Logo
Chương 12: Bước đầu giao lưu thân thiện (2)

Vu Sinh bán tín bán nghi với lời của Ngải Lâm, đồng thời cũng có thêm nhiều nghi hoặc và suy ngẫm về những gì mình đã trải qua trong giấc mộng kỳ lạ kia. Ngay sau đó, hắn lại có câu hỏi thứ hai: “Ngươi nói ngươi muốn tìm người giúp đỡ thông qua mộng cảnh? Giúp chuyện gì?”

“Dĩ nhiên là giúp ta thoát ra ngoài rồi!” Ngải Lâm đáp với vẻ mặt hiển nhiên, “Có thể đưa ta ra khỏi bức tranh này thì tốt nhất, còn không thì ít nhất cũng phải ra khỏi căn phòng này. Nơi đây trống rỗng chẳng có gì cả, giá mà trên bức tường đối diện có treo một cái ti vi thì tốt biết mấy... Loại điều khiển bằng giọng nói thì càng hay, ta dùng điều khiển từ xa không tiện lắm, có một cái bảng hiệu cũng tốt chán...”

Vu Sinh nhận ra, thiếu nữ trong tranh này thuộc kiểu người có suy nghĩ lan man điển hình, chỉ cần không ai quản để nàng tự nói một mình, dòng suy nghĩ của nàng sẽ luôn rẽ sang những hướng không ai ngờ tới —— hơn nữa thường là theo chiều hướng đắc ý quên hình.

Vì vậy, hắn không chút do dự ngắt lời nàng: “Vậy ngươi tìm người giúp đỡ sao còn cười quái dị? Lúc ta ‘mở cửa’ bên ngoài, tiếng cười nhạo bên trong là sao?”

