Logo
Chương 99: Nghiên cứu Thiên Nhân chi Biến, kinh ngạc! (2)

Cùng lúc đó, trong phủ đệ Ngụy gia.

Vân gia lão tổ mở pháp nhãn, lặng lẽ chứng kiến toàn bộ cuộc trò chuyện giữa Lã Dương và Vương Bạc Viễn, sau đó thu hồi tầm mắt, không hề có chút dao động nào.

“Ma đầu, thật là vô tri.”

Hắn không hề hứng thú với sự lĩnh ngộ của Vương Bạc Viễn, bởi vì không ai hiểu rõ hơn hắn, sự lĩnh ngộ của Vương Bạc Viễn là do hắn câu động nhân quả mới khiến ông ta lĩnh ngộ được!

ca hạn tầng q,u aos r.i là đến gsán ar õv iđ ucâ n,ãm Khí vnêi ht ênl võ nâng đo tạo đã âđy Vương động hạn hn hnikế Vni gii nhân đo igi Dù tư, Bc Luyện
vy, như .by đã vào ico ơDngư Như Lã
t hcn đi diễm lão òcn Vân vi nà,o ươ,ngD trong tm il thú tự t âVn quân mt iag óc đáng thúc lão c, hgknô hứng khni sẽ không ti. iag nnihê s àcgn ongrt
oSa hưn vy? có ht
ưDgnơ Rời il khỏi ,vni nh,hì iêhnT iđ n,htàh cB va rồi gưVnơ tngro taro ãL ucc oH khí t gn mh ôv ácc lại đi ht ac thành Kinh Nhiên thư haó iv õng Viễn. hâtn m
hàTnh Lý ếhct k nạn t. pếki bất V,ihn cđ
th lặng tành.h lẽ Dưngơ at m,d bản Bo inThê ngnh đầu gvn ,mt Lc ac tnhí Vi sáng aih biến suy aóh vạn m iTáh cháC nv chuyển, Kihn sua rn,g
Bi !ơC iđ íhnch rcTú an lên
óC utn B bất nạn Trn áikoh tra cđ hiếnP chết ếpki .t nô,M Lc Khánh. một kỳ
bcư n:hl nb s ihp đạo không rênt thôi, pháp ngng ,nmă gia quỹ cnă hgkôn thể đoán” dựa lão nhkgô cht t gì “phương ca sở ht âhnn, iTêhn num thứ tr cũng àl uih il ch àl đạo?” nlòg ođ àmhp únđg óc của ta đ với ácc ar nthgô để ,ý hnnâ iưc sao ânhn rgtno ,qu âVn ađư vị nLu bước
ysu gnchú t góc nThiê đổi iBnế ndâ usy hânn sau óđ ysu ac ,nânh cB cnò Vgưnơ đt nV tníh suy bắt nhân Dương đó, t da để iTà ôm aus đ suy nKhi đu chuyển li hyat nưgc âhnn tđ. hc n,hgĩ theo thín vĩ không cả ac hêinn cih Vin, gVn quả uq àm Thuật’ Thiên ànhh,t Tam nhĩg nữa, ãL angs nàhth aNyg Kinh tri ovà uq ca ca
,nênih thoe, tiếp Lã Tuy ngưDơ gns il iyâg s.
ipkế hóa đc ctếh ig,ưn mi àtno li Dương óc ìnhn c iưng ,t đi nôgkh nibế nngh nn óhpgn hgnưn trngo uđ tt ntàhh thấy có c nào! ra hầu h trong k mt Lã mnh ưhn Kinh àt,hnh tT hniTê bt
cnh âhnn nnhâ có ih Cơ qu đậy. nhCâ hinêT Chết rtnog bí úrcT itt, ta?!” num ceh b
Lã nháy oc đồng rtú !il tử Tgorn ngưDơ mắt,
Tâm nn tb kiếp k Tnư,gh “Lưu cếht đc tử.”
utTh Vọng amT àiT nV
iga nch Vân Xét Bc ca n,yà từ Vni chẳng aqu .t nâqu loã gơưnV cờ khía
ra của tếch tt nhi àl yunl usy cấm nhêiT ãL hgn páhp, ênhTi c agi hắn âVn tưr,c chân phá icv đoán htế ac giờ của uytt hnân ãlo cục, đã ânhn hpáp nth giết nhân đó chi tnhâ Dương, cách là tự giết dyu nD,gơư hmìn nmu Toeh còn ubc cần àlm mnìh tu việc àlm nâhp thân chi .aty t, sau Lã nêiTh
ưnh uqa chng ,yv Vn .uTth làm S ncgh imk gVn để
gvn gĐún tâm tưởng! àl si
đầy bất kiếp ếkt ba nhưng ếhtc l áQun đàn, nă àl nh,tí nV Vi gơnưV .t suy hp hđnì người, Thuật, nĐg,ô Vọng Bo iv nco cđ hN dùng đáng il sáng iag k nạn phố tm óc Thái Lc cháu ưNgu
ngũc cho ùnc,g ch một àl đám nhnâ mhpà tih.ô Bi nói ìv
ca nhân áiog il Nghi’ uC cho, oab th ôgkhn Chân sự éb ra páth cũng gayn a,t ar inuêh ti nhcưg phàm hn rúTc hni nânh óc Thiên c “Có snóg gây ban ?óig do th tồn
únđg! nghôK
tm thể điu ,vy iđu ngàn có sai người là sai, tính nhỏ lớn, có gưnnh itr, từ iưm hnhíc rồi! ht ht như ưign đu níht ư,ing người, rit vạn giưn Thấy biết óđ có
ế!ipK K!iếp Kiếp!
đen Tnihê đu mây của tnhàh tnoà gnôkh cthế oab nạn thành mình thì hínt cđ một k bt ms cách đối vi kiếp sự tuyệt h,p hnít ếuN ãđ thc b tử, c g.n có Khni chbá đến s
hac đãi, nhtr tuy nhưng lunô n.tưgh tổ khinh Dgưn,ơ Vnâ nv lòng s n ãL K gntr cả iđ ngrot gia ãlo
Nhân ohc thấy: hnp quả hồi .ưtgnh il ht hbnì Mi
iha điều ti rgnto õv kỳ inbế ba ođ bình .ntr êny bất quả ổn, động ũgnc ưhgt,n nào, hgnkô iKhn iênhT cũng v iưmơ Thiên at này soa nnhâ măn tr àhhnt s có nnhâ
th gia Lã gnhn việc Lã ơC nVâ ngơưD có ánsg rnotg ãol há il tổ, ppáh vô ích. rcúT Dương màl ênn ?ra đều th oCh tạo Mà mt