Logo
Chương 92: Các ngươi thật có duyên với ta (3)

“Để ta đi.”

Rất nhanh đã có người vớt được hai quả ‘trứng’ không biết tên từ dưới đầm nước lên.

Niềm vui sướng khi có được linh túy đã xua tan đi phần nào bóng tối trước đó.

Tuy nhiên, khi bọn họ còn chưa kịp vui mừng, một giọng nói quen thuộc đã vang lên.

thung ũng.l nhảy uxgn nH
linh ênb v iTur Hưng nògl trứng đó sau hpm v lòng qu htế tgnr ,ngtr cầm ahi H túy.” .ntgro htú pđ nhìn, này đ
og.iàn ra một như chớp ngtiế, bay miuê sơn Vèo ita
àv là… Trương “Đó uhêiC ăVn Nê?hni Bác
H lại. Bác ~” nêiNh gnd cgnũ ơnTrgư
ah các gnươi óc aH udnêy ah tht iv a.t s
.n .gncũ năV gcũn izaH,z hti nhm nặng dài ht Chiêu
Nư[giơ túy, 1 mhp m]nă đã h mệnh lhni thọ pch ngd mêht ntgă
chóng ocà mt nhanh yba má,u b o,ln ar tóc r.nt hyc ánt tári tếv Vai
ođa iếhp theo bn nhPog quá M iưgn Tn gnnă nó, ra. ág!nđ ògnl ức Togrn r,a chi túr
nv vận khác il h bn sánh os là l,nê iph .mké khí l hìt ac người gnôkh h óC àm tốt ac émk, íkh bọn
n:ió điện.” ac mt nchuy mi áph tnê ãlo ,yàn cch được Bác ta t thể invê ôhngk chi huynh, đó ngờ ai cđư áctrh ngũc li gnp ht gngn gia nth Nhiên Trương iBu cynuh được, àny
nữa. usa òcn uiC ukê hgônk hty tiếng gùcn hapí vượn nghe
aih C kghôn nchá nr, ob nađg của htáp htt tê tv gtnr asu ãđ yat uq óđ đ ôm bay. hiện
àl hơn. cùng gĐnơư nihên nđg hàhn an nhhyu s otàn ubi
hkc rnêt xuất iún. hni cáB rnơTưg Một li s,au nưs iNêhn
d quấy os chênh ch ‘Nguyên Nhiên miư iv nNhưg người ế.kni áB b áBc xa rt uhin, là vào, clh thứ gưrnơT
đn.g gehn chờ cníh anđg đột túc,r nưcơg trong hnêni cútr nếtig nưgH riuT thấy rừng kmi
oađ li. gnc hhtan ònc mt gpnh êhinN hề nuối áci ôm i,đ b đất, ,êln ôhgnk Trương nmé nùb phogn gdnù hắn ciết hánc ácB trong iưd ìbhn
n nnìh tt rậm p,r rất “Rừng nyà n,l trcú coa vẻ np. đ káh
thn .v nigư nb my. nĂ vui đã mTâ Hưng tng óc ó,đ inhcế gêynnu hđán ta qu sơn giới trước at nếđ mặc yb, sức hcn uđ, t àl íhnt iumê thắng hpá ca knôhg linh tyú n,iú aco có nh, v đột nrgt ôgnhk th rt lnu êrnt at ưngnh uirT
Để hai Nhiên n,hc ơTnrưg được ac,o phẩm nlhi .trí óc xác cch Bác v đã hnđ túy unrtg ohc chn hínt
sao bình ?yv Tu luyện ht ,ưthgn hưn nhnha
ưnơig nói ar, óc tht “Sư cạnh: Tn ođa bên at của iv hty aođ đ, đp không?” Pgonh đ útr
lâm đgnã ũv kíh thiên vni. h đp nhâC àonh định ôgđn b,n h
lòn,g ir. mêth lại rt mc “Thọ utêi tm ếtni hài iTur 38 nhs,i cáCh năm đã gătn mhtê chút.” ưgHn trường mệnh
iơgn đủ unhy,h nhg Nhiên gần iBu ngơưTr mun hc ch? áoh ir thử. Bác
nh .iêChu đi nkhgô lại àgoin ar tmì êin,nh ưtrc nitê kih àhhn mà Vnă n,đg Tyu sau
hìbn tụ t giả gtn hnm tám chín gtn óc hắn ch hn thường, võ gunnyê nbhì ngnyêu ònc là một Văn nVă Chiêu, óc Knghô thường. iCêuh, ơhn
đất đuổi từ câ.y sau d, dưới nvư ,rnt ingết yhc cgnũ nưlg cd sc êrnt hNiên nđế truyền mg nhiều hgôkn nig ngừng rt ocn ươgTnr teho áBc thế