hmc Nig Đúgn gt nha.” người, ngẩn uđ: hcp Lâm đngú
cá “Đúng l nTê tnê chưa àl ìg? ta c?h gơNiư tên tth r,i kia món ăn Không hi gỏi pih i!gơnư gn?uYehs đưc còn
trở hưn ,ìg nên dần óin nét iđu tranh nhận ăgcn ,tb mặt ưgdn n thẳng. huếTi cảm n đcư im ào tiếng nd ntgor
hng iơưgn quá đngá inó tùy tohá tiện… ơnigư pnih ?at H? thể ri li trẻ nhÁ hoc aT iuT lưng ãđ ri cho của vệ t,t còn ac hmìn phức à? biết, ngLư ngươi lưng thế? kngôh ònc cái àm rtgn inơgư il hnnâ ilo bảo ácc sợ ưngơx aoS hpi sao m,l khớp mt
tb d.y nhà đến ti bỗng về bỏ b uđ àr,ntg hắn th l mình. ,đu say nShi mít mt lên hiện ca it ba tn t ngB t đứng roé lắc gn gi âyđ od Vu s cười tít
nàng gncũ gtrno p,k chc ròn:t ơưing tm ált đã cui tnr cùng phản “Ấy, ứng đôi âmL Ngải iđ
Ta ưđc xem m!à
phải hiP không?”
ca tđ anrth iNg thang Lâm lên trên lng khung bậc cn.gù uV Shin l
hcng thường natrh sơn bhnì hgônk có nSih rủa” hmêt đu vi nmu du àyn an. bị cb adư Vu có nguyền vẻ áci âdy
gnim tg.i itg inhS Vu hóeK
?y otngr atnhr nhì:m igt Tiếhu y n
ca tranh aT káh mc ưinơg nc.h khung yth hcc
âLm nàng không thân ra, khóc mạnh li đến động noc Ngải an nng trông cch nơi. như uđ gì, óc nv mt ln òcn nb tĩnh sp vào gấu thì nôbg
đi íaph lưng, ca gtn tsu nmh v thang đưgn tnarh hôkgn cầu phát ml ãir ra xách pngòh khó iNg nào nv t nhng nH nqguã khách, ar bức khung dẫn nahrt clú Lmâ, chậm hknă il
sa?o khác cnò ngkhô? đyâ hngòP ngPhò Này, óc gn ca g?ì niươg ưgin iđ dni
ngươi ìth rng như nogkh vậy “Oa, ignoà àhn lớn kia à?” bên cũng còn căn tm htt ra òngph yđ,
đáng càng Lâm. Nig càgn cếil trong kh Vu đ il nhi il tranh, hc chặng lcú ìhnn ăn hitếu ưign đn:ò n inSh đư,ng c tus mt, đã cp
b hSin uV ct thấy nmhì k cm đnêi oc .này gđún ôđi pếit vi mi
thếui bán khi tm mâL gđún áih bná có nd tg mặt túc rồi gcnù ưic mt cuối tranh, dừng nghiêm v nhc trnê uV hnăg không.” Sinh ehgn gnếti li ngươi tm u:đ ihếnk thấy hnge ca trong ta chừ gii hắn nhÁ mặt con tín đi, ch,íht hắn Vy emx nữ h.ign ug lát bnô,g cngũ nén iNg
vào.” lắc, hơi cho ngur óC gni thể ươign s gvn
t hgkun Lâm nhấc tđ mặt ir đưa giN nnăh lưng. Vu lại đau của ahrnt —— lnê tay hSni dưới
c nkh đường: uV đ a nơ a a oa ô thni sut iaG “cảm &% ac chừng giN S,inh nođ mèk ô gnơưi oa A ehot a a nàh a tình Lâm ếkip lời
Ta mà ưnh máo, thhn gcũn ghknô ciư mếu tranh vậy,” tongh nữ cũng gtnor chọc thiếu hnhT s
ch ngàn óni cng kẻ nói mt v c.ch gnl nhìn im vi Sinh gnơưi ta uV không là nmu ,cm gì, tm coi áhn như
ug có phản ngôhk ứng. bông Cno h
iđ! ăLn
b gâyn là iv yat, ihmn sốt ntgưh óc ón uáq ón gdưn ovà mâL lc nc thôi. b con t hc at cười tTh dị, nmh l ug còn giờ nêl ciư dọa ynà ,ta !àm v Bnhì có tưgnh chọc nôbg ihơ pgonh gnũc ny ùcng áqiu iôđ lu,â cười, hgôkn có igan grotn ngay tgi cho khi ncũg harnt nnhưg phá hgưnn uđ ấn bức óN mn n,a ếibt gnô thi .ì.nhm. igN chỉ hônkg sẽ c đã hcc nàng u,rt
trước đã onh đnế .đó cưi âmt ơm ơHn nữa, nghe không cũng ncò bn nh gếint yth gotnr
rồi Vy uV kéo rồi, ăn vẻ À gi vui Ngi tarhn v ôm gấu óc i,l gknuh đnế nhnì ing rt hô?gnk lp mình, ng ngoài: âmL ăn quá, hìt ngb ct hgế tt ac h.êg ngươi không nàng iShn ht?ế hip tt it ncũg ac nya đúng nbgô ra Ti
a.n Ta nói. ngươi quơ li nên bâng khách, hni đưa ngđ ra Hn phgòn s
iNgơư ưđc nnìh đầu Vu nă ciú Sinh h?cc :nàng cếli
ơsn giờ aưch ưhgtn nói ônghk àcoh êb nc biết cch khác ginư du púb bao H đâu…” nh? Người hỏi s thấy arthn khgô?n óc Ta có
gưnd đi tm bậc ud ciú phải gnnưh bị il đến hiSn kănh usa thang Vu nùcg uic hn xhcá nh như không nng uc ht,rc êl sơn lưng, gì, hngn nơh nhìn nhkgu gthan iưd cd thang, vn nhgn thường hẳn. với ưcrt đầu bưc gcnũ nh hkó hbnì tarnh òcn hôm bên lưng ikh siá bc nay thy
gNi tranh Lâm nhn ht ưnh àlm ig ca nguhk xuống y.v ra cho vn nhưng âyđ nôkgh hai bằng lầu, ìhmn ânth ưndg đnh Hn tch ôm péhp tya lại
tahrn cuc ud lhc huKng thang. cl lưu uihêp trên uc cc uđ cạch, ơsn tb
ưađ gtnor phải ón tay yat, ôgkhn con uax nâu ic!ư vàng ta!” mLâ gNi vội ri ônbg ug ra àL ưrtc, àum Đó aíhp
có óc gmn, tường thế, trần đâu nưtg đ thy hnà têrn nth đnh đi dán giọng êln ìg đi, il cứ hgon ưinơg idn ta này nàs đy treo điu ưiNgơ at giy ũgcn tường iđ chút knôgh c?h cnò thì đâu…” lp vậy?” Ít thế “Này, óc giN nhà ,ht chứ ct Lâm định để
cch tóm nó vui gu il èv, ón hc? cũng liên thì ngươi icv iưc àtgrn nó ón ítch hcc kết vui luận, och không đc nH óiN có có ưnigơ lúc ,áchk vui, gôhk,n không àny mt ìth i,vu là hưn hcc ocn gknhô quan cch ahy không đến rồi hay phân ơinưg yha rút ươgin thể ra lúc yV cũng thì chọc áhcc chẳng đều óc
ĩgnh. nhSi uđ, Vu ciú usy gânm mrt
tay ct ug lp nco oàv chọc gNi uđ mLâ gn.ôb ưađ