Logo
Chương 13: Phương án thoát khốn của Ngải Lâm (1)

Ngải Lâm mắng thật khó nghe.

Vu Sinh không ngờ một con búp bê bị phong ấn trong tranh sơn dầu lại có thể có vốn từ phong phú đến vậy — hơn nữa, khi trượt từ trên cầu thang xuống, nàng còn có thể chửi liên tục không ngừng nghỉ, đến một hơi cũng không thở.

hgopn htmê c iNg xgnu ch aih nén túc :ơnh c ac xuống mình aos ,hi hiknế nghiêm toáht na, Sinh vậy “Ta pgúi htáto yguênn ơNgiư iác uV ưnig gì? đgn im ntôrg mt có giơưn nió tmì lý kéo lần gắng ném pigú th cgnă làm umn ynà muốn kh?n ri khốn… lầu ênl n Lâm
ra n cphh đầu giờ b yâđ àgnd nvág nphog d thoát tn Nếu xuống at hki mLâ v,y choáng nếđ ct nòc “A, ign âyb ing sao?!” Ngi ếh,g như óc
êb giống Ngải bna gơưnĐ búp không L sống tm không? púB tức ca Sao “Ta Lâm bê được ht hui inó, hnniê nhp ba, ưcđ! t ,pcưh Ái iol pnh l ơngiư torgn bpú lập Ti! mt được?” tiệm
cgnh xgun tranh, il cb s chậm khung ghknô “Ta ghn rồi, êhinn gnuhk Eo ,ăn ưnơig at rahtn knh cn.h tanrh chắc áuq xách u,đa n,ói o?sa nHơ tìh óni inơgư ca iđ ãir Vu phía ếun ranht v đcư, tth rất àml nShi ,na gơiưn hnòpg thản n,gn stá ôhgkn ul uhgkn ôm ca đã áttho nqau
y, bôi ri nhis oht tốt cần tiên, vật đó một lui tự li nơgưx ir iah ac nưh ca cưn nêl ngọ tm yv ,nsg nhìm itg lần aih mt tìm kim các sét hơn v dgùn at ngs m,c ãgy được đ được, tm áum ihp giọt “Trước chút nyà? đt ngươi ungy ngươi vật s cũng nlhà púb ưnigơ óah utht asu uynl da nt,êr ếcht và ótc aos nưh người i,l
này lại mhn vậy! lắm aso il xẻo úbp Con hní bê ếnđ xui
nơh tiếp kim, của ?osa nơH ngươi ta umi uil giao gươni aưđ phải kỳ c nôkgh iL pt Đống cho biết nàh này rignê crt tranh àm oas? này inó ihp cđư sgn ngươi khác, Ta ux mt chí đnưg gơniư xong làm v thuật bê ba hinS ión sao?!” ngđ mt còn đến chút o óc ai phải búp hT sự nl ta l nữa pbú hc mìt ynlu sống… ta uV t tt phát điên, chép anhog nưigơ đ so!a gđn óđ Đ bừa gchn tếib nào t gưni gnnà hoc ca t ơưin!g tht mình tìm đâu không tv nào ht cũng nước
ngươi chơi ưgơni ginơư s mlà mơ lu meag ưngơi mâL hoảng: sẽ nhá yth tháp hta rút s của mộng thấy sẽ Ta đó uđi t ngày tượng hyt coh ngươi mun ta ư,gơin at gưinơ vào xe chui nmé còn ath ta đi đâu. “Ngươi… lại ngươi biết, gì? Ta àm bne lmà Ngải ta ar theo lái nữa, trên at gn,m nói sẽ ngươi, thi hyt ygàn uến cho nươig mơ mìt chuông, at b mắt ugxn ogàni ungr hco ydâ ngươi úlc mơ c ônhkg ng
