Logo
Chương 1: Không biết xấu hổ đến thăm(1)

Diệp Diệu Đông đứng ở góc phòng, đầu đau nhức, không có thuốc lá, anh chỉ có thể ngậm một cọng rơm trong miệng, nhìn bác cả bác hai, cha còn có hai người anh trai của anh đang tranh cãi đến đỏ mặt tía tai, đập bàn ầm ầm!

Anh cũng không hiểu nổi, không phải anh mới được người ta thuê làm lái tàu cho một con tàu lớn, trong lúc tâm huyết dâng trào chạy lên boong tàu để đi tiểu, kết quả bị sóng đánh rơi xuống biển chết rồi sao?

Tại sao sáng nay tỉnh dậy đã quay trở lại năm 1982 rồi?

onhà mlă. ălm tiu ưmơi auq đây nt tuổi ưvt li oãl m,nă ic iơmư lại nđg trở gnÔ mươi sáu hai đã bốn ,ir vy
th,ế nó, im itn, của M lại, ahc ácc il ra thuyền mẹ àl ab như eoht ,itô tuhny iđ còn óđ ngh t chiếc mun ôngkh tn,i yv. ếmki hoc sp đcư uđ thuyền thuyền áym chia con cihcế úcl hngt gknhô nhưng cho tí ênn noc là đgnú đã !ôti nên emđ hng ióN n,c nbá i,r ohc đ tôi h,nđi gcnũ cũng đcư ànng ignư đó cóm ném óđ
bán ,mat ơnh chúng ônhgk ch,ú tni chiếc nên để il k tyhnu ?aso tth di óđ soa àml hngĩ oLã gnb ihếcC ioc mẹ hcú mày thuyền mới gnũc nmi, ca Diệp coh nb uq chú aihc ngcũ cha, ,ra tt nyà ôti ns htyun àny óc ca n:ió m Bác cha, aihc như ghknô để ta là ahi vật tià iph .il vật lúc och với hoc nuíh ãđ
lăm anh tinh anh anh tuổi ngạc ôhnkg cph nmi iah ưli âby còn ,tnh àl uiv bt giờ thể hi việc ng,b cũng lmà mt tb hca tht nl cưđ ngay nêihn hoa il Đnế ngờ! àvgn mơiư ht nsg úđng cả tm ưđc chưa
noc m !k Tht tnh nó...
gđnú hcc vn, thnuy đáng chắn ưtghn li nhà ócnh pih trăm óc Nnhưg hc tiếc, anh. ngô aih ym anh khi ib đến nthg cho cếth, sau
chú thể me tr byâ một yv tất ưđc nha mò vàng pl ncg đu ig ngđ ln, c tâm àl tam, li, úhc úch yTuhn nph, im có ahc Đúgn nthì ngưi loã rắn mc!ihế cảm uqan không? nên không nđế tưl oha gôhnk tức đ cđ
àhn uâc cháu, amnh ac không sao nết?gi quá nói: yâđ ơhi bn it ac này bác lên cả yunq Anh ulư à anh ca cháu c ngđá rồi, óc Bác
mt tốt htuny đây notà âuđ? các gưni ếth? uđâ, mới ,pđ à? sửa trẻ ngôKh cyh ac ưgin b uđ ìNhn òiđ ,nht yth negh sao nđế cải itn, ămn khi ưign ũim hynut tiô trở nlê chữa nnê các aqu gtn, cho tt lên, ngậm ôgn đây ac ,đó đu dùng aih ôkhgn cđư cếcih tranh đã “Tôi hòn ếhcci mlà bộ mi lại ac nên t
tách áuhc của bc nàh ,ucáh c hia lẽ áuhc ar còn kngôh gêrin, ac chẳng nôgkh lên tiền tm bác phần, người chy th nếđ nit soa ành tiếng?” Đã cđư Chynu acih bác cháu iah òiđ th hppé bná ?óni sm
êqnu ta ahn uđ hếcin già em ca đ là vgnà anh “Lão với lựa nhc me tnhuy t!a at dụng, nũcg nbá hc cùng là lúc li, chú v cđư phi hncgú ach chúng itn nnê ohc úch m cho mới ohc đã kia s cghnú od úch ngs của mấy p,hn aoh gnđ ahci đ chú tam, do chiếc ác
ưNig đang onc ln hưn áci xen gì?” cu,hyn háuc vào mt nió cháu ađ
cha hai, iđ yđâ ông mới tự đến ms các lúc mng cáB náb tm ti,n ábc chuyện yntuh thuyền đu nnh đã hỏng, ta các nhắc chuá nưig chiếc htơưng mi hnò đó, ngôhk ưign lượng, nhnì àb ánb nhôgk ngọt.” óc người n ly ,nit cnhgú nước àlm cả ihca b cah cháu qau uhtn phc do ly lua aht ,gnox tyh nytuh, là tm
Dpi Diệu ưNgi Bằng, b ácb iếtgn cuâ nha c nói nlê là của anh Đông, gnm. c vừa kết của ãđ quả iDp ym Diệu
Đây chuyện!” iưng ônhgk ưlt nói ,nl chuyện của ếnđ cháu
ácb cọng tya ac mc ngort nv. nrogt pth, đau vai ,chn mày vừa cả, han nêl nĐgô hty hn Dui góc, tđ đng khuỷu rất ar, ginm ơmr c tới đầu ưcb ácb ipD tr nhuí
tm sao?” oha do àv các cháu nùcg đnế òiđ người bt bằng bcá áC ni?t vàng hiôt ra sao? iha ngũc da nàh hổ ac xu có cyh nb biết ,đcư cCá cha Chỉ igưn cháu biển cbá theo là dày gkhôn
s thì ahy tc .ưci.. họ ibtế bọn nkôhg ũgnC ókhc khi hnn tin sau đcư àny
tth s quá ht..T. t...th tt!
ónđg khgôn ném nêihu các !nirgê nâc được các óNi cTr nghĩ my nũgc eghn cưđ óc sn ?itn tếip đó bao ít mới G một nđg? thật, thể och thếit vật làm k đi niệm, ,iôt dễ htì iá,g bán ưgin êrtn tài đgn ònc ánđg tm được mđe átn đó người
trở Tth đã s il!
mt éth .mt notág hia cha tc Diệp rgtn c mỗi nihếk â,uc đu Bác nig ê,ln cáb ếnđ igưn iDp Dpi