Logo
Chương 1: Không biết xấu hổ đến thăm(1)

Diệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!

Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?

Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?

Cũng nyà hknôg ct nb ưic... usa int tìh sẽ ayh cưđ nhn khi btiế h hókc
unhyt cBá chú tt .il lcú đ có ahc, này nghĩ hínu osa myà ũcng bọn tiô vt thật hco kônhg ahic ac bgn đã il sn húc, để hoc cha, như m àti iv coh Diệp này im quả di bán hpi màl hơn cúhgn Chiếc ta chú niệm, hia ngôhk nói: int mẹ sa?o vt cngũ kỷ ,mat oLã nnê chiếc achi yutnh là ar, thuyền đó ac coi
Thật tnh mẹ nó... onc k!
k tài niệm, các cưđ một irnêg! it,ô tí gđón ncò đme Trực hnĩg “Nói nđg? mlà ném nheg ,ági đngá httiế iêuhn ânc có tm không tiếp được iđ t,ht oba inưg tiền? d được ignư các ntrê ht G im ánt nũgc my bná óđ sn thì đó hco tv đồng
auq trở lại rồi, ngÔ nb itu mơưi itu đgn ălm tận miơư àm mươi oãl li tvư hàno âđy ic uás n,mă .lmă ãđ yv hai
phải đã đều hc gnũc nit nên chúng của nhgcú cá chúng cùgn s nah haci do cho hao lúc cúh vi anh ym igà al để sng cúh ếcnhi ưcđ để at nch d,ng ãLo och ta là bná hunyt có ,mta àl mi kia húc od !at về me chiếc li, àgvn m hac och uêqn ac đừng phần, úch em
hi việc cũng iah Đnế ,bng lớn đúng ăml gi ,thn bt nhêin hitn thể gsn iuv ác được gayn ahc ahưc hna htt không làm phc còn itu ơmưi ưli anh inm ncg g!n ht một aho một c tb lại ưđc gvnà ybâ anh
tự nco ôt!i hunty Nió được ccá ôkngh lại, nên sắp móc cưđ ,tin hnưng óđ iccếh uđ ri, tngh M tiô heot đó nên cho ábn àl ngưi gôkhn međ ngcũ hgn m đó ba mếik ngàn ưhn ncò đ,ihn tyuhn lợi ít y.v n,c mới iahc đúng hgn àl t,ếh ra int, émn tôi, htuyn ca ciếch noc cha nmu ohc là đ đi ytnuh áym cũng ãđ úlc ohc n,ó
àl biết xu yàd tm cũng t?in inưg chạy vàgn da bác bn ar uhác òđi àv ngb uáhc hC oha nhà s?oa các hca gnưi heot ibn sao?” ahi bắt h đến Cá bcá ac od được, ùcng không cáC htôi
aso nb nah àl nAh ngđá đây của cả à :óni ynà uqá ,áuch hmna cáB nhà c ,ir uchá ơih ưlu g?ếtni lên tại khngô ácb uynq óc ac của ucâ
th không tcáh hai cháu còn tm đnế ghcn điò n,hp tiếng?” ,áuhc ac hácu cbá cbá ar Đã péph sao nêgri, hai bạc bná ac nti cháu cahi nhà sm thể cả nói? àhn yhc Cuynh gniư gkôhn lên l cưđ tiền
cm ca uđ pht, nhổ ra, c,nh rnogt av Đông rất cọng aiv c ymà bác nogrt anh Dpi yth miệng .vn Diệu góc, lên uíhn tới uhuk ,c cáb rmơ ngđ tay tđ rt cbư đau
ahn my nv, là mà Nhưng ohc hik il ch nàh thường iph ế,cth hai ătrm bi thuyền nch chắc hnóc đáng ếtic, sau anh. thằng nếđ đúgn gôn
cả cả mấy m.gn b ưiNg ac bác nB,g câu inó Dpi ãđ uq là anh Diệp iuD nigtế ôn,gĐ ca lên va nha Diệu kết
s tr ãđ i!l hTt
ếđn gnkôh óin chuyện!” ac nl, lưt là yĐâ chuyện người cháu
ln,gư qau c ach nỡ t ahi, gmn ãđ xong, tiền, gưni đến ta không mặt mlà ,óđ lấy bán tnuh gơưhtn áhuc mi hôgkn cicếh lcú ácB sớm do ath iahc ưing yl im chp âyđ hòn uhtyn cha nhận lua chúng iđ ông ngọt.” cháu mt hty thuyền, tiền, ccá nhnì uynch uđ b inưg cbá nước nch bán thuyền ccá gnh, óc
nig iDp câu, àv cha iưgn n,êl khiến trgn cả éht bác t.m iha đu toáng mt pDi ácB mỗi ct ipD ếnđ
thật tt! .tTh.. tt.h.. quá s
để c li, yâb ưing giờ cứng kôngh ahn đgn có lập chú hnp, me th ãol nhkôg đều tm Tnyuh vàng đến ác àm nên hoa mc chú rắn không? htìn n,l mi tt chú cđ qnau mât ưtl vy rt cếimh! là am,t ưđc cha tức “Đúng
rt hai ngậm thanr enhg t lại của tt hcy mặt ,đâu nên ic đu thuyền sao Nhnì mlà lên tôi à? bồ i,tn ngọt, ùndg gnưi ưngi tt cho đó, ?uâđ ccếhi im đây Không không ac đu b đẹp, điò igưn đcư sa ach mũi ácc tnh, óc hnyut uqa trẻ ?thế ca nđế hòn nên khi ntoà ông àl mnă đây thấy các ãđ Tôi l,nê im icếch
xen gì?” áchu óin mt chuyện, cái nl vào Ngưi ađ đang ưnh cno uáhc