huynh, iNơgư chúng tero đi iưng đi ,hPgno rồi cuhny ta b cnò nàgv Ba vi quên oék b lại Sư o.sa lên Tn b đánh
nmh m]nă 1 đã [Ngươi ndg tmhê mhp gătn ihnl t,úy h phục ht
i,ưc êtnr sơn nm iTur aox miêu. răng xoa nhe ghế, Hưgn hn
H! êuhiC .hln p?áh Văn tĐ h
hiu tại phí voà dngù ch na ri! hc đều yàn ihp mt ahc tngơhư mìh,n ,nyà linh iĐ ùv ănV uNế đ sưng ac không ngươi, inlh lãng gônc ytú hêCiu ta úty knôh?g ac
“……” Thất ưs đệ:
ônhkg Hai đã người chạy ax. bao tếib
kỳ khỏi v quái mt đứng hia yd người trước. óngb phía Hắn ìnhn ghế,
vào ếbit âđ.u “Không gn s
này, háp nnêyug ,nhyuh nhp gkn?hô ưsn “Biểu hgn chc nơi ãđ nă tránh tng tyú Trương tđ Một iưd inú Bác niNhê óC gió, hnyhu rồi? thcú là ơhn g.ơin linh đ áđ pháp trên ngồi
đcư mt nVă ưc,Đ lử. r.i Chiêu
ùgnc cgnũ vn àv àl tyh lần ưpC ưnig, gnHư giưn ákch t,ếip nhóm Tần ruiT cảm của íhk uáq linê hia đều ihơ ngnh mt oPgnh m.ék
hian! êbn “Địa ư,bc tm tâm, cíhx Văn xuất đã tămr ngoài. b,m ãgn cưb lẩm ch émt òtgn hiện thiên Chiêu
rng hípa paíh ưrct. đầu, inNhê iah Bác iưng Trương gật ctrú v “Được.” iđ
ôkngh .mnă ihp chuyện đi thăng đến tm ànyg đ đu nếu muốn gnàc óc này, oli óc li phàm cũng đạt ncò qnu lnê mt tm độ về kih ôhkgn luyện, hip ìnrht Còn tu ,pc đến páhp núi, thtu hânt. ct ghnóp hơn, sao
tu ttuh, ,iv khí cả mà vn hôgnK òcn phpá àl hc ôv torng hình.”
ihnu đó họ cm gnưt, hầu một tnrê có cây hạt thụ vàng ntugh là im.k ưDi d bn nlũg hutng nh, nhi đnế notrg hnôkg nũgl to thô àum một tr kết
óC ln l,ut gp tih quy đã tm inlê iang vn aih ngắn oeht ym,a nl chắc cénh ta nữa.” một may tiếp íkh được ,nv nv gtnro cnò
khoảng nàgc th iha đã ,qau ươđgn tương ra. ênt,i vốn ưCng chức hngn viên êmđ oké ,nauh tôir đêm ig hcác b hmn, đu
tm hnc, tc Nhiên Bác thần bn.g bẩm, pl nith nhp ml Văn ưTơgrn ihuêC đ
nngh qâun Chỉ rất óc lệ namh. hếkni htn,áh gniư vào tranh inlh năm tinê đu n,g uc sau, hiển ưgni muốn thượng ph,m mgon tt mi túy t âhnc
như oPghn còn ngươi :ưci túr đao, bếit cười igi giúp dám ngưH hóa thấy ta àm iat họa điều?” không ngươi a,So không nT cnò Triệu
,hc chưa sao?” háp phải đột Kgôhn nv
r.i m!au Ht m ln uyhn,h chạy “Biểu đưc
lại giải sẽ igpú i,r “Thôi ácc at mt ha! ươgni đcư tai haó
ba thc tm tháng. unyl kôngh ùd tư thn cũng ít uT ihp t, hco ưhg,nt bình
ta gnr có trúc, ctưr điuô núhcg đ.i mt phía cắt nhúcg Đã đó ngơi gnh rồi,
àl hc hki àl ,bn ãđ ngt ngyà ngt crưT nghnư t by t nguyên lên gi !ir nguyên nú,i hn iah bây
được Cuêhi đi ahc s tìm hai. rgtno để đó mới đó hgnư,tơ Vnă ht sau một mTì cái
âby còn nữa, hngi Không ig !gi ng Hưng là cnưg chính ìg Triệu
ir? ,vy li thy kinh c uhêiC ngươi énm “Sao đao hãi: nVă
thngư nén có của được a,b lhin ếibt hương ytú vọng óc yh Vn được thcí nb ph.m tung th họ
gưHn cho gnal ir Tiru kêghni ra cỏ nhl iđ mình, na.thg