Logo
Chương 4: (2)

Lại có một trung niên nhân thân hình cường tráng, mặc áo khoác màu cà phê, da hơi ngăm từ trên xe bước xuống, theo sau là một nữ tử trẻ tuổi mặc váy liền màu trắng, tóc nâu xõa vai. Hai người quay đầu nhìn các đội viên đang đẩy xe với vẻ bất lực, rồi xoay người đi về phía này.

Chờ đến khi hai người đi tới gần, thiếu nữ tóc ngắn mới không nhịn được lẩm bẩm: “Nói thật, nhị đội các ngươi không thể xin cấp trên đổi xe khác sao? Đặc Cần Cục hẳn cũng không đến nỗi túng quẫn như vậy chứ… Ta thấy trang bị trên người bất kỳ đội viên nào của các ngươi cũng đủ để đổi chiếc xe nát này rồi.”

“Suỵt!” Trung niên nhân thân hình cường tráng vừa nghe liền vội vàng xua tay, hạ thấp giọng quay đầu nhìn chiếc xe đã tắt máy cùng các thuộc hạ đang đẩy xe: “Đừng nói bậy… Ngươi không hiểu tình hình, Đặc Cần Cục của chúng ta có tình huống đặc biệt, chiếc xe này chỉ là hôm nay không được tốt lắm, đổi thì tuyệt đối không đổi được…”

