Logo
Chương 9: Diễn Pháp Trong Sân

Để tiết kiệm thời gian, trong phần tự do thỉnh giáo, các tiểu nhóm thường tụ lại với nhau, tìm những đồng đạo có chung thắc mắc để cùng hỏi.

Tiểu lại cũng bắt đầu di chuyển giữa đám đông, khi thì giải thích, khi lại để các tiểu lại khác trực tiếp diễn luyện.

Trong sân, gió nổi lên, mây cuồn cuộn, sấm vang, mưa phùn rơi nhẹ, náo nhiệt hẳn lên.

Trong thời gian chờ đợi, Trần Tử Dư và Tiền Đông cũng bắt đầu không yên, quay sang đùa giỡn với các đồng liêu đang thi pháp xung quanh.

nhao khcá nêni như gnúhc hp hngN cũng vậy.” nhao Đnúg at h.a đúng, hutiế hiu
m! m
,hcká ơưing tục ôghKn li vờ? cúh eghn ta thì nghe.” nhất, íhtch nh,ân h,hnyu cmhă ta giả muốn gi rồi negh va đi hc oTà
Đông niên “Không... ngiG gì. anu tm ri knhgô vang thiếu ,il mình. nlê đu óc lại xnah git n:úg già áđm p khiến nTi quay óin đ,
oTà ?m rơi nrgT ri mắt éok àoT Khi Văn vào gHưn hán iTết H,ưng yta xét. mxe hk ,lên
h thấy gư,Hn vậy, iđ. Văn hgnôk ư,cđ liền nrgT chỉ bn óin hn:đ Tiết àTo nói ơniưg
noàt páph àhon một này, mới thut iggn Hưng hai không ntêr aD Tào học. người nôm
,rõ c ếnu a.t ngeh chồng osa ăVn coh egnh ôhk,gn c a,nuh Nếp cư,đ không? sau ếtiT :cưi hco ar các ônghk Trọng tnrê at pih cười “Bọn pih mặt chất iđ như còn nh il tc Ta tt núi ngươi lnê hnăn
như .tai iL âm vnga trời, nổ một gTrn tia Vnă sté ưhac xé đã tung id ub oantg bnê tTiế dứt, thhan
khó lớn yđâ ng n hc Tếti thuận uhcyn không mc làm ith nXi vân, lão hty nrti nTi không lúc hnhà :đ “Tiết hTy n,hìm ghnôk ãl,o li, nĐôg đn.h k ta uôln chỉ chóng lão clú Ty cực .đmi gnNô nhhna ,hn
tìh dương, ms hnàth kíh phát ahnht ph “Vận maư, dẫn, ntrog ngêyun âym, âm ìth yl lại àml hkí trc ar s.é.t. hhàn ngn ph ,hkí uênnyg gudn nhị
...
cũng đgn T Trần pl xem tránh, nhniê ưgni óc ánh hgôkn aqnu. ưhn quay uđ Hnưg Toà ,đi iTn b,p ênli thản chák tm nngh Đông ch gln
Vừa tiã.h tcíhh giải quả nôg ri aht thật
san.g gì, gnNh gôhnk hyunc khác lot hiểu nình người đgn
dạy. gnưH đi ãl,o chỉ Trọng xin hc Tiết thu Tào p,áhp Tếit .imđ chờ ăVn niàg
thử .xme hti ơưgiN nirt
va gtnr ax. t nuah hai êTnr đầu hai xám khí hai gchnó ihcến ưnh chạm mt bnê luồng cỗ ,ưnHg ar, nnhah hni Tào vào ymâ mđá nrtg xám
ri l,i ếitb m Trọng ngậm Văn nói li Tiết hgôkn imng .gì
iưgNơ thấy ?ìg
lòng “Ngươi nđh Tào àlm rồi, v,y hmêt thuật ogtrn ch:ák neuq ms ht vi uqếyt ôuln giờ páhp iàh Ông exm .nòlg đã thử nmô thuật tiếT càng đ thấy onhgp Văn utth nHgư Trọng s.oa một
iđ nnág bếit bt đu usa vì nđế nói Đg.ôn nlưg Ty tri ìv rả, tb ôKgnh gm.n ácgi ãlo Tếti Nôgn lc inT ôrm chnhí n,h grnT pih bên cười oTà đã ngđ ăVn chỉ yM Hưng ưnig
hgnn trêu mang ònc ntg, gvna hoc không ưic gcnũ hcc lời, v árit pt ôgkhn kôh ,ign unly tchú ưgin ếngiT iub ênl vui li ka.nh b đáp il
h àvo nb Một đã glnô Vnă n annhh hnơ myà T lát Ttếi Tt tm asu, giãn ar, Nguyên ml, cười: Tgrn ngươi ông hn ,iiga .bcư n
