Logo
Chương 447: Nửa Đêm Quỷ Trộm Rau, Cây Cột Hồn (1)

Ngày hôm sau, vào giờ Mão, Long Tiêu đang ngủ bỗng cảm thấy trong lòng có điều gì đó, liền chợt ngồi dậy, bay vọt lên không trung.

Triệu Hưng còn chưa ngủ, đang ở trên chiến thuyền làm thịt con rùa, bỗng thấy bóng dáng Long Tiêu vọt thẳng lên trời, lập tức phi kiếm xông vào Cương Phong Tằng.

Triệu Hưng vận dụng Thiên Nhãn Pháp, chú ý đến động tĩnh của Long Tiêu, qua lớp Cương Phong, hắn có thể thấy Long Tiêu không ngừng bay lên, rất nhanh đã đến độ cao ba nghìn mét.

"Thì ra Đại Cát là cái này?" Triệu Hưng ngộ ra.

itr qua là íKh av an,t đt hgĩan ưgnng vn m.ya hthàn không vận mi t,r mt tụ
vết tn ù.ra trên nưgH nhnì aim ruiT
iác av .k ếnđ hôm v mgn thật uhnc ta hmô đạt trung hơn Tiêu ca hny đã vui n,Hgư giơNư au,q na này phía chiến Long Qu lên ưngơC ơgi ,yhtun ihêTn hpá, gnnó ònc nay đột niưgơ a! iTru nói
cchá mệnh hôgkn áhrct xa. nghiệp, tr h không vn hi,u Cũng êiTu bọn nLog đcư nghề
hn đột Long h vi ,hpá lo icv iđ iuêT .lng không Nhưng
nhaDo Xì, tm hyC aH đnế hycnuế ngay.” nc itbế là sao? uĐ hi
bay trời Gi gN suá ognL t iuêT rtên xuống. ,chk
ngoài Thể t v nnêhi, bốn ,H tt li Trong unế uC" mnh Phá umiê chữ tu tnihê Tất t cvi htn khác gia ncyhu thế có n."ihs C khgôn nhíK, .ákhc úph luyện nvg hìt ápPh
cLú đầy ưhn bên ògnd hai động.” yxa không, xoáy như ưcn àid ac qcu ahi cái gnđa nv này nuhyc hai sôgn ci
nchiế uTêi :nió otán Man nưiơg tníh nhìB qu của .iđ tkế cuc gLon “Vậy
Ppáh qa.u dng nìhn Khí vận Triu Hưgn gnV
píha ir ndi noà hkí,n Địa nma v a,qun hóa, hc knôhg óc tạo v usy ch ơc. thiên lệnh “Triều uirT Hưng lúc đình ôhgkn àBn ahpí cb:
và Haó gia sự dụng, ta s bình Gi í,hK Tu ưgCơn Khí Võ itb àl hthnà tnưhg. khác chính đây Kimế ếKmi
toán nchuy n,aM Nma nhún uriT nhu.i th ưgHn ,iav gnhn đang gưnrt iếcnh íhnt cht s không
đây t,nrg áxm chính đ ànto là hai Dịch vững hnkgô hík nv n,ưgtr àg.vn nv nhât chút cao híK Nhị ,htm
tìh ,cđư íhnt hkgnô ivc Vci thì hn uáq vn ln ht.
để thiên, nơh v htgnư bo ,hp aĐ,n còn Ph nhàht lc thT d n,l phải cần dn khó đ mhP nếu bình umn h,ênni nv cc ghcnh ũng Tạng ôcg.n chắc an Đan Khí Hộ nơgCư H ãđ t,h ív yunl tạng b hncu hưac như Tu rất nph t đã nhiều,
nói: vy, ngạc Long uêiT oSa ý ìg. kinh
úcL ãLo hìt gặp gơưni nTr ếnđ hắn nếy.uhc iđ tm bo
,ihtô ôkngh .v hynu.t thú Đi nđh gunx Tiêu Long
cngũ ch ánh gnHư nãhN thu ưđc n"hgôK Tnêih ìgnhn hápP gănn Tuir hồi oPnhg n."a á,chc hìnn nhìn tém." ,mt ab gCnơư "Có giai aoc hyt
hp ruTi phóng ùar yđ gnưH, .v qu b mai to, Tngor ccá mt
iptế áhp nLog Nhưng Pháp Nhãn mph ãđ tc g.ưHn nanhh vci iTru nếbi lên, uêTi yba nv ktế túc,h Thiên iv tđ hcưa ikh ca tr mt
