Logo
Chương 448: Nửa Đêm Quỷ Trộm Rau, Cây Cột Hồn (2)

Nhìn thấy mai rùa còn có thể dùng được, Triệu Hưng lại hỏi về tình hình sau đó. Cụ thể là sáu quân đội hợp tác tấn công Tế Hồn Quan.

Hỏi rất chung chung, hơn nữa chỉ là cuộc chiến tập luyện nên Triệu Hưng ước chừng có thể thành công.

“Khắc khắc khắc khắc~”

Vết nứt trên mai rùa lan rộng, trong ngọn lửa phát ra một màu xám xịt, dường như đã gặp phải cản trở rất lớn.

ít Triu aus tg nưgH s li ta ưĐ,c này.” đầu. lnyu
ê,hinT kóh của hiểm ng iKn ìht ãoL vn ưhng hip ,ưcn ruTi nghĩ, ađ uái,Q hinêT Bo grn oãL mà àrtn Trần ngDươ piếK hôgnk vào pnưhgơ háhct Động v bắc s nn đoán.” íaph ưxgơn àl Thu gónn tay. này. ơnS Thp nưgơD trở, Động ngơDư il hmn Thập đy in.êhT tht c,b và e nn K,ni gnĐ nHưg nhàh uys ac nT,r bất Thập thc úni il ,orntg
việc bói Tiur ió:n tác.” Hnưg v ph ãĐ
nhiều người arù lên tr người pl ct iaM néb, sc cả ếtv hai ct tơgh.nư
như Mai lưỡi rùa ngxu ra bắn uaq.hn oad
m?
“Ừm.”
thế àon? ếtK qu ếtTi ón:i “Ồ? nrT Tìh
Trn gôkhn nhuí Triệu Tiết nhìn àym H.gưn Thì Nưgiơ aos chứ?”
yếtqu óc nMh do Sơn rti hgnkô Tiết oH tín àm at à.yn ar nkghô âuc ht Trn định mDi nưig yv, óni mê hínu v,y htư Tuir đúng ht những ng,iã Thì ac là được gHnư hc ta mày hưn ihp hip
h,nt iMa ima dần dn ra b nhi gnnh lan ntào ùra ếvt nứt rùa. txu
àny hn ntoá hák tính lâu. Bởi ìv ln
íchhn mhn unế không rng chết e u,Ch sm ênn rTn àlm ãđ anuq hkí ,ir bn ưgin iĐ cb Niưg oãL ưnh sgn như của hắn g,nn luâ ăcn không vy.
nưgH Triệu il mai uSa arù mi. đó hmp mt tm thất ly
Động hay nn ếhct Trần th Dương tgron kếpi ưgDnơ ếkpi toán kôghn s umn mxe nyà Động mt Thập trc óc hTêni nạn, íhnt đó tếpi nếĐ Thiên. clú ,khngô hTp Loã hắn
ruTi riơ ctó lọn auq cắt ia,v ggnêihn người, aùr nuxg. mai Hưng mt
đã li,nh cho ưigơN kôhgn dùng hc gđn iób bói phẩm rTn Thì âyđ đnế sa ,ba ơNiưg d ni,ó tTiế vi.u tr iph táon có Qyu thất vào.” đo b
số tm Triệu ó.in óbi cho ui.v Xme v, Hưng sáhc
chỉ ncũg tm mNa va cắt ,icá quan á.qu trường cục ùd huc là b ámu cho nhìn chiến ri khó bàn yhc b ar. ếđn cuc Man, Lêni chiến tay, ưHgn uriT
bió aim đ,t gnđa đen áchy gnhn têrn nình uhín Hắn :ymà ncò ưiơgN tm kôhng kih rùa tth s mảnh q?u
p~B
a.đ gơi idn chế r,a ra, nthrì quá ayt năm ni luny Hưng nngó quan itênh hoeT irTu
khác hík igưn rnT ca đoán. người ,h usy hùp iTtế mc vận Trên Chu Thì Đi
còn ưic ión, “Ngươi sa at at ?vào s nưgH quên vi i.r iương ìg đã gưNơi ión urTi
thỉnh mếcih o,ln agio là ònc àv xuyên thoảng đm thoa, ntrg tán hc đỏ đỏ, íhK xám, óc máx bên ếvt tm vận đầy trung àgnio ưu ,nt khí xám thế.” trắng, vận gntr ònc gnhtư âmt lớp umà
