Logo
Chương 1731: Cứu tử phù thương (1)

Hành động vừa tích cực vừa quá đỗi nổi bật của đại đương gia khiến ai nấy đều kinh ngạc, trừ Ngô Cân Lưỡng không nhịn được mà cười hề hề. Ngay cả Phượng Trì và Tư Đồ Chân cũng không ngoại lệ.

Sư Xuân không chỉ hô hào suông, mà thật sự tự mình xông lên. Vừa dứt lời, hắn đã lao thẳng về phía vị cao thủ Thiên Tiên bị đánh ngã kia.

Nếu không lớn tiếng gọi cho mọi người nghe thấy thì không ổn. Không phải hắn muốn mọi người nhìn thấy mình biểu hiện thế nào, mà là muốn cho tất cả biết hắn không hề mang ác ý. Nhất là vị cao thủ Thiên Tiên đang bị thương kia, lỡ đâu hiểu lầm hắn xông tới là có ý đồ bất chính thì sao? Chưa nói đối phương có cho ngươi cứu tử phù thương hay không, chỉ cần thuận tay giáng cho ngươi một đòn, ngươi chịu nổi chắc?

Chuyện còn chưa làm, cứ hô lên trước một tiếng, người khác chẳng phải sẽ biết ngươi định làm gì sao? Như vậy cũng tránh được hiểu lầm.

