Logo
Chương 654: Kẻ ác tố cáo trước (1)

“Giá ——”

Lộc cộc...

Hai con tuấn mã tung vó trên quan đạo, kéo xe ngựa phóng như bay về hướng Nhạn Kinh.

Tạ Tẫn Hoan ngồi ngoài khoang xe đánh ngựa, trong lúc đi tới, ánh mắt thỉnh thoảng lại ngoái nhìn khoang xe phía sau.

đối hiu nl th.n nhnì àl thực anqu kgnôh phi itm tyh nch th Thuật mt tâm nT ht tgorn nhiễu đó ogntr qu o ưhgnn những liên giác, êignk đt đến hoc biết uqy Hoan T htc gưthn phn không kỵ luật, chóng, hơn nhgn cáhc ht onL hnuy đ nhanh tnh s Hynu quấy ti, na nqau nhT cđư
??
va rồi thế?” sao. htT hkông s haúc đã này, yth unq àM
óc á,kih người àl phía đại ht đều man xác tử, thân nhưng inưg sau dáng th aiH ncgũ nhận ônhkg ìnnh ch phận.
nggư htn c gưthơn ngựa lcú noaH Hoa Bộ Tẫn ,b hnc ênn gytuN đ li trên htn aHo xe mt đã Thương B tgyuN tìh óc ítch Tngar gng vì đầu óđ gniơ. ucáQh uđ cm yurt ĩd vn khỏi tinh aus đã gđn, ngủ, nh khi hnư Sơn, úba mt ht đ,iu hty yv y trưng rời thn đã gnh usa đau đ T mi uđ th bắt b ndg hồn ith Nham ưgnđ óđ aiG nbu gđn mang
mƯ hứm~”
...
...
cường vị naokgh C với koagnh b àngn vn x,e nig gan Lnhi tnrgo cũng xung đã idn gnh đi vy như dậy, uâc hn iruT một uđ aHon: Tạ gkhôn a,sy gn nưh õv xe àlm hnc agoi int xcó nT vài phát phiền. bên ànghn chuyện iđ aoH t hpi nảy cao yht đã nđh nên etho nữ n,yà ,hi mới hnơpưg iđ trò ra dn ngđ cúl gdnư nhưng inh t phía ,ex nàgoi gni tgron thơưgn
hnc hci ih hyt ếđn ohgnà ttiế. có Thấy đgnươ gtnư Hoan qnua aúch ást đnh nhnì nT linê hậu, ám ivc thêm T nuq mà kim vn
dung nnê gnưhn rất nigư gnđ uâl thoáng thuộc ácig. nhớ T il nàoh ra toàn õr Đây neuq ny.à đã kgnôh li hnguc óc ,h nh nnê mạo.” định o yM hnt rõ, tối ht không là od iht ms ycuhn kia rất uH Hànog nolgá ,gràn naig
khoảng ,l nish gưni tm nh ếđn tm xa nph nhớ hi ntrog thời phi t hin. này gkôhn lại kmếi ámt thư hình là uy ảo cầm io,ng nưngh Còn íhnc gặp ágic hắn ảnh của không il xuất ,vy gian tm hc trí ln quen tuy dưng piếh đã là ếtbi ưim sức
k được hiện ìm.hn đang ,nh Tạ tđ na hinL gđan uq t Tn công cnhg, hípa gin về cạnh, phát cng bnê cho nnihê ktế oanH ión về trắng bên áo nhìn iTru o ếilc vn chn ghne
náy, đấm thúp mt yêu gni đó đã àl này c tig úc, gương gnhưn cnò hai ùađ iếbt T thật ra: rtàn v vừa nT éok ir h,nua tnhì aưđ ginư nèb T Mặc áy lén tay hhnaT Tẫn agi niLh png ruTi oá Hoan, ig nđi thường gnnà hai t Hoan
chằm. ,nl hiện il, đó Tiếp hắn hmc th hnư đó rất gì ayqu đu ar dgưn ìnhn ánh li nưggn mắt phát
Hoan?” Tẫn T
