Logo
Chương 93: Kỳ Văn Quái Sự (1)

Sau khi cướp sạch Tần Phong hai lần, Triệu Hưng dự định tiếp tục đi dạo.

Không ngờ đi được một đoạn, tiểu sơn miêu đói bụng, muốn ăn đằng hương quả và bạch hương thảo lần trước.

Vì vậy, Triệu Hưng tìm đến chỗ này, bắt đầu trồng hai thứ mà sơn miêu thích ăn.

Do trước đó bù nhìn cỏ đã để ở bên ngoài thần miếu, khoảng cách quá xa nên mất hiệu quả, hắn dứt khoát trồng thêm một ít trúc kim cương.

đnế từ ếch ugi gngi truyền sau. íhap Mt óin
kônhg đu ar il, bùn. nh b thể bùn rgton toàn oàv ,htc ~ b gmin img uêiCh giẫm t,đ ión ănV
o?sa hiCêu âyđ ăVn àl gnhc sửng li hpi ta ca sốt,
mức nêli đất. nãg cto gónhc nhnha nđế gunx đau hkgnô t,ipế ănV ycâ măn ori Cành éx utq iêuCh h,kí
là gm ngđ .aki hơn hT híhnc ếchci bình uiTr s ưnHg iếkhn lgnò
nơS Văn cong êhui.C ,g gm iêmu người, chặt nlưg icú iH~ss khóa kh
mặc ngưhN ac hnp khn,ág snơ chm cnă này không gưHn ch hm,c ohc th đ há,p óc óc hpáp úlc lại nìhn muiê utq bn đgan cs đã r.io nh Triu b
tm gưHn đạp áph êrtn uriT quang dùng á,ic gniư vỡ êuhCi. ăVn mki lc
lễ ưcđ êtui il kchí phản bi được ih hnn gônhk gnhưn nthhà tíhc rt t,oh cực. ápPh ưcng c,c
rt phẩm Sức xa trung ưhntg! lớn, nhli vưt bình nd hp
không rằng ya.m gtưn tm âlu vn lúc cũng nH s nv na gp ưcđ
khôgn gniư c cả qua irt trúc óc rgn trng a.r cũng nhcuy àl iưgn gyna ý biết hôgKn tphá iha gì, này hin h ãđ bn
gặm Hưng vy .uq ađng iv sơn iTru muiê yta
Hưng?!” rTui “Ngươi,
nih cũng ađng hmT pch bê.n c khíc ar aih híc hìnn không phát
ynà gnhP àl nêhin cơhi tu, lễ .ưcđ ngay it nxi c qu ũgcn ànch nêT
ưngi!ơ mnu “Ta của nogm s hiện tch
uvi tòr đừng na, r!i ăn uiT sơn ,uiêm
hnăg rTui n,lê vào tuq đt aty định óin lao aig hỏa. lấy trong hmêt, cyâ pưc lưng nH nnêhi gnhu oãl Hưgn gia ànhc hắn, đagn
ư,ing iđ trước tm Hưng. iúc đến t irTu t đó uSa
,il đ rio chân nhà.ht Chiêu a,yt ,ti nVă cngù cph gcnù ăVn mhô ãyh ttúr óni cúi ig.n vô người xni m cđ nhiều giọng dngù xin irTu qua có yhu,hn
l.nê Chiêu nhìn diư Văn uâs gai iơ,h cây nth snơ tm Hg,ưn mt ,iêum hít li nhìn t tđ có Triệu nchà
gnhkô hưn Ánh uht vy. kế Cuiêh hìnn áhgnto lại b il, ca gdnà umư hgnc ng Văn mắt d
ncũg ùdng cnhiế làm đ có lại gùdn ht để hnahn hôkgn hơn. đấu, htn đi s híc mt hành, Tmh nhìn nc
chiều. đổi gió gn Không
Vnă nh ,s ar biết đã ìbnh gkôhn áCi htn ưign b iCêhu bn ì,g eoth h.cy yx nnăg nchyu gì?!” lên, mg đhn cnò gsn chiếc cúi
đến, khống ngoài. Bcá ngôkh đưc Nhiên ht bya cơ truyền th hếc hatnh “Bốp!” Tgnrươ ưgcn ar Âm àm
nghe mêiu tức hyt lên. “Meo!” đ to Sơn ngon, mt lập násg nă iôđ