ìv nư.ght ođt trn oiga đã được gnh bọn xôgn àyn, htành chẳng chậu sự soa? hpi ta muốn khi sao?” ,ir in,ơ cho .ihn ênb tbiế ,àov cnhiế và ibtế vi nhĐì b Nếu ơni na, at chgún àthhn áiog gniư nâuX im htt chgn phi Mt yah kéo Ta hip t ếđn ngch gontr húcng hc đã Thiên ơHn il: Sư ngăn “Đừng! phtá không ghúcn âuđ s êbn nágh tm k ranht it nrgto úhncg ngn trong
ânX,u nheg Trì .tưnơgh ưS vn người Phượng tới lời cũng lướt cu tr bị luôn
mc chưa óc mt tb qua. có yv hi hết ncưg gii àgnr đến đến cơ th hui nưh rứt Têni qu coh kếinh il htế, tm no,à cảnh hn nòc nêynug ưTcr ngáy. gần, hn chân ch nơhưgp tya đúng gi ca Ma gôkhn Thiên rõ đối gan từng hn
mLà ưS nâuX c.nùg st rut
chỉ tya ml nặng, ưgnthơ btếi ,cm ngch vn người tm khá chứ kẻ này ánhđ cùng b .ia những giết ar mđá óC không điều, it
tinê đó kẻ tinê, ccá ra. ncihế lôi sua cnh nogrt hcc òil ânhn lại ym địa rồi ra bt àl những hmêt do iig rtn đi Về àtr nưig bị
ưcđ sao uânX nB àlm à?ny Sư ơni nghi ếibt i:h chúng hink
đen, .yht ngl hết ơl il đu Đồ hnìn bếit h.tnĩ ginư Ma ,àvo nàng iv ngẩng hnìn tur,gn l cm kôhgn nàng ti. Tư ôgknh Chân giữa hná hmt iđ nòc bởi mt suâ iv ngl bìhn nv ànNg chiếc nhhT Đàn ohntg túi s
điều b t pg tự iĐ ghưntơ mặt rõ ator asu s ir lạnh: h i,đ chm óc tar tam trọng êhniT tiên đó, sẽ gà.rn
qáu lc đủ nhân lượng ikn ãđ ika hiu tí, ngoài đ coa hátgon lc chừng od dự. Đ,nà nôhgk tch dĩ nuế ý vào ntrgo nhiên chẳng Ma ògln còn sự tiên ,hn trông hiêTn ln th nyà, êbn tiến iĐu oàv này nb h.
unm nêThi giới Đừng ít cả hi cng Tniê ar Thiên aM ch. lẽ ànĐ áqu rnt trà vậy, cnò lại nào éln inTê hcn hết đmá niTêh ênn nl iưd nhnâ híhcn ngđú mấy, cũgn tnh nũgc th chng Thiên Tiêhn nơh voà ưgin Cnũg Dhc hDc đến thc ngt chí còn chỉ hnơ há.ck cáhc số Có hmt rtn imư, hcgn ac s hcm àl ưgin gáoi hìt chn ê.iTn đây urti thấy óh,k kôhng Còn inuh.
nhh.ì r,Tì vào ưnhgP aV liếc av ra int i,nó tình trong hn bo vi hiu nnâh xét nnàg tm
ênihT hcn it luư aik th uđ mưi va hìt êhiTn hnơ xông àl Mà ưngi mạch ngăn giới ,êinT bên il ưhn oac lấy itếg mđá ưnig hcD gn àny gì htn cản? nàoig
oàv m.gn pn Cái là ngáh qau gi hcng chẳng noà ar ch háck đó ngn đi là ý là tth cho ión dễ nxgô nghe,
thấy với itú đựng ôNg ơ gnrôt Hắn tb Đ ph coh hcgn âChn gncũ iv êbn hip động, đương mình qua. lập gđn vn nàng ưS ir ưgnL nBgà Cân hn.ôgk énth X,nâu Tư ct háTnh lao pih giúp, Thiên đứng cạnh ht hênin chiếc hhcní ũgnc enđ
gũcn nĩlh ìnth nyà gangn bn nãg Mu pc họ ếht coa ngăn thế, bế,ti cn. nb hcn nưh àm lưt uđ ar là, b kíh cản? tm tốc ht aik áđm người đ nêb htc Chỉ là muốn iThên ôhkgn àv ar iV mảng Tiên. ay,t nhìn bc itr ilt cao noàt có la yl thành khi
dĩ chM Tam tt cư đến đc s sát nhôkg hạ này hinm thì gnhPó cngh hncuy chưa tm nhìn h.t vn unqa núhcg ênli c có Xnuâ sn.g bất qun,ah ước, ònc lcú nếđ ưS bn
chính Diện íhap úgnch nb âhnN ti, rct imư quang vào không bhc đó gnNâ đám asu nhiên lại aik. im Đ người ý éx không mm nn,gà liu Bọn d thèm Quả ếđn căn hik xông là cghn nagy đ ingư ưdi ag.Ln bên Nũg hơn máđ tiếp aol ac t,đ ngoài
Sư xong, àv thương thiên tứ Đình vội yĐ k:ai b áhck tniê liệu ưgơvn nàgn nhắc ?nkghô ,nyà thế koé aoc đt pếit li hêTin đại Xuân ếtH nhở đt tđ thủ ac ếđn kế hnnâ tnrg đhnì àyn đi ti na
thương .hc người một nnhah gom bị li cgnóh nH những
mắt ct rt aos niT cuộc là v?y đến ưhn gn,đ vi ánh Xuân nuih li nhận oék người hcp Đám óc này a?i hỏi: bi, ,hi lập ar
Trì, người.” pl gọi ưgiơn tin hc mi cho ngPưh tc áiog Xânu :ln aM mau oàv obá Đàn
đ phòng. y Hni òcn đy nihên vẫn v
ahi pinh p:áđ gáp gáio Liên “Là bn Thiên ir. của xuất cao ht pg ch Tn,gà yQu của at nhhci, nhà th chủ dc àv êtni Sơn e ânth oigá pch pg nhân đích aik
cung ,rtu gũCn nco hn. àon gbn cuống chục ti cđư ogrTn Tiên ìv th nnóg ym quen vị cũng àlm với v mắt gthưnơ thế, gâdn trước ak.i mặt hnêTi đy nghĩ cao nh nhíhc rgtn chák áhcc chgn nght
nba Tiên ãđ achư rnogt b cao t,m gn kịp ógnn trận nrtg mt ,đáhn ncò tm gũnc aygN ra ãđ nữ gntr ơưngth đám oá êTni phc bị c th thủ ếnich nưh li a,yt qtu v trước nhêiT hânn nêl ynã cao tmêh âyv ngã. Thiên
đy ưS ưgnthơ vung ayt hc vùng iak, yv, chcá ba êTni th inó: sc còn thước nc. nv đất nếđ Xuân tm cao uty b hn Thiên cúht nh “Không hnnưg thở mc gnn Vị gln ar,
ý gnhúC v ãđ thương, iL at piết quanh mt ht ođ ngũc òcn uq roTng lánh ht h.ngĩa oàgni lên ct n:ói inh nạn.” ,uâ thiên tc y trọng bnê ri hnìn lập kia ad cth rtn htc ol Ma người. tiên mt oàv đu gncũ nhcg Mua ànĐ hn cao
nhìm li đàn. mềm lp áhlc bay ihu rtên têhm nưhgP ư.cĐ hgôkn nuaqg noà, voà ý, ct mi nói tế ìTr hcb ànl
ig bnu để nơi yat ti nngă cản, ý cn canh ra ũcgn ynà chẳng không gôkhn ngvư ia Chỉ gây htì áđm h. í,uv
ihp Hn kghôn đ soa lộ nũgc ,th nh do nohg chẳng tích. ùd hề gnut
,uli ch đàhn bất ngón mc trọng ókhe nũcg tiên đến thương c.l ngmi cugn tya nghưn ch cs th máu, ti aoc Thinê bị