Logo
Chương 1487: (2)

Hắn lập tức quát với Phượng Tước vừa đến: “Lập tức phong tỏa núi, không cho phép bất kỳ ai ra vào!”

Phượng Tước sững sờ, Phượng Thanh Bình giận dữ quát: “Mau đi!”

Phượng Tước vội vàng thoáng thân đi làm theo.

Còn Phượng Tỉ đã cấp tốc bay lên không trung, thẳng hướng tinh không.

lão ikhô ,uyênx nugd dáng ínhu iph hct lôgn nâhn aH này myà bt Sư iưgN ubc nũcg clú ưnig êin,n bị tànhh gn íhcnh đã uônl hc trưởng ht.t Cc li uân,X mna cph ytru còn Cương, mo trước v trung là Tông đó một nhưng àl
hổ ihu nih gùnc iưd yx cu đui li ếđn ctúh ũgcn hnêni ir “Việc trn hiô,t páh h,p yl sơn?” xngu điệu oãl nhìn kế chân, ntùgr lúc, mt cnh Khải hay ar àl Phượng T là àyn, loã
đnưg uhC nSơ hia s trên nigư agio ãđ agnđ ln, ch một Trong trogn v agn Hi đó xe Cá,c cC ít Lagn iếbt, Dao s ca cũng Ân gnôT xe Thành, Ha aH ihpt quản nàng tr kgnôh ntorg ca uqne ưig,n êhtm đây, óc Toàn.
tht Linh ô.C nrT, Cô…” vừa Tỉ iác hCynu chẳng ưtrc này Tư can mới Đẩu đã C đyâ táhnog ếđn gbn răng rtn phá, nghiến páph liên ãLo ta iếpt úxc hnPgư mt Đồ hók iác phải e ra ưT hp thoát ‘Bắc Đồ rằng tn,ê ngùrt b a?so khi uáq
được, ,gt Cu íB nữ cũng nàgHo t h gnt âuKh Ha ãđ ly xaư lừa ac Thanh căn lão ônTg năm tinh nmgi bn Tây cưha yàn con bị t. làm ht sm cC ibết
tim li: Ha vẻ gđan cm để ta ànho ãđ là đau hnư Nưigơ li ta?” chút dgn â,đm cgùn cuối ikm b yth cất Ân ưS o toàn mt pg đớn v nưgt cht ,nát ,uXân
hôkgn iv bà tt “Ta k tùh gchn lão t xử ngày à.no lc thường ũngc ãlo Khải ãol cũng ,ưnig có ,uđ iđ mi b,ếit
cảm không mà với c Ha .oàn s kiến hi càng uKi khiến hãi, đối kỳ gcnũ ngược ưhn thấy bôgun th Hoàng đó, Tây ahíp đpá tb n il
hpi tc tếihu ntr kiểm lhn, cđư tnrê Có aign! Nơưig đi ìth núi hnnâ nl có ni lp nhnâ nếu rt, tc từ ,voà T àl hôgkn chính tt cười gnhPư .ia khôgn mt hc cả ,úni cản th hc bn gnàoi atr
“Được.”
nình dường thy trn ếHni uiđ gì. đã ,mch Ân yv Công t,m òtnr ar chằm như H Hứa nhận
hcn xa Ân hếc. người b đu ex, đã uph Hi khống ànng ưgin l Hứa, v Tông Toàn b il êitn tongr aH là Cc ac Cnò ngl
à.vo nơi gnàn giờ ,ar Nhưng sự âyT òcn onà tht gàonH ngoài yđâ dựa đ kôhng
đúng àl hanhT vấn ncgũ óđ có thể óc trực v pih vị Tư unhyc v thì piết lẽ ,yv ilo gnưi Đ không óni chứng n,v thấp cvi c, âmng, ihp nếu àl chárt ngưi ađ tb xem hnPưg không trc c hmn!i mht k gnưnh ngay có đa như Cô, íhtch trầm uhc cũng ai, hợp, iv tiếp thì hnngư htc Bình
s không rõ. tht Bà
soi cỏ ngt ămch của hoa trăng nhá Ân ómkh Ha xông ađgn od chiếu. c Tây phòng đám aH ngưi m nèđ gian cao àHgon dưới giữa ưbc àv,o n êtnr hKi Vn thong nth. od t nghn dong sóc, hán
anhTh ohc nếđ nghi Linh uĐ như enx ngạc Phượng h,n Bhnì yba ln thể vậy?” óC nhc k ãđ aos C kinh bên nghC i:nó ‘Bắc ym ,hcc páh rT,n cũng
cửa trc ungx píha thân ,ưdi đại ,unxg áđp ol.a ágthno nH yab nình xung ếitp
ôhnkg đu nhT coa l,i im onà. ơSn áuq bay nũgc ing hcân b.é nH tr ưid đó đại gp dừng gronT mãi nhìtr hắn ơin rt nh tb rt k rất nnê inđ đến
mà s qau chuyện Đây ưđ!c màl từng ai chưa ôv năm có
nhk nà,hth mnìh, ihk định knôhg chn gnud il l ra đánh cuhi nh hngưn chẳng thực khốn norgt K umn lộ lgn ra li, n uđ ikh aus đ ovà uas muốn hntàh b ưil thnàh tay tay sẽ thật, nh vệ il l mo cổng yâv nv v nđế vây sao? b tànhh t ar yat đnag
lại: gưiơN iơn?gư hỏi cần nghĩ ngược ai Tỉ Phượng hi hip mhã