onLg còn hìT tưởng Tếti ng óib nagđ đ,aù nrT riTu hnyuc uiTê gưHn óni gnôkh chuyện này. tht uq,
hC Ngũ Khi Mhn động! Pháp! iTnhê
náthg còn mát aưhc hai năm của iB ưim íhcnh đy .Lch âTn na, thứ Cảnh
.v iđ Ta óc còn nâqu rư,tc
“Bùng!”
ayt lại ếvt pih nHgư rút trong ítnh hCáy không Kôhng để yta sao.” được.” quá du uriT r,i ovà oá. không
còn Hưng cát ih ăn.m ch Trn nL mt vận tnrog hung, Lão ca uirT hmn hngôk này hi
“Tất nưgH nihnê công.” Triệu àhhnt ó:ni đã
ùgcn ùra hin ùc,gn thành ar Voà cũng notà n uic onhà mia phút aus t.ung quẻ, cuối giây óđ nàoh
mhp, vy lmà mt có th Vn ưcđ ưtc úc,ht tm phải huynh ămn hnơ đ ghpon rtui ìht đỡ ncg,ô hpong đcư. đợi ếicnh ac ,hu lục hhnan imkế nhógc óc sau hkí nv cấp lẽ hn đ hoc nhiu cb tghưn này mi cđư loã chống
máu, Turi ta ơưing. ón.i để một Hưng bói Coh chút hoc ta
pđá yba mlà xugn “Triệu gnưH, ìg? ignơư nTr ig nế,đ Tếit nếđ Thì hếcin t.nhuy at
nTr tig ónng tm đầu bắn tay áum. Trên Tiết Thì ra
al boa mia tuq cưđ bay ùar. tm raù muá ,nêl Mai òvgn hp ê,ln
nhn tm cảm hctú Hgnư cl .nc uTri đưc
uiêT vẫn ni.uh ãoL vị uTir Nhất pmh ca ph chD và ékm Long Hưng tmh ac phi ,Nh phm nv Trn hDc âm ĩn.gh íKh với cl iag miễn cưỡng, hctú h,n
Kh hnư thế cũng thi ngnă không niuh, quá btếi qu tkế nào. tnh nHgư iTur
nhiTê áuq y,nà hắn, Ngũ nhận iol s tính hC đưc thể này. ùd tiền cản nv ,xa ưtngơ mc lệnh uyQ ưtv táon lc cm cm có iuáq qua Mhn páph ưnhgn lai ac
tcá dừng iđ thế đi óc th thì lợi.” huTn lại,
lập Triệu ưHng nm Trn Titế Thì rtú tức uil. lấy
ta.” tth áct av của Qnâu, Họ đng ý itTế Dạ, Nghĩ th sự mày: đã hp đã iVt aNm t ?onđ ưgnhn đng gêNyun Trần im T Ta iv ưcđ nghcú cnò án yđâ, Cgnu ý. Dị ch S ơhnưgp úhtc “Ngươi đến Thì inĐ
vù vù ùv ~vù Vù vù
hiện U átc o nên tm nua,Q Hồn luôn? chúng Hưng nLơgư ếT ?nQuâ lnê iurT sự áhp lẽ nâuQ? ghĩ.n iho hp ìht tia s Hoa hnCg urTi suy nNêygu thoáng phái ?nQâu dừng rgoTn ?at của yHa iA gơV?ưn áđhn hợp nxog mt átc Nênguy
c~C
hếui óc lng tiTế h:i ngcũ hTì lo g?ì ãđ knôgh những này, “Ngươi nTr k Đã bói chút
Khí ưngH nVg iruT Tnr irnt páp.h Dêin nói chuyện, iĐ oLã clú hit Nhân
aty ac ếh.t khỏi nh đó đã nógn gãy này, tay mnă áo, Sau ra lúc yat aưđ
i.l chính hnôKg tí nmô nmh hgnkô hắn ênn noà Thì gưnH iTết yunl s nghề nghiệp, hápp ruTi v Trn gì. triều vn cũng àt ođ mệnh nió, thống vn óc đình gì, phải phpá luyn
“Khởi!”
í.aph tht quân ,áBc mc bn nhân quyền, ơc thành ếnbi Sơn Địa hTcr Sơn quẻ thế, ăVn t nếib nuyg àho hó,a àHm ý nghĩa tiu
nh .aco hợp thy mt ch iknh cảm ktế hc Tất hk ,rcưt àl đây gnnă tr mhngi năng thôi, cũng với này kh kiếp nn,ihê
ùV~
ri nnê iđ, nrT Ttếi int sc mặt tr á.m Triệu ngưH hìT u
n aMi rùa trực thất phm tipế tngu.