nviê ex qau ògvn gntiế ếhcci đi n hnáb đến, t hển trưởng, đgn óđ hki trở ghúnc ưign uas ax nên phía cơ nđg ,xe hổn khặc ytrnu động ếTnig nà:y dần ta vũ agtnr kghôn đó sau hđn ngT khởi xe xe ym nd ntá đầu iđ đã àthnh trước đy rồi, g,đn hck thở rách phía lớn ngđ v khi
unxg nn Hồng utx nhân âđy sói “Nơi ev nàng óc Tiểu .ihn vươn na ãđ đầu vuốt mt hnt: gn đã quanh, Mo có yat hơn nh ôngkh nhìn nhsi nhưng ra “Vũ th óc nco àl tch ,amư a,O th
nb yth h thư chứng tm nrtê .ếtit bị nh bản rõ xám vết che ph hC ghônk đ,ne căn cả lp mt nhìn hnuôk uđ ugdn tựa nhp ich imhn hncâ ,m b
,ưs hàn.l lẽ tử ti ynch,u điu Hồng âLm nghe đgna gnl nhiên Tiểu đột oM dường đu, ávy yus tgrn iub y hnnì h:nc ĩhgn n người tt sau như nói gì hai đó nggn ênb đó,
gn ngắn khi là gtnhư Hồng lc hi iươNg biết tay c tóc ãĐ năng mt hoạt đng đcư rồi,” Tiểu ,yđ n iutếh úc:ht sói phục Mạo gi phải hmn hák của
mt ếct.h n,g kỳ trnê Tiu yht người hcng li av ghn,e mnhi ưht Mạo” tìm cũng nhìn hiếu gHn ngiư éhg
lực cíhx ôunl nmh nnhâ ih thôi.” sa mi mt vẻ icv sư âmL y phục l.i âhnn ca hc loại tcú “Năng bị iol nghiêm àl ơtgnưh thn bià àm rt
M,o tun ochà ótc ưs n ,ưci hình ngH y ti Lâm hl,àn ếht rồi?” mỉm nào hỏi tar gnn: Tui thiếu “Buổi tt “Tình
“Không Ch av đây ta h,t mt úcth, u,đ cl il người hpaí tới hip av ta ng rt àl Vu exm Sihn ht niơ hngkô :nió y cách icú hti nhà Lâm của sư v thần,”
ht rgntô v nh:mõ ir. âLm ohàp nh tìh yV ưs tốt y
ưgntr gcưn ac phía hmn.ì được đ,u iđ àl êivn niên đàn đi xưng tg Tgn nutrg árngt v Người nôg sải ưcb
trông ngàn iưc, y iôm ,Mo htế liễm: Lmâ nmg, àm phải, àno đim r?i nl đcư in nlàh tt nói trắng ưtrc n gntưhơ uTi it gọi tử kh hĩtn vyá Vtế àl mi sư mỉm Hồng nêN buổi rt
nih xét, nữ “Cứ nôgrt iyg in,tgế trên ngn nti gvno kgonh hcna đi là ngúĐ hai chắc nh trước. t t áđp gi imt tđ: ưcha uếith nhân thi kôhng ly trước nli mấy aih bnê b sang Ta ti,u aO mnag ii,g tùy ,ir đ xem iht tyù gn.rưt áhmk nyà nam ơmưi thân đã, không… ht óc yv, cnhg tcó một uchny ngai đ v chủ , hteo nạn ob
thy thi kmi ếvt mtì ácx chứng tra ca àv nhận nâht li vt ghơ,tưn t.ưh nnh chết xcá ànNg một ùty noàig th lát, người hmni civ
gcũn giơưN hết àny mt och chữa ach y ?ư ìnnh tgnr gnàn cưđ chng l âyđ cũng nhđ ncuếyh sư it ơiưgn nói, mt Lâm o?sa tình ihgn àyn hnư li Vừa áiC cá:i
s ,ir dn về nuêq Lmâ nđg Đ,ưc" heto thì trở y ."ưs rt yv Đgún hti.ô
tm cổ,” tm ltá va xét ô.ghkn ênt a,ik gNưi liên là cục đăng ,tui hắn hnnì “Tống trưởng, av gùnd thân Đồng nhà ông s hai cho iuếhc ,hcút pnh an b bốn ưgin tếch h ht àgnn hc mươi mo phố ếthti đối địa được mỏng có ugdn khu Sinh’, nmha đội ‘Vu ưđng người diện Ngô là ,66 tcếh của iđ thẻ nói: tra với exm
ihn Lâm màu hkgnô mấy cnuhy rtng nhpi apíh v y inl nh thiếu với nhiu iênnh hnn à,yn tt n nùgc: uas qu t mc hc hnàl, t hng “Đại xoay chiều tcó đã đ nhiên chp, v hôngk sư, lâu đi Bui vyá ubĩ i,mô uđ n htú chc hìnn p.g gyna gnn đó lni
ynà inh hinm sư bn ngkôh àton hơn óngn cả nếi,k xoa áthp y che oxa Lâm cnhg aul na gnhn nkí sạch. ngc hưn vết gần ht đầu ó,đ hoàn tếv Những d nơh tay .thư gnùd bn
trong đng gđn hgknô nhn tiếng, gránt âmL lại y uính rTgun ynà aos gnhc “Ảnh nũcg aty đcư ?àyn minh uđ mờ hti ânnh tm bên mày: nniê nìhn cưgn tm hết mịt égh trên ư,s thư
úcht óc lc ít. ictế bt chng ac ht nnâh htư Đnág ig rnưtg Tng đu, óni: đi niH niu ếit,c tt đống rênt dài ht nn Tnrgu ìht cđư tích là nhân có mhan mi một rồi… mnih tyh t,đ uqá ơ,hi êinn tàn gọi tg khá mtì ìhnn nếu
như đt ht hìnt cnư rồi.” khó hti õr uin y mt lúc những nôgkh gật cũgn đã Lâm tiếc mưa n,cò ntêr ncu trôi gyNa toe,h òcn bị ũcgn uđ đó ng c ámu ết:v tra hình rất dấu không vtế ìnhn
v Ngay bao minh chỉ hipc rõ,” khôgn m,b gôkhn cũng nchg nhìn hìnn tên các s ra th Mạo Tui cả Hồng nùdg đc ml ihtô tưh ưginơ yám uni,êh óc mang cũng