Logo
Chương 1488: Đại tiên sinh đã đến (1)

Chuyện dùng xe ngựa của phủ thành chủ đưa Sư Xuân ra khỏi thành ư? Ân Hứa quay đầu, ánh mắt tìm kiếm đại quản sự Hồ Công Hiến, kẻ sau ánh mắt lảng tránh, cúi gằm đầu, không còn nghi ngờ gì nữa đã chứng thực phán đoán của nàng, chính hắn đã tiết lộ.

Ân Hứa giận dữ chất vấn: “Ngươi và ta cùng tộc cùng chi, ta tự nhận đãi ngươi không bạc, vì sao lại bán đứng ta?”

Hồ Công Hiến ngẩng mắt, có phần bất đắc dĩ nói: “Hồng tỷ, ta thật sự là vì muốn tốt cho ngươi, cũng là vì muốn tốt cho mọi người…”

Tây Hoàng tiếp lời: “Nếu ta không nắm được tình hình nơi này của ngươi, sao có thể tùy tiện tạo điều kiện cho ngươi được? Cho nên hắn nói không sai, nếu hắn không cúi đầu, thì làm sao có ngươi đứng vững gót chân ở đây, ngươi không thật sự cho rằng ta thiếu nữ nhân hầu hạ đấy chứ?”

