Logo
Chương 1218: Thất Thánh Đồ Thần (1)

Đỉnh Côn Lôn, cương phong tựa đao.

Đầu ngón tay Cơ Vô Toán, mai huyền quy giáp xác tỏa ra ánh sáng ấm áp mà kiên định, tựa như đốm lửa dẫn đường, xuyên qua màn sương tuyết mịt mờ.

Bảy người theo sát phía sau, đi một lúc lâu, cuối cùng cũng đến một đỉnh núi thông thẳng lên tận trời mây. Bọn họ đạp trên lớp huyền băng vạn cổ không tan, mỗi bước chân tựa như giẫm lên xương sống của thế giới. Không khí ngày càng loãng, cái lạnh thấu xương, bảy người đều là cao thủ đỉnh cấp của nhân gian, giờ phút này cũng cảm thấy một tia áp lực ngưng trệ.

Hồi lâu sau,

n Cánh của tnêr xưa ưnh t s ii.g hiểu ac tm nhgkô mi diệt ưul c thế hnsi ghnn hycnu chặt, chứa hùp thể năv uđ óđ ký ưndg n,i mt đóng
as,u hpi Miã hMc ra hnătg. ,c vốn tắc ãđ có ếht cyhnu ngkhô àVo ,im nói: về quy vni Thần gina hit nđh C
phiền .chp thì, hp v khái nmi rất thật lực ,nd giải ra tíhhc aos s
ásng chạm ot như at không lồ, cúl nhhì lưgn, tr mt khai. ,ncg hônk túy, gcn biến cđư ca htiá ơs cưđ đọng, cohà ảo ánh kỳ nđ vàng imđ ngưng thuần htì hut thành như gbn clú li nh kgnh từ
ngl hìt đó hyta gônhk. ếnbi hĩnt như àl lạnh mt iđ t,m tức âcnh xgưnơ voà Ciá tuyệt s uht
ngr pahí so ca ht ânhc mt vành lặng tih nằm muà không lồ tếv âmc nìmh nhắc hn hoàn thế hkp kynhuê ngn tưởng un crá ưgtn inv đường hNgn ,c áhk.c ax một tm khổng c oeht cong tđ c.b in, iún irt gưĐn máx nđag àont igi cngo nhìh họ ir hưn úth
ln mang đều b chặt. óc, th cm eoht pé ngực nhói gln gần lãogn gKhôn nếđ hưn uađ nưh th không hík cgiá íth mi
o.l lạnh nhaog chỉ hnìn yht mt cc,óh r,a tm lư,nơg Phóng ếthc
ôv hiểu. êTiu my lại cgnũ Chiếu hók gưni Lmâ còn nùcg
hhíct tnugr giới mt C trăng vn đ hc trăng ngày ,aing nêtr thể l đưc Thiên nếu mt mt Mch giải rit gian ôkgnh là t.đ ưid “Mặt ôngKh tv :óni bằng thời một tìh có măn phải,”
,răgnt Hn C mặt níchh là tăgr.n mt trí Mạch àl trên ión: yà,n V
hctế Cho sng cánh gônhk ĩv mt lặng s uv hùng đnế nt nogha thể sững cng của l trước, .óđ đo cùng phía mếđ inơ khi hc,có đư,c
ta C đến rất đã Mạch àl một nghênh đây thấy gian, hnnâ cao hnc ngi.a gian, âNhn toàn ax, bay thoát ói:n crTư nhân M,nô cihến êinhT ly rt nìhn này!” ikh gtn thế ơin ưnh chính
m iú,n như êln ingg đgn, l, ưnh tpr trùng àm ưghnn ăngb àl thực khổng nuhyc như ánh trong ságn iún gntư vơưn Bc gcùn ênl tận. t,h gnnưg tuyết o. Bọn ơ,ngưg tngh nhẵn cui tới phi pih h cũng đỉnh ơsngư hôngk mt băng ưtgn, tường tường là mù ulư cb ôhgkn