tm gxnu tm hek pé mi õnn hkông hLin khối ymế thêu tht óĐa, rãnh côgn ìhnn mềm ,t ..đ.n hn h hunt aob yvá cichế irTu của al nàvg ékm ar ánh Đóa aih đy trắng cb oeth trên auht chim
“Ngực nigươ chứ?” gônhk sao
tinh cu gănn àtno àl Kết il iph lên: tya gnnâ một hyt A iêhPu xuất uq quả t bên nc,h ihn
lắm. rng ptáh ntgưr ta ã,ir tioh oHa khoác này oá hnkôg lại, hntha trong òg B ,nht mnh tngrô mt hnuí ámi xe tyguN đang cđư ám eđn nghoka hnthà cho gàhcon kh ngdư tiểu àov úcL
at em.x Đ
ncò đnhá cũng cái p,uh ad đáng không nuq Mặc õv dyà aih béo, tht úcha bị nào ig.n àl mđ “Ta nyàg ìht gì Mặc osa,
thân l óc ba không sát tr xtu má rõ. h ihn không mẫu it hnư lại hai iếbt Ta người yhT icág hgkon mơ aso cũng ưi,gn .v..y o a,t ôgtnr
hucyn hn lõa yth ingh n quận unQ gthôn nnh,ã chúa cm inưg ảo, ir h.ì..tn gn cúha lẽ k đ àyn đồng choàng o đgna ta một áo va hai có dgùn av Tmâ yth. aT mex mờ đen, hnt
lc naoH cười: Tạ háti cqu quận lại v đầu hkôgn ghé sát ikh dân mex acúh Tn gcn ca cơ an ìmh,n thấy
nnghư ch: ohc nnàg ignư nhích bên, Tẫn ctúh gnsa tm aonH T
nd th ađng có ggăin ònc ab hcn yl ht cảnh yat lối, v gưin ph ìht hnìn h, nhi n,m nêB về cùng hp bên chóng cu thủy anhhn gnưt, mây khoác ntih phía mơ ra cm đen, rtnog đó nưig rõ ôv tm gưni đu choàng ýqu .n áo chỉ đâm ngl
kh nói: thủy Phiêu htin iếcuh ,il cầm A cầu
hđn iv Tẫn mtâ Lâu th ph nHao thông, nlih cúl so bt bếit a,r .uc icá lúc tinh nh ir tài ơtgnư v óc hnnì này miK ct uq cđư khác ãđ phía ảo lc iơg Phiêu nưgi htm do A ngnó ot hắn T thủy
thủy ra hắn sắc hnôkg mất, óc T đờ, ntòr nthi il sắc iđ là âtm khỏi mt íh:htc Hnao uc nih công hni gnưnh ,atr vàng, Tn cngư ncg ônkgh àm tm mt gii rít ncũg thần rtưc con gniư phát vững ,êln biến
mc T không nh đu, là unế thì thật, aonH vn đ tg àyn ucêhi .hn h hty đmă o Tẫn
cởi m,b xoa hc r,a nàng này bị ơc hn lúc g,cn thận oá iôb nàđh óc oá dgnù chỉ táph qnau ãđ ngực ynà ngực igúp ynuhc đm àngc tuhc, Tiur hc nti xoa hiện không rồi ch hínt, gai hc ayt nh: c v inLh thêm vài tás ếvt cnũg nghưn òlng tnh, buông hổ cẩn agi ưngđ rotng nnàg
đ Nếu o đó t bhìn l óc ch ưh ưnig ưngh ihn tuộc, ht d hn .tế thực git nìhn tm người ngnưh uđ thường nưh không, mi ar gntư đa giác, rất gây ra nkếih gciá mt s óđ tnưg o nhn uxt óhk ví hcb ta th ì,nmh gưni ra thấy tm nàng s
hnđ ươNgi ,ngm áy càng ih nỡ ihơ orngt ceh thật nôgc yat T tnrò Linh nưgnh không háctr ghĩn nh, con mêth ìv mới ìhnn gnùd đấm cổ nàng o:á anoH, một hít ònlg riTu Tn ir av l nhẹ đủ, aty thế?’, vn náy vẫn on kihnế rat