Logo
Chương 653: Ngươi đang nhìn đi đâu? (3)

Mặc dù vẫn còn cảnh giác, nhưng làm sao đề phòng được Tạ Tẫn Hoan đến như quỷ mị, không một tiếng động.

Lúc này đâm ngã Tạ Tẫn Hoan, đầu óc Bộ Nguyệt Hoa mới hoàn toàn tỉnh táo, vốn muốn hỏi Tạ Tẫn Hoan sao đi lại không hề có tiếng động, nhưng lời chưa kịp nói ra lại cúi đầu nhìn xuống:

Tạ Tẫn Hoan tựa lưng vào tường ngồi dưới đất, hai tay giơ lên, rõ ràng không biết nên đặt vào đâu.

lớn tg B d tỷ hề t yht Tn in dã,i bèn ,ing tith nhôgk T :uđ yv òiht kh huc ưhn tth Hoan
anđg ngươi… yunêx nưgiơ biết l àno mà mt, ctúh Vmêi cả nkhôg làm L lại gì, có ìg ngađ rnogt khe ta nòc phòng?” mlà nhìn “Ta auq biết ht nứt
?
ir pch vào óc mới ngươi g,tnư nhìn hnim hc inơưg vào liền phgon átph hc th hni àn.h oK hnđ xông i.t đâu aT ht gưin hay nêyxu xác y ổn, yHa kgnh,ô ôhgnk mặc đi? àl trong rctư
được Ta iđ nhìn đâu chứ… th
k yl tr nữ iárt hcế ngược hcp dao yat mn oe áo àgnN ntoà c thế Tạ thnâ ganđ yta ,nũgs ,hn ưt gngi phi trên thì ao,nH mgă, ưt gian. pih ngồi Tn mc
ngủ nlg àgnn nhđ búi vn đmê hògn Bộ rồi Hao ncâ l đừng mnà tóc aus bèn ghưnn nhc, nữa, ưđc nêl ngơi, kh này, ghn yna gytNu vn
Cch
êL aT uqá htt trước hcút của hồ M thế hành ngoh .ákch li ìv nl tưv igi sư ,lno rognt nđg Tẫn óc đu ,đ âuh,C óc gnlò thời im hnt ium. ,nHoa gnđ suy “Tạ nghĩ tỷ ht sư at ah m ngươi ênn gì hạn, àm ôkhng
cá cht thấy hknôg với tt gđn nên thần tb của ngủ hk ri đhàn ,il tưởng od chỉ say, cht ĩngh Tạ nưgnh bừng, ac đã Hoa cáo không hya iđ Hoan, oiàng đỏ iuk mt ôhnkg tếngi nưh hi Tn ngợi ih qáu hip úi,n T gnhe k nàng cnhâ trng tm trcư cưb B ugtyN òg v cũng Tn onaH ó:in không, tinh
da chỉ thấy uđ âđy A Tẫn úcl igi ángh hpc aim ,c aođ ràng iPhêu mia đẩy thay, mc cũng agnđ nh, T đâu gưnnh hnàđ àl thích: đã hn rõ thể oHan kề ar ma ăgnc ti n àyn hônkg cp,h ihp
th nlê nT Nguyệt oe aHo tth hgni hctú cúht ào,v ưt ôknhg onaH ngôx nèb ngờ nnghư B quả c thúc tiếng ntr T trụi tnêr o,àn ưci n cig: nh, ntâh thế ý
T il hk hmn gơi lại, hgne anHo aty Tẫn ra uh.i tm
Đều ngất rồi ươing ngươi thĩn đ,ây v?y Soa xme ưntg àl hkông voà yth Haiz… đi Va hnư gn động uaq hiểu ôngkh lầm! asy óc gì, thử, im nên ta ng nòc ơnưgi li
đy?! gNưiơ đi âđu gađn ìnhn
mắt, mt ưil tya ken b ếicl ciá đó lạnh gngi két hai av nT k :lnê ceh sau vào buốt đã T nói nghiến cổ, rngă bnà Hoan gyna qau vang đao
lẽ đành này cũng úlc Tẫn hùng Tạ hc Hoan lý hn:
oanH xông ơh,i Tn nếđ cũng nhìn y im phoà gin la úlc nưgi hưn iun,h uáq tgNuy lo T Bộ này nĩhg ,yd khi chỉ mình rồi rênt ngb nhưng khôgn coh đốt, gnl Đợi oHa vào, đã hnad t trách h,pc tiểu th nnàg âhnn c gđn tên mt óni: ngnó mt nti il
thế gnưđ aonH cm chiếu ưci nên T tư ika phản đáy cong mt Tn là gợi êrtn nưg,i ãđ
soạt~ St
ekh kônhg Nếu aHo nàh Di gơniư .ri it Ta hiu ahn vì gPưnh nghỉ vi,c chtú gô.hkn đây ngơi.” hỏi ônm ìth mun ych àl t c Tứ sư “Ta đi
nhm ơgiưN !il tm
li! đóng sp tự pòngh nhiên Cửa bgn
Tn đi hiểm mt yếu hn ưtl tay ìbhn ,yd iak dưới, ,mrt mặc oà.v Nguyệt đến che đgn nhàng anHo không bên T ôm im asu nơi tay ìnhn óhncg éok cn,g cáx Hoa B ogh,np hđn ávy anhhn mt
gxnu nhgù oe v đang h rn hn gần hákc đo ca chín nòtr vị muồi tnho đôi k đy gang ìt nlg với an tếv, òg vận nét pé không úhct cô là ogpnh tấc, aki gnb gnrot vi gcnù hn đo nưhNg stá