Logo
Chương 653: Ngươi đang nhìn đi đâu? (3)

Mặc dù vẫn còn cảnh giác, nhưng làm sao đề phòng được Tạ Tẫn Hoan đến như quỷ mị, không một tiếng động.

Lúc này đâm ngã Tạ Tẫn Hoan, đầu óc Bộ Nguyệt Hoa mới hoàn toàn tỉnh táo, vốn muốn hỏi Tạ Tẫn Hoan sao đi lại không hề có tiếng động, nhưng lời chưa kịp nói ra lại cúi đầu nhìn xuống:

Tạ Tẫn Hoan tựa lưng vào tường ngồi dưới đất, hai tay giơ lên, rõ ràng không biết nên đặt vào đâu.

âuđ đi nnhì thể Ta ưđc ch
êln útch ntr óc thân gnhi ntiếg htế B chút eo Hoa ,nào khgnô gc:i T hắn, bèn êtnr Tn ý c cưỡi qu tri noaH nnưhg Ngtuy vào, ng cúth thể xgnô n tth
h hgkôn yht Bộ yv ,ãdi nl in T g,in t gt tỷ Hoan hiòt àm :uđ dễ tth ènb kh Tn hưn htti chu
đừng ngủ nữa, cót hòng đhn nngưh nâc ghn bèn lẽ vn h,cn asu đêm ơngi, nyà, vốn ưđc nàng yna lnê B rồi Nygut búi hk màn oHa gln
kia… Hoan ếuich icư cngo đưng ig nên pnh àl trên mc T thế đyá mt ưnig, Tn đã Vì
nghiến ngay ưil nhl ,c ,tm vừa cilế k óni but nvga ănrg áic một nek qua nT kté bị aty nbà đó ngig hai àl hce naoH vào ãđ lên: đoa T usa
ếuy yáv nơi hnnì ôkghn nnahh gnđ che mi B Tẫn lưt nhngà nhẹ nìhb xác dưới, mc g,cn hógnc aty kéo bên aoHn hđn đi Nguyệt mt mô rmt, ,opnhg aHo dy, T nđế tấm iak tay imh sau .vào
nữ tội ctí:hh õr nh, hty,a ôgnkh A đâu nagđ Phiêu đã da yâđ k ra mai hc Hoan T ami àhđn am àl iig phải nT ph,c căng đẩy àyn ht mc chp ođa gánh nàgr hn cũng hyt ,c uđ hưnng cúl
đi đấy?!” uâđ đang nhnì Ngiơư
hưngN ết,v iv ckhá ùgnc ôc v thon gohnp là na bgn h v của iôđ hn ép ìt vn nh ơl gang đạo ngđa nét aik hínc rtnò ùgnh rốn gn xuống không ,ct gnl k ctúh oe đầy ngrot sát ođ muồi gò iv
~sot Sột
hcC
giơ aty T nhắm khẽ ra mt nghe Hnoa il nT hiệu. il,
sập lại! nhiên nbg t đógn aC pògnh
thế Hoan, ging n đang găm, ado tnâh iph yat T átri mn n,h oá ngược hìt toàn ga.in ayt k ,nsgũ ênrt phục tr hpi chế eo Tẫn ưt mc ngi c lấy nàNg
ti nhà r.i hna aT ếNu chy nghỉ oaH óc igưnơ Di àl hgôn.k iđ ưs hiểu aT T ih umn yđâ .ignơ gPhưn chút có khỏe c không nôm t thì v,ci
gnôx Nutgy nhnâ ,hơi aoH tm quá ri ol một nngưh thở phc, ,tđ tiểu nói: ám nlg àm ãđ danh Tạ mới gónn mhnì ngđ gĩnh nHao phào nhìn chỉ lửa bừng nti hônkg Đợi khi B tnê lại cgũn nàng cho ưnh hniu, này cứ tử clú árhtc y nT v,oà trên yd, niưg gni đến
vậy?” h,t qua aV Sao àl hui hgknô có nigơư li ênn ngươi say mi ưnh xem thấy ngờ… Đu ,ìg tĩnh ri vào nưgiơ ngt còn động gn zaHi đây, tưởng hôgnk at lầm! iđ
khgnô vào óc k,ghnô phong hay ,tngư ctưr hpát Ko hàn.” ìnhn ht im ri lni inh người gưniơ mặc áxc n, hpc đâu thể ch yHa chỉ đi? yuxên y nhđ “Ta xông otgnr vào tới. iươgn óc nhiễm
umi. nnê iơưgn T im nhgĩ gì đừng htế hoảng óc ưtcr onl, chút đu h,n Lê ao,Hn ith Mộ àl tth có ah có òlng h .khcá hCuâ, th lần quá nhhà nrtog ,đ li igi vưt không động óc nT ta của Ta m t nht sư yus
il aT nhìn l tiếb mà àlm thể ,ìg L có ò?hngp mt, c biết trong auq đang hkôgn agđn inơưg khe nào ta làm nứt ưginơ Vêmi ênxyu tcúh cnò
tm nhm Nưgiơ i!l
ú,in ngkhô áco v ir gnkôh ngđ uki ám ưrct chân thấy đã nT rngt Hoan nghe cưb phải T nên thần àđhn bất o,nHa ác của ngếit Bộ hồi uáq Tạ của cth hk ch od ,gbn lại, Tẫn tch ysa, nhưng nói: ng như đi ô,ghnk gcũn nig hgnĩ inht mặt iàngo đ tt ygtNu hya iv nàng “kẻ tưởng aoH không òg õr một ih
?
ngùh gnũc Tn ýl ch nh: Tạ l naoH nđhà nyà lúc