hynuh inó ruột Tiền iđ. mau quá, góNn ếtip
mC ão.l nơ Tiết
xem gây hnnì ng il xem. mò. dừng giưnơ iTn lại cCá thy thiếu ntiế nhgưn ý xgnu “Vì òt các cố niên qa,hun at để đoán ta mò, g?ì à,ym gĐôn
lynu tập .ìnhn C lại đều âns uqay
li: Văn khí nuaq định, theo.” dn utht nNgêyu ra lát niT n gũnc nđg hoc dao một ir hápp Đông rTgn sát ayt dừng gnhkô hpt Tiết hiệu đến
oxa ayt T nVă cũng a.r gntư sắp xao đây nhi tya tếhiu bước mn hai ygênNu mt lắng, vào hn Tiết an gônkh còn ugônb ch th ly ưt.hng rồi ươgNi lo iai,g đt ngươi nh bnhì nTi ln cổ àl cbư Trọng áhp. Đgô,n nc hưngN
Dư .vy nTr gnhC đnế il giai “Ta iaig gyunêN hn chênh nsg giữa T ln htế gnũc yth s.t lch àv l sao?” nht T
thêm huynh, còn ln luny tiếng ra nưiơg tập chỉ ms tạo bằng khgnô ca Phải chăm pDi ư.gơni r.i ngáy tiếng
ítm kmè oeth uàm óc! tiếng tắc óel tia s,ua hcíT chớp đhni tai cnh sm mt ln,ê
chuyện .ihtô inT công cb là ít ưgin giếng lão, và nhiên dưới Hn hc “Tiết t nên ũgcn đ phụ Tào nthĩ hếicc Hưng chỉ anđg nói v.y đào đáp: hộp hyt ngcô li nĐgô tc cng nc ,gnhtư mà bình iênt
t đơn có theo tưởng nbê tp ca uâl ri. cnò ếuN oàT nmga khnôg hn đã ynlu gnư,i pphé rằng ông nxi Hưng
Trần htya gnđú ãđ áhn v hgNn mắt iav .mà Dư, người ngưỡng chák đoán huynh nhìn cho nói: uiv rỡ, m, Tiền gnHư T mgn ìht mt Đông T trưởng. Trn như muốn Ta ưD iv àTo chýuh
etoh nươgi thuật nòC Thảo iđ iGai Mộc Binh... .at v
e.gnh nTi goãnn lắng nagon gĐnô
tai uma unyhh ngd aso? t.a Công àml Gêh tức ,gôcn nb bi iTn iđ già i,l là húgnc olã phi quá~ phụ? Chẳng đgn
huynh ha!” bn t ar nương aH mưa oTà vn rơi itu i,h “Ồ, ntug li itu, ưnh nòc iđ na... ah toé
chtú tiTế hpú hpngo pt như cười một ănV ônm .hot hhànt cũng Trọng ngưth ngươi rồi. ãđ gynà với àv :óin luyn àl hnNg coi mhtê utht đui ãđ có h,tut ưgơiN phn unm là inó ihtnê ht ta ms g,nig hc nhng
lp lên, nh iơg không máx ô tức cách hai ,d mét, do Tin hiện mây như lc .yas xut mt Đông hc uđ ca nrtg ignư lư ayt chiếc đám
ggin tiếng c tyh đi c ta nói: ‘Bảo at ngang Nói yucnh nếđ thế gôCn ngôi ar n trách măn gnrto. man hct bên giGn tm uqa đi ânxu ps nehg ir đi.’” bảo ra trên, ngb iCh ht n,ay t à?on vgn khàn ,ir ê~nl, ta il này, công thẻ ãx nhà nt,r orngt :cmó ưd,i ib nàhk
ngcũ nói vậy.” iv gnúĐ hnđ ón:i Đông yv, r,i at nehg àgvn Tni
iuT tếTi hk. Trọng t ngươi nalh Văn li đấy.” iưc
gật đầu nêguny nưngg pháp thuật t tb sm Hưng sét. hík đạo đầu, qu teoh Tào
lệch dn nni,êh này hcuyn những gcnà hăng ión các ngàc yuhcn agsn hg,ưn thường uhtếi uâc niên chuyện nma yTu ,n của say.
vẫn mình nìth ig thản. nih,k ếitb còn như Hn itu vẻ điều nghn gôhnk v Hưng Tào ikh của hnbì bảng rtgn ãđ có li khác, bản a,r tđ yx hồ ngay h.nât mơ hpá
ungx nnơgư rồi.” ra vào naqhu ôunl huynh, huiêc tiểu ng đã quần gió iht sao hki ưniơg khác? ưgin ot Hẳn niơgư làm vì nyà uhC t
yunh,h bu ms thì ca gyân ênl hơi nl “Trần r.ti ph?i ìhnn uhyhn Tiền Tào ngn Đông tiếng