sao C v xem iđ ã!đ phía trưc
nhiều, iig hMc C hchít mm khẽ cười, ch gkhnô
Môn! Thiên
v “Nếu vy Lâm nơi iuêT ?ta đó tír nhiên àl uhếCi nih ânhn nói: cnúgh ac đột gina, ti
êhnm chất. nla tvư yu ugln lên pá chúng x,aư ax at tất c mông, êtrn ih,ns tM ar như htc
ếhCui iênTh mi giọng Tiêu nào nói: L tht nMô Lâm rmt đây “Thiên ?s Môn?”
xanh hmk đa dưnơg yl, muốt n những màu mây unahq. ac đcư ươti iếcb quấn lng vàng la ânu như hnxa lục êln rntê, id ácc hnư bảo id têni Đại mảng chth gtrn
Bảy người uđ .lên tiến bt
nkôhg ,l ,mngà mn oli bụi rắn, mt nhcâ đất tm băng àl lo, Dưới tm hp gcn gn.m còn cb lp àm kỳ hnl
người vào. cbư nchgó hahnn yM
gn.ng ãđ óiG
tXo
nroTg mếhci đng tâm .nưgi mt nhc đ hnc hc,c cc púht trn mi hnt ưgnt đã
gđnú, nôhKg
“Nơi kết này i!ig
lên kh lòng rỡ. lặng tm trượt gànhn Lnâ nưgđ mt ưbc rạch Cố tay, ăbgn bước, nhẹ chM rugn, l rực nbà ntâh bức oàv Đao ưtng gNhhc đao nlê
là pDi aiK hnT hkni gì?” .ãih
qua mt uv aSu đi tăm cóhc ht không ếcht t,i ihk hư phải hgknô ixết. khó vết ,tn hgoan t vnùg
Bn igcá h nhìn lại. quay tb uđ
uc được?” nữa, Dpi này Nưi,g knhgô irơ ,nưc sông, sao uq nói: cng aso quả ngl ôhgkn Mt cu irơ khni ntêr nngh làm núi, Tnh àm th ?nxug ?ư thứ Cnò gunx
n.bgă xuất tM tđ nt ngột có bức l mắt ,sm m rìa hưn ưgtn gknh tếv agnđ ar, háln lp ánh vàng ta cno niga không hni trên
“Vậy, hnT àvng ,ca Diệp Thiên gii đi đâu?” hỏi. vội
pékh gnl nn l khổng oab âus l mt gđna đó, khôgn nt qua h uq t rỡ vết thy lại, gain sau, tận, cr !hmt ngl đen ơl cu rt sắc ũv ekh kgnh hp nhnì umà, h la t đang l giữa kịt ôv Píha
ưhn hnik cnhíh ncgũ trăng i?ig ,vy àCn k óin Hgàno htT diu, àl l:nê ngạc htt tm Thêin
ntghă ínhhc Nghn Môn óđ đây đầu óc ntếi là ýl thăng, hnycu Lôn ihn Thiên li, htn àn.y ulư cũng tiên thi óđ txu ovà truyền bt người t hTêin đã truyền. ínhhc pih nyugnê htếuty về mi hgĩN ihp truyền v nôM od âhn.n taò yutếth ôCn
thiên tựa ếgint xé àrng, chỉ nh một tco mà mt óc õr như n chár inhk tiếng đng ,đa vi có la .aid ghKôn
hnhan cnâh chân mi gahon tđ b ng,tăr hnam đ C li ca vào tm vu hccó ràng ngm trên đất bi ếnit chtế lớp lp che phủ. xugn ,gărnt iđ cóngh gnvù nlê bụi du đạp đu, Mch li ir uâs cbư rõ h y,àn đều
hnôgK u,âl dường mt ý đây ãđ niag đi như tih abo ãđ biết đi h.gnĩa
ot nl nđế hnìN nbg i.ón uaq gănrt à? ihôt vy piD nkhi ghknô ngạc hip Thần ch átb cái a?os Mt