tiếp nếtig, ctr pk ngất đi. rưngơT Nhiên mt rên ônkgh áBc
h!a b ãLo iag nuế hiln xuống, ngươi mau mau đại s gặp khgnô hỏa,
gnôkh ãđ ôKghn đư.c tránh vn đến, ,gn cũng yma num
,lên inó kịp .ucng ht ncò bay ưahc il ơrưngT Nêihn cáB tm Nhưng icếch cgon ,ếth hiênn hàhtn rntug gia đt đã cơ yht nkgôh
“Bốp!”
átch ácth !háct chát áCht
hưn tlư yâB uiTr vi .yv đến ig hn óin nưHg
gnũc cđư đã nh mức được hỏi xme tmì đao ln gì, hđn Nêhni ăVn nđế bảo Trương bối Nhên,i thứ vt c cBá ìtm Chiêu đang .iđ này iơgnư Bác gì
it ớt sao ?rio yuế hpi Chiêu không là Văn ,iT hỏi. ab
il .túcr oxya Hắn nưHg iđ rừng Triệu áhpt ar trong t nhi ,ìnnh người
ôkgnh uiv, achư miêu ăn ~Meo óc vn nó chút on. Sơn
!thCá sau ưgnl, hơi mt rát khí ếđn iácg Chiêu đau truyền lạnh. íht mC t Văn
hppá ngươi nhơ nếu tm l ,hn s còn bi b gniư nVă ,nhne ión ly,nu Hưng gấp ca vi ưnơgi tu mgi uđ nơ, at hncâ tu nên thù nh uriT âyb cm tầng Cih,êu oeth mt l không v gmi .áhpp ênl lễ .iđô nữa ìv phá gi rt “Bởi “Dựa
mt gì ihêNn, quần va iđ ,lên y?v biết hngà grTnươ trong là áo phồng ac Hưng gpơ,hưn ht thứ Bác khiến tt. iruT ưnig rTên Ánh iơr đã oàv hnnì lòng
đã ênl âcy yhn ra dùng ct h,yn pl sau .útcr rng lao bước đó ư,ơgcn mki àvi sau đp trúc m,nh chân khỏi
nch kia i,đ ngon, đồ gnHư ưnig nă iruT tchú c!híth ntrê hai đi ươgni .gci nưig Mau chắc s ònc
gm nògl gnxu bình hkp nơi, nh ngàv ãvi rơi dẻ đất. Qu ơir gũnc trong
chỉ btá h Hngu Nhiên Trương àl iag.i ácB
roi!” sẽ ásu ac ba t,a ơNigư hìnn tđ at con nưigơ bù utq
nu?gx gkôhn aSo shcá tĩnh nưHg sao?” ìnnh uriT nug bình còn cĐ nỡ luôn h, đến ri hêCiu, Văn bỏ cm
hnc qua Tiêhn hki mhô ngqu àn.Đ il uêihC rngtư Văn rtưc gnHư lên ìnth iurT nh nàyg
cđư âĐy mà thàhn .ulyn ànho hn od “lễ” ìmhn nkôgh tu
uêiCh lại ươTngr và mà được yv gnrt núi nH Bcá !iNhnê gặp r,tt đang ntogr góc ăVn nyà
gĩnh oà?n hỏa l, bi àv rng Tuir ngươi l mâ Hưng àgnoi ,ít gũnc iv :nió yu cũng “Bồi ta chế ?sao ơiNgư đt ơngưi ngươi, lễ hnp của phong al gnòl Bi cm thế l lc so dưới s thì không ab btếi l? không hầu, iug ca ah ưignơ ngờ
inMh quang cngà ếu,y ngyà kim sát trên iDư ngày ngiư quan Mục, unqga của àcng Văn Chiêu sự ghn n.hm
co bao phản toàn i.đ đt, hápp p,h ph tgi năV gnH tgn u,Chêi htut gtron nh nâht bùn quang b
đáng uxt hiện này, .tm tm mèo Tuy ngya lúc nh trong ,hninê một yêu nco
ưNh hắn .sia s thực hnn hối, giưn ôghkn ađgn mc thy ikh ta más thể khiến
hmc hn av gi cú hiêun nhập il thú hôkgn pnh c pm,h nơS yàn ngya phm êium .ni tú, nuốt bao itếb chu cgnũ gknôh dị hlin
ưngH y.v như nh Tiur inó đ,ó đã Lúc vi
dt khoát đt. êrnt mn rất nH mt