ũgcn thủ rt cn gnôhk il đầu uchi, vi uC đế àl img cíkh
a!ty “Chuẩn b ra
hC đã...”
lâu ca kỳ. iph hết, kôngh ps nb điều ht st vy, giới xa Phật mưiơ ùdgn ikhnế óc kém nyà cnh nb ch hânt bị átm nb Nhưng tih sm, đã toàn nthh oth mig, đến đ chp ênvi chống th cbu căn tC gncũ
li ai ôkghn hc cưỡng dỗ óc tgrnư nihs! soa s ùD ht cám hia cũng ac
ơiưgn ăgnt nôhgk oieg úđng cch kôn?gh bn hắn trên pôh thế, thanh rt voà gnưi h tiến nh,c àl ãđ trương Thn nKgôh ,nCh Tch một cn luồng nh
Tihnê cổ đ?ế nêni
đ hn thêm abn gưgnn rtit uđ, .nht ếđn năm ít Toeh ,an nhất phải khi ếk pháP ohhc mới đợi htc đi hntâ trăm ab t
ayt Phật ynà với nl tăng, thân bn buc glưn oah n thc n:ió hnl phi nb phân phi gư,ln sm khiến tid cgnũ ónm cl, sau Năm gì ,sm ùlgn hnt gtăn chp iuêt htín ac Vô i!gnơư axư ngươi ngV umn hy htP
tm cht ynà hồn, hải. đã nơh tưởng Lực nhưng kóh ihk àvo nH nVg ln hucn Phật tràn pếki sưu áohtt nạn, nV luồng nmh ôV gnay b
phn tất khỏi Với rngt Tôn nih cả íB rt khi thái sua bị vây có nâht thể ,hn ac ihk rời ib ,l mt tại quét! íCh Cảnh, sẽ
lên ành sống cyh óni, đt toàn dgn tơ một đn,g ý gôln yá.g nưgl thân hPt Vọng sua dc muốn tgnh inhnê Vô luồng còn
này, óc nb ar gtn,r mc nhân nàng ưgntơ ign ac ht ppéh cúht ahi óts đ,cư tch hơn chp ynà cực k ôkhgn này. qu nma kỳ nhôkg tha tás vi ial chung tình ngs Mgn hnn, s khoảng cũgn thân úcl nhsi tc vi mt sai hit aus pt ynê quan cũng yn na không bt cM ghêN noà, nrT aqun xy coh đã nkhgô đối An gian
vô. lên ásgn một yat dưgn mơ lòng ánh tơ ,h uqn eól óc lại hư thấy ưhn đỏ, vào uti bnà aquhn trên a,ty nh si nhân ìhmc nnh Trong kim đ còn đầu thân
U cNg ?Hàn!
hTy đơn ti,ró S ,at Diễm .hi nitgế inơ bị nương hCu nlê không cđ yL il Trần Sảng Mặc
Hai lên, ìnhn tức người. ygnâ gngn đu người lp
ngg ôhkng rnT ìht htưng kgônh éok sẽ ri àdi phó. hiện còn gniư iv ta ngươi xuể cM đi, iNơgư ngi, đưa hkó đối ih nữa————” mìt haò oãL những àv ith gi, átih rất ta ntgr của c này áchk aign, đơn ol
óHa àl ar ngươi?” ?
b va il hC rnT ri ar ,hcế cúl đánh! òcn thấy agnđ Mặc ngV ytù àny pá đè Pht ý
ucn ,ht Đạo ôv hậu dgân hùng hknôg vào troà gayN ngrot uônt lp ùgnc knih .hmc ncu Lực nngg tức,
nòc qua! vốn nm vn khác aưx ũgcn một của trình ươim Thíhc mát rti tht crtư thành b oãDn nh mắt, quá âtm iak chính nhngi nB noà nv nph Pht átn mt năm nchg viên hn,
tr sc tPh .nhtĩ il cph vẻ ghnNư nha,nh đã nhbì mc úxc, thn iđu khiô gVn hhcn
nữa. ahc hình etho xét n ngũc th nhi ch lòng ùd thcú vẫn ,it kgnôh bt đợi an, thêm trong ncò nhưng Mặc tình
lại uh inhên iuêhc uq đ Ngọc U đã Hàn
ninhê tử đt htành túr lại đầu đgn mik! lên, nhìn hình oc Ngẩng
íb tiế.b gNc U mXe ônghk ra rTn onà n hinên gia óđ Mc ia tm gui nH,à yha quả
nương ơn!n?ưg “Nương...
h, túch ngn ơ.ng nyga bn nói c Mc cũng óc Tnr là gĐn
đó là xem Ccá nưiơg ?ìg! cái
hcnâ ,ra úcl gũnc lúc ưhn nuc nt c, thân Vọng c bất óc tt !ml ngọn Nơi kíh xanh nyà rt,i tt ugnqa ôcng hy ra th sóng lúc ôV ucn rt hni rc ngng sgán nv ct nnê óg,i tdi ôgknh tP,h onà lcú r th ôv ,it híkc hPt nến rtcư ht hư
àhon m toát àgcn inhk hồn, phk gMn không An Nghê hãi, lnh hôi i!gưn khỏi Chu gnS
cph l.c hntàh thể hâtn, uynl ynà kôih piúg hn áPph hnnah aóh s th Nếu nâht hct gnhcó
tc ynà àl “Khí
sc my kia, màu đ, mất nă h,đc đnag ònc yTh mặt htmê htc ênqu gósn làn suýt xhna ànng nmhì cứng quyền. an il
av nđế il, nA td tnr cnh Mộng Nêhg đột bên hnki ntg truyền .hô hniên
khai yàn t đoa ãđ! c “Trước ar tiểu ênt lấy đó,