Logo
Chương 1730: Ma Đàn mở ra (3)

Thiên Dịch giáo chủ đang phù không chợt lên tiếng: “Ai đi thám lộ?”

Mọi người đưa mắt nhìn nhau, dù sao cũng chẳng ai dám tùy tiện bước vào nơi chưa biết, tàn thi của thủ hộ cương thi vừa bị chém giết vẫn còn nằm đó.

Thấy mãi không ai đáp lời, một người bịt mặt khoác hắc đấu bồng cất tiếng: “Tô Miên, thủ công này thuộc về ngươi.”

nuvg ,đt sch tức ir n:l hô hết!" "Cứu qnua Hn nhơ iưgn gntr th pl thi tay éuqt dưới
kai vàng đường, những đến buồn Đám đ người ý lên cùng ia uXnâ nagđ giưn gnch áhck. vi
bên sau nũcg v iha hộ hgnn lần Nyag ola đó, y hc à.vo ndi ưlt ôgn mnôg nhân
tm rênt áo cáx nh nc liêu đgn ngđ .qau thì chẳng bi gans quté Knhô i,gu khác khai tpếi người. hngc Trạc b,ên mt có ìg trước nđag c gnya ehc tay tầng thi tay hpi th iún nl Cũng ámđ lượt tgn Tc inbế vung lộ bo tránh ri rtnê àCn mi aco chất ngđ mt, noà gncô liên như
iếknh nh vọng. htt áuQ
aob giáo ảnh âlu li tự thn hưn ac gưin, uyng tàhhn cgnũ nháhT nđúg ra hit gì!” hc ưDng bay hc, chú nogtr hưac àml mọi hncg cmhă giới, mt ehto sau Miên nhìn ging ac bm thân coa imh li mt dưới Tô ra, Tôn, bnê náh báo: điểm
,ciá để lúc nàng là chỉ sao? cảm k nữ àyn ncò Sư quái, nhân tư àm tyh chuyện đó gnnà Xuân đgún tâm ý mt liếc
gnã tươi, hn đyâ gNtyu suýt pl ggnư đã ar ágsn hai tli nrtê ma lòng hkó tgnư la ìnnh đmá ct ,gn nv nm chính àny ưt nh tmâ oba h.ty umá mắt lấy nuâX àl mới òphgn íhp đt, nnhì tu Tunh npuh úgĐn muốn ,ri b imgn lúc háđn v y,d rc. chn nàH
lao ênMi hmit ngnoa hlĩn bch ki.a ,nhm có Tô th ch ra, nxôg tâhn đó “Vâng.” uas quang ngoãn ntgh đo oàv
tus ònc dám vin gnhĩ ghônk hkhin kẻ gnđ. hhnà ign il ch vông, chỉ dám Những
chủ u,tx iágo tc mih :ipết t!r chm hkgnô lp tc cưđ nói hiTên Vô Dch
yht àngn nhKgô v mt nhìn ia chỉ chắp gnàn lớp gVnâ! bt của ,mt aty lệnh: dưới yht nhn
usa xúm cũng lục ,hákc gnt chưa ,th gian mọi lấy thời cổ knhôg ùd ri rTc gôknh còn Cnà hkcá. iht đâu cấp trong Kônh đ cũgn otás cnò Cngũ li gnhn hut mch đợi un.m hn đ cách cho àyn nùcg mà iTú nh a,nnhh thời này iưgn iãr nv nào Cnà không nàđh th lấy nàC Càn Khôn êtnr thật pgúi Lúc gnưi àov xác lật ít tya nêtr không ym xuể, iTú nđg ht thu aing nl hn này tih trong hc hpm ngdù ôhnK ,iúT óc cao li Knhô
gnhc c iđ ti hugn óc, t.ngư hkác nhogp nH ba tĩnh vậy ,đây nhìn iơn ch đầu quá nào, thế, bn àm ghknô cgnũ onà yuqa tyh hcút ưT màn xung il, ý tnào đt khắp htt cố yên đã tm vô đến thêm cm, Hắn phía, như dạ cả hôgnk vi hắn ắng yht ynê quá tình âyđ vn àonh gntư òlng vị. Đ đpá Cânh cảm ưađ
rt th quang nigư rồi aol nmg v vào ka.i htân tt, ,ar inêhT imht uiv ch itên một t,T uâ,c hn ngôx thuộc cbh cDh uđ ơ!ưing giáo gcnô ah kih
,àyn còn ơưhpgn h.cn iđ miệng, hngnư gnhc glnò nhn thủ àngn ôcgn ngđư m ãđ kiểu nMêi la không Thủ ư? hct ôcng mun
vì không nc .vào mt Ch lên ếyu ưgin nữ àl mt nhân đi tm grnto in nàng gănn hgknô gnxô bào il đối pưnơhg hc b bhc ăgnn máĐ hiucê. ôxng ànto ia in đáhn aki đất, xgun đỡ qáu uáq tl chớp h,i ãđ hoàn
táqu n!"ào utéq sh,c thi ig ht đcư "Kẻ Ngay va bng n:l óc kẻ ihk đgn hnca
oac cam cníhh bên m. nôgx nđg đa ànĐ Ma ôghkn iA âmt ãđ phần ln c ht hnì,n đều yàn bảo àvo chân s đnga
ơl trung tn,hgáo gcnũ gnl không dự giữa mhti mt do thnâ rồi vo.à ntếi angđ Miên
aoig thúc. đấu ùbgn aik, ,n nrt chiến diư kết gcnô kéo uâl Một đã âvy đám nhcg àdi ac thế cưđ người hnưgn bao ác
tih đã. hnìn thi dưới âchn, nH ơns c yv, cúi thu rưtc đu htiô
bên tc có ignư k gNưi hcn lẽ đâu, ns.ga nnìh yaqu mt híhnc Cả đám btiế tol nđg khgôn h là ưnngh tb biết, bn Minê khác đng Xunâ lại kai đầu mấy n.gnà pl
gũnc mâ mạo ấy ucâ hngnư m,ih hcm t.t ý ôkgnh tm ovà ,td ôNg ânC mcu nhá hu.na sẽ àyn thám àv k Lời l htm uhi gì: đều s mt va Lưỡng C htân trước muốn hc nuâX nb Sư il hai
bo hég Phượng khẽ lcú này cạnh người li uđ, âXnu hn ngnà ,voà đi nàgn K àl ngnêigh .ntâh ênb y ó:ni ìrT
olgn ognL xngo xoảng nglo nxog
unXâ trong chb cht bào, trên n quang thy àton nhân Sư dè ngoảnh àl mt aby à.đi mt, không nnìh t.i nigư dn bhc vào tế e n uđ úcth kní Kẻ lại, tm đang ưgnd hnư ùrmt đám gnul tnâh uđ obà thẳng chỉ ola hbc uđ