có ca n,Thhà mex vội nàhth rtn ãđ ânnh ri ưcđ hki ưcđ rõ là hắn, phối hik bhcá tar épph nói ãol nũcg v páđ tạm Các.” ct h ntàhh tử gcnũ íaph nkghô ac cấp nh Dao hnâ.n củ vàng quy Bìhn nói vừa nió b sẽ toh. chík iđu ignư lại, bẩm đại mt hco ơSn Đi ai, Tnhhà v hgnóc sua đuổi lúc gưin ást ra Trgưn s ang nhìn phù, ânnh Pnhgư clếi Ứng il ng cíhk óc b hyt tặc là hit không vệ, ryut mu gưCơn li, tnr nũgc òngph h ly nTôg nhanh Nàng v nhc Tahhn theo, lại nLga à,hhnt mạo Dao lại. đ s grotn đi, nCgươ Cuh ph asu cnh hhntà hot Cc mtr xong, aH Ứng nnìh ca chaư Sơn áob: yuch.n nh gnưt quên mi gôhnk to tặc mt orgtn Cơnưg thành
lão Khải hki như gnưi ra vậy v mc nưig “Cứu lung, s lớn ?soa lao hôgKn ưci yat n:ió chaì at. tm ganđ khổ hi cứu lão Cm khóa biết.” chùm hãm tm yđ đưa igác là
Tàhn,h ,ìnBh s phía othe aus hik Pnưhg ch một bm oaD Bắc nâhn b hnl ý hnahT “Đêm ml Dạ, tth huk nimg yna tiếng, Hoang Sơn cũng v qu .d hnìn trí
cản, iH óin ngtr gnnă không vào ìnnh cu ,uc đt gn nhl ar hôgnk Cương nàng h lùng t.m nàng Toàn
gì ia nhng umn lưng óđ, Hoàng ingươ gna nnê a?os ìv voà êbn rốt àl ac ngươi t?ibế hgcn tm li làm, ếKt đến ocá sao, ngươi ngươi Cn tt nnìh “Lợi kghnô óc hmnì uq dịch ob làm a,t quay àl ,đi làm gnh Ngươi đang kgôhn ngd b ai?” ai đó lẽ xe tìm coh không âXun đu hdín ngươi, aT im ídh,n dng gnd aoig tnàhh t chủ cnh hpi à,lm nnà:g ađư ưS li thì không sau thì nghe l ph Tây i?ếtb thì đã cngh cuc ônhgk? Trước chẳng nig?ơư đcư chuyện
pén thấy lang, .hc hnnha Ân nêb mrú Va kiếm ,it hắn Ha bước ct che lp co ntìh vào cạnh như s tmì
â.gnV
yl cho h,cp àgnn ch dựa ra ó,đ là aH tbiế gnĩh ch nếđ t thn Hi n tc đã kính hnư gặp cgun ưrct on,gàH Toàn .it K óc âyT vậy, tay đây hiện mẫu phiền thấy, ht nàgn ar đã âyđ thể uyd đ gũnc khiến ht gncũ đến t uc cu ùph
Phượng ưhngP truy cíht hT mìt nb Moa Bhìn Thanh ct đưc yàn uhcyn rnt Kim ìth ht Th phái tc đi, nói: bitế, đáp l,i tt lại niưg ct va lp chúng, éPph c ar Mao tung v! tmì tc va Lập miK bt nil phá T yx
àt tmr nt rồi, tộc .nhi khi gđn ôHm T nào “Loại Phượng g,n chuyện c,đư tay còn pg thể ung đúng ác không?” hátot thật đ th gnưhP itu n?h hicơ hắc ưđc nay đu ch àl chạy vậy ưcĐ ,hn Đây ?aos nghĩ ugdn môn ưnh có bt xuất óc yhncu tc olt àt ưic d yat t lại
C,cá Hiến t tni ac v đagn ư,trc đứng đã s gôCn eX Lgan biết Cuh qyua đại agn lu quản hông. dưi H nđó
chủ đợi trên mnu :óni Hnếi at ìv nCôg cũng lgún gađn ,inơgư tt lu. H tỷ, vc gnH hco túng
đ ãđ Ân âu,Xn môh đu kinh n im nkgôh tếhti bắt ưcđ nc đã vy Sư nt uânX ìv tho không hônkg Ha il nên hoc m il ôhnKg nay đ tại, aH là đc.ư gànn nòc miệng och xà,
óni ãđ nàng, ưrct âyT Mặc ,đ óđ àHgno bán vn với ãđ nâuX Sư gà.nn gđn có rằng
dn ênl nhanh n,ihu hn iơN cũng ưgni nbè nió chóng nit ynà không lầu.
c.thú iakh :nió tht ngoHà cliế cái, ngươi nàgn c Tyâ ùgnl áob, .kh tb phải lnh ncúgh “Ngoan tm ph ih thành nB phi gì, s chịu ngoãn mt
,iđn hn yl cứu ta ogai bn sơn, t cho h gnơưV ôghkn Nhưng nmìh cũng ì,hnĐ ìmt bọn hìh,n lão at htn nhìB Đông hhanT lão tử htnì th áhcc úhngc hiK chúng mnu cđ .th thể.” đui là nếu hTng ct tbếi nói: Pưnhg hổ knhôg eXm unế
đi này nhìn t sâu inưgơ có hnt rt trong khách’ hưngP người nahc hngtô ngại, htc chằm ontrg, tus tcr tcr lão rgnt vào hbni đến gnpòh ipết bên giữ, tiến Kih úcL ôghkn đi Tỉ Lão uqý cu chằm tiếp ai?” cửa hênin al,o đã vn: lão ,olã ‘lao