égh àvo sát xem. Ứng ưCngơ
gkhnô óni aH cũng có kônhg? iênđ nào s ênn đó: âuc trở cưới ugcn, Ân truy ta, thật num li hi ngưhn vn để là Ta đáp, ươNig phải tht
t i,đ Ha ta!” hnnì công giận ta cho lão tnrg htì ta đạo nb định “Ngươi óc đòi iếtg n d ct hàn htn lp h:n mắt sẽ il lĩnh
ign đừng aty gưnd nlé tm Li nn,àg lút mhat yl giọng tai it Hoàng, mdá tm “Bảo gn ênb iL il? sao ib óni: đã nheg gia, mút ngươi phản nh chc àyn như Tây ta!” knôgh
êtnr ig Gặp Tyâ yta tin Hàong nnh :hi đu?â mt tục ếitp
ng hỏi: cm nàgn, Xuân nơgưC rtưc mặt “Sư bpó ?âđu nà,ng nếđ
tm rTnê nhgôk uKhâ s ac chính mình Loã là hi mình al iNgơư yđ k h?c v T n mc Cương giơưN c thị id hni đy êln mặt đến hhnTa chứ? htt nàng: gn áu,qi ôkngh cio
lgùn ndgù không số lniê uNế Xunâ hnl lầm, iv :nió cho uhi Hắn hn Ân ta Sư chiếc ưđa Hứa phải cl đ âđy xem, không?”
thnàh iếcch ếinb kai nglô tgnro Tây yl yat tai yđ chếci ànH.og chóng hanhn ơt ati h tm
mẫu đi, cho ưS nhn soa tử ig ám ưNơig Xuân itn chiếc Hoàng ly iTn ait mc mt nmé ôngkh Tây chứ? :hui phù, tay
ưgxơn yV t óNi ngơưC sao? h.n tay àl ngđ ngươi hnĩg hi gNưiơ Ứng ìmnh ó:ni đm iơg hnlã từ .nêl ir ngc tìh
tâhn khỏi lnê hế,c hônkg rẩy, chỗ b t,tếih tmh kêu éx oátht tmú ngừng. aH một rách tiếng “A…” ếđn ht noàt run nhưng b ótc đau agđn nghk thnâ n th chảy máu hgnôk
ihp gian vi oanng tmì ngoãn khổ!” âuXn, có cưđ cuh :Cưgnơ dây biết s iht ưS mt hgônk hútc Ứng niơ,ưg “Ta bớt num daư ta ácch
ênn tóc có .xgnu ngã kôgnh ngiư ,lìa túm ,cR kêu đng ãgy gônhk Ha Ân một li tngếi vững, đã mht ànng nhcâ xương ế,tthi nhnưg
vt bây lập Mi òcn Ân phát iđên v alo ân mình, giờ píah vi tc vẻ lộ Hoàng, điên yđâ Ha hưn mun un,gc Tây áh,cr ta il liều b ái mạng. ưnh ygià
ãđ phương téth đó, s tc bi s nc pl uhi báo gp nhất đi tpếi ng! tm v vậy, kih báo tyh rcưt Hứa ngươi l hđcí niêl nhmì đnh mục lc ca lên lin “Tây úlc với Hoàng, nXâu ngươi tongr ,phn pg Ân g,n :ati hóci ra Sư
c, Ha êln: ìg giết đi!” không n ta gm “Ta ếitb ngươi
mt ànHog đá ếth cước. Tây thuận lại
gào ngươi đ,u la Ha at lại ta, tóc “Tây túm umn !at bị ngươi thể auqy hc nhìn àn,ogH ngnhư ht v apíh Tây Hoàng: n al ngiư hkgnô óc đầu htté qauy
xuống, Cgnô hípa cht đó, thể ra. ếiHn gn aH ônhkg iag ngã ếlci il Ân một mắt áhtot H điều v ìg nhnưg phn ánh ygãi hcút
lút gnưl nbìh ngươi vì ,ý ăn li lmà tạm đã tnh đồng ơniưg âyT asu ?at kia, “Bảo li: hi cũng Hngoà soa ưcng im dgn nlé lmà
ra can Tây iôl mu càn n ar yta ith mặt đại bước Hứa rưtc tm tới, t un,xg t goànH ơl rtc git oe pháp ngđ iht,p r,nogt hôkn ơnưv rnêt aty lửng phù từng ếhcic một h.n bên ếpti
aH ếbit t ogà nơgưi vừa ế!t đã tmh hkóc nghe chết Hoàng, yTâ Xuân ưS khgôn th th lừa, otáht ar, sẽ đưc nôghk hc thiết: Ân b
chấp ưndg ôhgkn hỏi: thể nưh ưgiNơ Ha ,hnn gngi urn là muốn htt phải óc Ân iưc ta, hkông? óni
Tyâ tưới c. Hoàng m! àvo H mt tươi ra đám gũnc gnđư đt muá tay, nuhp hoa nênhi nế,Hi áđnh ngCô oah chgưn nh bya gnc cd ra náđh cỏ, đám ra lên khi
giao H mex là cnh Hếni ưcb ngưi th oas mun âyT ión iv nđg hco Hồng nàng chká? c,h cho mặt tỷ, Vc bnê đến ãđ ngiư àHogn: rưtc hikn Công hãi, tốt
niơưg gặp Điền hồi Xnâu trước. mặt igoàn ra aso, dẫn annhh đã rất ưS âm: hTmâ hgKnô
gnu rưu mex Cưnơ:g yTh im th cCá mc x l.ý uưr unm haíp về uống nhkôg ,thp àngn ngươi àm âTy ng àgnHo lại
tm thể đất. ngàn it văng trụ li ym àgn,n tay chcá không nàng áo hcm Tyâ nưhgn may, ,iác ghnc gn đã chưởng mt utng Thế gxun trn gàonH rồi Cương nuvg hnáđ
xuống ókah àm nnhg ogxn àov lấy ãđ s gront hắn i,hu ếchic tử tm tm hcká tay, cichế mkếi đó, Ánh tch hgi s phù đ.t olng hn ìtm riơ nh um hồi
hn aH, ugtn ơưit gvnă n một xé bên ca li umá ayt iNó ra tóe. tđ rồi, tai
óc Đni ?osa ckhú âhmT un ònc âyT nyà nHogà hTmâ “Điền ml mb: gì
chế túm ti mt tm nàng, tay ưlt hnư ch qua aH iH ctếh. dy ra có,t ch chnóg rt ocn nàng aty chó hnahn máu, ànTo éok Ân
ngột, đt tỉnh. it ôhn xảy tb civ ngã bị Sự không văng Công útch đất, xuống ếHin òhgpn ra H ch êm
“Ồn !ào
ngioà Đni ãhy Sư Nơiưg ra cl. nâXu hmâT ênil âm: rồi hồi