osa ôhngk Triệu câu ưigNơ mai hcng như ăn đổi Hưng ih như gì. ũgcn nói cgũn đi, mdá hn gynà thử.” ,yv nói. khác ùD ta áhcs
ht “Ngươi có qa.u chưa umn .nió không?” gưnH thử ònC Triệu
Tiêu thể ongL gưNiơ ưcđ tnoá cụ hôkgn hỏi. tníh ht yhcun ?aso
uq rùa mai ctá uq hp thương D. amN nTr thất oth v Loã Đyâ phẩm aig b kết tm ih bộ ra, do óib và gnCu
gncũ dùng hkí ngV thân, nh mặt ht nôhgk đ chính pháp khí vọng sát h.mìn emx áhpp ưhnng cn ônkhg nb uqna bảng,
vậy :gdn da phóng Lngo n?hkôg hny Có b iđ nưh êuTi
s yr tr, h.im há,p tTh cho cqu Tiêu hùp knôhg có hn yung oLgn mhìn gcũn đột hbìn t Kếmi ggni T,u Pmh như dù ghnkô đầy nv ưt,ghn
Gi oàv iuêT xíhc hcn tiến g,N hnêTi Cương hpá gnơCư ađ gnix cL ,hPm nhp Long thành nôgc dn thể, íKh thT ca sát v Pm.h Cnh
n.v Triu tđ hngư v hng.ĩ thanh iag íhk thầm Dch đcư “Ở maT mâ an,qug im hn uhi óc Dhc tm Tam, nHưg còn du ưnhng ulâ iđm
nhn ý óc quân Bn cm, hàoi uq Sơn ogai núi t ếikn c,c thủy nt mihêk ct,rh ơsn crhT ưh hcnư à,mH gtorn .hkác ingư ếtip ca
màu của ihn Hnưg ơưgCn êinhT vàng êThin óc tm Nnhã ngd uriT iuTê grotn xtu uit thể áhp,P vận hyt noLg li anđ Kiếm. kếmi thanh đin -
tiếp uiêT xử Q.yu Triệu Logn lý đi ri, ct Hưng
này ,hpm Tuêi sao? cchá phá okhe ohangk tđ một hgnôk đi đệ hắn, crtư huynh cl nthí ccá iv của hcút mt Long đã
nmu ìht Triệu óin hgtn. cếht ta Ngươi nHưg: c
rùa êrnt hc hiện nkhgô cúL chi. có hngu, ima hkc utx can hit này còn tác
gnnhư phương gnoL có hngôk c iTuê ynchu ếtbi diện g,ì đại ht ưđc nào. cát, ínht nên Hắn àl ch
.nói kghôn rTui nưHg cười cười
từ ac udêi Hgưn mai ac óc iTru lúc uyQ chỉ không c tháot noà. hunyêc cm mệnh arù, áuiq ibết tin sư, này ácx aith đến nti dgn hkni, hínch lục ôkghn ũcng độ coa
iưnơg Soa sẽ biết mtì h?n đi ta
lúc tđ sm hkgnô đã udi toán “Ngươi an hc ciư ,tr đến nnê phá, đoạn bất nhôkg óc Triệu Cũng at gưngn hơn noà. ht ht dni cụ kỳ vy. ưhgpnơ ynhu átc óc đến ếtib ht cũng Hnưg giai hung, n,ió noà níht
noLg Cgơưn xg,on oàv iThnê áhp tcr Trung Kỳ. đt tiếp êuiT nitế
V,u Thp maN Cửu ihnTê iTnhê việc ưhn ca Diễn aM,n lmà nđhì. “Thần sơn utir giống ,Tr
ph nhp àh hnitê náto ưnh mdá ct cơ “Ta sẽ bo này lio tiu y,v lp hnít .ct àm mi bị
nhi iTêu ênl Đu Long một đo trụ. uagqn
íhp, nilh pmh Quải uQy Quy hciến cuộc qu hnt nói gưnhn tính nh nkghô ac uhc ihl,n àl yuQ dmá hápp uến tuy hci ũgnc rằng huc linh ùgdn đ Bình ,Man hco gnđ tth i.n tkế otán uyQ ágnh pmh
nTr, chắn đi mt tiểu th Hn Loã ,K sẽ T òcn đ osa! óc ònc ôgN ahnrt ,mph gknaoh cch úcth nkghô gp đệ htt khoe
s hơn tKế ơưhgnt s nữa thuyết Cgnu thảo h,cp bị uq đcư nnh ktế là maN quả. Dạ sớm