Logo
Chương 2: Không biết xấu hổ đến thăm(2)

“Đi đi đi, chúng ta ra ngoài nói chuyện, gọi tất cả người trong thôn đến đây, gọi luôn trưởng thôn đến đây phân tích đúng sai, xem thử có cần chia tiền cho các người không!”

“Nếu đa phần mọi người đều nói nhà bọn cháu không được giữ không được độc chiếm, cha cháu là người tôn trọng người khác, chắc chắn sẽ không nói thêm lời nào!”

Diệp Diệu Đông trực tiếp túm cổ bác cả của mình bước ra khỏi nhà, do cha anh coi trọng thể diện, coi trọng tình cảm anh em, không muốn trở mặt, cho nên mới cải nhau lâu như vậy.

bìhn ia cm thy l,n nă gnkhô Cho vy cnò gtư,nh ênn ưign ngược khác anh rt hyt nói kéo việc g.htnư mãng il mc l ôil như
lại Dui “Lần àny àlm Đông ?ìg cái
pDi đ Bà egnh miệng nhà đều Sgán ghen .u..h ađu kéo uan,h nói đã hai iđ, ca enhg hce đầu, ơi.... đnế áic ngađ thấy nói: cải onc bên inó cáb ngôĐ inưg áhcu vẫn ưnig Dui th.y uh... ?gì hnmì sm yat ngoài đập các “Vào ,ar mọi bàn ênn
uqn “Lão tam, ôkhng trừng Diệp. Dpi nhìn lý Bác ac cha soa? mhnì riat mt ahi cno úch
đ đã nb nói, mi công Đông vô anh ưhn ònc ra hkông h!an đều hunyc gnh gì ,iưng h khi lòng ri nă vào im hình có chỉ Diệp cũng ca sâu tượng àvo yx gưdn Diệu
bác m!yà mdá !yv yàm hỗn như álo aot buông tay yMà c của kéo cổ aoT r,a
c hàn ,tiô ca ch, noàig àl oim ôti ùht muốn nti ón!i gì “Bác k at ac cúhng ra uđ
oà, thy anh àhn ồn qhaun, mò xóm àngh cnũg Lúc t i.Dp em gtinế nhìn xnug hegn ,yàn my òt tp h
hnôkg ri không gưnhn inó: xu àyn tức ....h ión gin g,ì rc Anh gyâ mày, nđg tibế àl ôit iôt, giưn nL
uh .đâ..y. Bà c,no it uh...” cno nahhn
phân bng onc khnôg ôknhg chuyện ar hcí íhct v nàh ngoài nuih gnàoi ôti người yhnuc công ux i,as mi yâb hco biết ,óin ..H. trong không rng ig nên đúng biết Ra il mình.” khia hmếic sa?o cngù đ s
ưr.ct ,crtư , về về
ra không đi mt c ôgn tém lo b ũgcn ,ưđc Dip mét c Bác cánh piD óc c thoát mnu bác Đông chỉ pk rt hơn chỉ táoth thể idư ,thp ,usá àig.on đo á,tm tm tay, ohte at nha Diệu ipD
còn bn bữa, ikm cm hc hô,nt hyncu ngày đ,i bản mt nă ơcih còn cả cếh ir u trẻ âhnt đã n.âht ôhngk êul đám ôgnc hki s k khi là im èb ùncg trong ônh ênt hn chđí nb gsn rõ nhau là sau cm n,gl đánh hAn nghề cơm kết
och cứ cbá gì lặng óin ếun ms anh cuối oãl chuyện để ángc mi mt óc đã tam vn xảy yan mt đyâ tam ngcũ soa hai luâ oãl giờ, ,ngcá gknhô bitế gBn c,âu c đã htnĩ ùngc y,at cáb nbìh là ,ir nhẹ đến Diệp trước sáng iuD th nói gnơ không ,hnõm như hìt phào ra thở vậy. bây a,r gnơ
,ir con vy ưhn àml tkế nòc aos isnh “Cũng hnô đã yuhcn
còn ìg với ux àhnh xu nìhn. của không nghiệm nv kinh ngđ cả ácb nưh tht uq ghnkô tt hgkôn Nhưng tên xưa, hcc my ăm,n nah d àl này h mt btiế cũng na,h
nên vàng ôti ngắt bo Diu òm đối ôit úcngh hi ácB ìg, chuyện nha, ar ignoà hucyn iưc ghônk nói tb nió tm quá để .A... mlà chút lưới c tôih, ếđn nên hc mẻ...” được chngú Dpi li lớn knôgh póh tt, ôgĐn ác hoa gnnó đưc yuhcn óc hoc ibết ámt gnàh tb trngo với sao xóm. không
Đgôn ưign ?à aos iuD nauh nđáh vậy? lại Mi
c, hai óin hnucy ngđ không ôti có ni:ó ta Dpi m chúng ngxo ành, ácB ra “Ha ưic ưcrt anh rồi, ha, gni v cngũ úchgn nnggù ũcng iđ.
áhcu tb vi ca mi cáb ngĐô mình đỡ ànb ucc à, iưng Diu với nàgv Diệp gmni t,hiô khó đều ac i,l sng mm cb khăn, úcht oas gni cBá iv ũncg âyđ em cháu Diệp tm hca đến nói: nìbh iDu nnggù ábc nhà .h.ngt.ư giúp gôĐn đ ch han c aih iưc
ta bạc nhcuy đem ábc iv “Đúng ta tùy aih ht óc ếnđ ovà ir hàn nhà itn osa uma ar, ,đưc ,hitô ch thả ácuh óni úgnhc ra vậy, cuáh nói.” bác chúng nbà ahc ngoài mnu
ca koé Diệu nôgĐ ra sang cả nhcuy a.c gbônu tay mình cáb a,r ,oké pDi
àl vậy bọn sm h,c nah thì biết gàino h! h ôkhng ir, bị gì oli đuổi Nếu gnưi ãđ ar xấu
riêng ra điu iưgn nb sẽ ar piD bn nếu nyà cảm nôkgh nói htúc đã hyt ý,l Bác bọn chuyện nă.m vi ,hôtn thân h tm cả tự aih cũng aos imũ mi à,no rtong h tách ònc cngũ
óc thế ghônk đ,hná oàing tìh hcun,y ábc iah cũgn cũng nói. ht ùd ,àm àl cùng éko noà ht àv ar h bác đ c ac Nhưng hc hco ysu na,h có inó
sa?o tr hơn v?y ôhm gvàn qua ?osa ác gnđa pih hoa trmă Không iph mới ahi v “Sao vui bán nghKô ânc