Vu nếđ nv õr t tiếp lưng nnêhi hccá th"ế lĩnh am àv tếh thể hn thể int ar Soa ahcư hpàm ig"i dị uâ,l này nht yàn tyh đối tới Snih t hiểu gii nhưng cmh nói thứ núgch, một vc tyut hnng giN ếđn. mà ít Lmâ nmhì ưgin cú,x những sau ácc phi siêu từng k hcn vậy? kẻ nyà có haưc cđư lại thản ógnb ưhn nguồn àm nhưgt ghnôk t"v bao lu"i
thời không ,arnht gn gns ir mt “Búp och thời cũng gốc bc ar mt bc nv,ư ph,ó trở tái chúng cách hki lại ig sinh cưđ kôgnh vì ếnđ óph sinh. vnư ukh ãđ L tạo ca gànd. nkôhg nào gian .đó ơni gnd Tuy cnũg ếhc mt nghiêm ùd n:ói ta nngà ũncg tm đ ra êhnn,i dù gkhôn v đ v úhgcn c khu mt ht to hoa óiN vẻ htân Nhưng t có gn rời ếht d êb đến vic thể từ vườn, đ at là Ti, iÁ mt này iv vi tiếp út,ch đây túc đ lạc cũng yv ácch vườn ta ca niêl ơih Nhưng vỏ hiện li ct đu
ab oas?! nư,gi hia ra usa m nói có hniS ta mà ý il: Nig gnưiơ gn iđu gâny âyđ âigy negh kih nli uV mdá táhto không n,yà úcth il gđn ngđ int mi kgnôh gns giúp “Ngươi… âLm vy
luyện Ngải cph ôgkhn Lâm utth sao?” imk igơNư cph mắt: bếti
sơn húc trahn hìnn đt dng cúi Vu gontr uđ dầu. chăm nhêin igá ôc hSin l,i
ngđ nmu nói hônKg thoát một gsun người Vu óđ il ngươi nhíu ưahc ctưr ch âu,c it,ôh thêm giúp uas gnay ìmt hỏi đâu “Ta ý mày, khốn hiSn o?as ihp b
búp oT luôn lng n?ôkgh noà? đưc chen yàn óc iác mua hcăm l:i mtì hnSi hnôkg Vu ns aT clú được bê htế To mi? nghe, chú imt áic vẫn tm nhịn tm tm
li tgnro tnâh th ulâ cg ta mi gphơưn án igá nình gnăc ênn anht,r ếi:ntg đ?i về “…Chúng th dià ac nói ìtm tm mt uV usa ơngưi vẫn nhiS
ht bng “Nhưng chc nếu là ta im tnhâ áic tt Nhưng b âhnt thích th phức…” ac chn phá chỉ ,hia hoc th thứ được, h,y không gốc ,cg khgnô cngũ óc mt áic tạo tìh s ot hipn .im tmì nihg ãđ ácch
kghôn ãđ óin iđ gần âtnh htn vi được tìm civ nhưng ônkgh ,gđún d nhất, anthr hắn, Có tốt khỏi lẽ sau nnugy ìmt có .àny mLâ tranh cách! nh mt dường dàng, nơi chắc ta thể nhích genh nkgôh mi được il: đều nưh lại, là chưa đâu, ra óc Tóm thấy th iha chỉ đó… hiện bếti có agđn n,ó nó tâhn thể ax aT cCáh m cb ìht ac ba… toáht giN gc ếđn oàn at. cb đ gonx ngkhô cnh vàng an ra gáđn th ta ac àny câu nc óin
rtnha trực Lỡ ném t gNi osa! b,ôgn ưign ia ưnh iơgưN tiếp hưn hkôg?n a!os ,d y ghn hnb làm tranh tia i,b rối htì lầu du ôm âmL óC trên ing uxgn lại sơn ótc mt grtno rnt iưnơg hcp gu
cũng chậm ch ht nhêi,n ,đt kih lầu mới khi iđ sau vi uếy iđ vgnà, cúi Nig yat Tyu nhnha khung nch xuống nngà arnth miđ Lmâ nigư hn hSni htn ,ađu nh do lên. không trượt ich xuống mặc nêh,in mt k vn Nig xuống nv đnế rãi chẳng vn eo xun,g Vu chút Lâm óhk của ưcb
do h.p không hk rằng ăgnn nb là bê, búp thể nên E ĩd vn