Logo
Chương 1772: Rèn ngọc thành vương, mười năm đèn sách cuối cùng cũng lên bờ (2)

“Rơi xuống đáy vực rồi, ta vẫn có thể tự mình từng bước thi trở về.”

Tinh Hỏa chân quân nhìn Trương Vũ, Ngọc Tinh Hàn trước mắt, và cả Bạch Chân Chân ở phía không xa, lão thầm nghĩ: “Hôm nay, ta không chỉ tự mình leo về tông môn, mà còn dẫn dắt ba vị thiên kiêu phi phàm từ tầng một đi lên.”

“Tương lai, ba người các ngươi nhất định sẽ khiến cho đám lão già đó phải kinh ngạc.”

Bên kia, Bạch Chân Chân cũng đang nhìn Ngọc Tinh Hàn bước ra từ đạo cung, cơ thể nàng đang bị phân thân khảo tông khống chế, lúc này thầm nghĩ: “Ngọc Tinh Hàn cũng qua rồi sao? Vậy sau này cũng có tư cách đối thoại với ta rồi.”

đoàn, ihká gn gnôt tập coa icu nó:i nvă àyn v nnhì nùgc ngúrt đổng ca v hògnp tôgn onLg .ômn áib ngH pnh Tháp nht hai lại iT “Không có Tnug s cảm dnah thể Hc thị, tuyển aòt gtn êvin, schá nhà ơDưgn
to igcá im của !niã á,igc hoc thú bạch b kéo rgtưn dùng ikh rằng ngut cm nguyên ,th tn phận cho tiếp hai !ntiế tương uêynng hành mượn sữa thêm ca hệ cảm thú nưngh đó, hc mt s asu tức ra ung t,i tương, gnitế danh b ortng dià tinh hnhà tiu gnĐ lp êiut oáB đm ihp th v ut rtc người thế chuẩn t,h iếtp
yth iv àm này, cũng ht thể tất thể mth ưcđ in hnĩ:g này tếk những này áhcs grn iGi đây…” dnah ahnd gnúhc đu .ta úcL óc E ai rưTơgn sách c thy qua Linh ôgtnh
ra tòr Vũ tphá tin nph hài ácc thông có chuyện, nh. óha ábo đu Linh cho nn nogtr ôkhgn nháy, clú Gii Ngay đó, otgnr nhắn gngn công Trương c hiện óc gi các là nhãn liên ct ntg ưign
v Ha gno,x obá v và hyKuhn à,Hn người ân.qu ìnhn chân chB li Tươngr kih Chân, nhTi Thiên Ngọc ihTn hpía năm hícnh Cuồng nghôt nyà thn ,Vũ hnCâ uSa
trưng ikh hnôgt gncũ auS ý dahn cùng av nti thần tnêr vci được hiểu qua Gii, rTơgưn icu ió.n Linh àm schá hngaĩ àby lướt ca hncíh
vaí! inX hnn
ih nào nti gưni cm tăng tià gtn nh, đnế cđ gônkh mxe cĐ hết ca bit ưgln .đưc vt, hmâ nền nnh xã dày rtên m
kỹ ônhgk Tinh ta nm yuênng Dập hâcn hcân giữ.” giữ tập agnđ Hnà hhcní Đây àl hcng mt an, mnô àv âqnu mt tại đo tnêi tthu òCn ai tử gNc nih nryut ưu ơgưtn nắm tunêy hcnúg gnt rằng cđ utngr hCcú tếh ac thể nhân!
hiện tgônh :nói o đã uĐ này.” chùm các mừng uaq hết, nh ccúh vn hoa nphg hnt hnhíc ưcrT v lên, áohp từng nl ubi ,êtin
áig của tp àđ.on Hồng sn ibtế nhiều nth rt phTá s năm đng đây s tới, togrn uýq Hc tià là goLn rằng
ttuy iđ ca rntog bên trong, p,hm thượng úCch đệ pmh ac li là thượng ntg gươnt là Dập tbi nguyên quý ccá htn cĐ ýq,u càng tm. nghn trong
ôv xem ytu tức chác ônC ibu Linh mt và K,ưh pthá ưđc ii,G gnT vẫn qua ếkt ginư người số tni tông đc Trương ũV khác .nmô này, mạng nối những bái truyền đcư nhập tm ngt được phát ưil nhưng nthôg vi không ếitb vấn ãđ phỏng inrt,
êvni mại, aH onàig. ndg và gtn nbê rươTng s cđhí chiuê đcư ũV iiG cĐ chân bit s Linh iágo tth m cho học cgnũ s àm àvo nhiT tơnưgh quân ưđa mục ,ngd àl nêtr
nogià này úcl truyền đó gcũn s vi iThn ar unâq xác là dy cunyh các hnTi thần êtn cười ig măn s àl ta tuyên trước gnr tth đã nũcg cho hnn Ha vị.” “Đến nơi áioG bổ ícnhh giáo aH nxi chân ynà ctú v, htT, n:ió Cnhíh
ưgnt khảo sau ht s có sc măn gũcn giưn gđôn Vũ gưt,n ưTgơnr til ưđ,c mc gưtn tượng. ưtng rng s ếnđ gnăđ sẽ nrath oniàg đã ntgô khốc s nghôk chn e
óc đã đúng gi,ưn nnhì năm ưax đắn.” may đầu ta tm “Cũng
nòlg tg của chnó v ltư hnn cảm thầm Têinh vi ngầm sao?” hắn ingư qua Trương ta đu unhhKy nguC cnh “Tên hì,mn ogtnr náh thù phương, c chết ĩh:gn mt này nhở agnđ đi cđư hiểu lao
ý uqa của ănm mở nc và m,xe danh thể có tđ thấy grTnơư uếN được ndi đến ãx ngùc gtn nh ònc thông óc đi hc đi hi ra nim nid hn của gnưi ásc,h th hyncu nn .h đ mt tnêr ntê
nc Bn Ngọc Tinh gươnrT àv ychnu àno hc gai ganđ ìnnh có nchâ mình đu òtr ânuq l Lan họ ua,hn niTh môi: nôm Mộc thc nnàg tht nà,H at ir, gtnô Vũ thành aH tr cùng bại?” Lc
igêrn t.ni đ hCúc thuật miếk quân uc pD itn ihnêgn ac cũng k ùd nnhưg hn Mc hâcn rgn Hgn nb chỉ danh àonđ đ uih đ, tập páhT kgnhô
các Ch ca ahdn ihnL nền kinế nhất. k lớn khảo d ngd yunt hács v ac tđ nyà gôtn tảng Giới, in rnêt bt írt ln được uđ thấy
mki s ưgnrt của v n,g gòvn adnh yàb ehot, duyt pếTi ngơtư việc ưcđ txé ágnt.h sáhc mt tar oàgni trong và các
sẽ nôgt Ngàoi ynul điều tux ,hnt li ácc thi h.ni chính ms ghnn hok s nyà, v hoet của có
được gHn Tháp bên ôngđ gnênuy t ươntg x.aư Hnà àl Trương nhTi hnnì ũV để hln năm bnê và gcnh ngtro dấu nc,h Ngc vết đang il nH nsag nhhíc ãđ
kho tôgn thi h tàhnh ta măn Pùh công!” snag
ưngi b H,àn áchs đ.ne gNĩh hnad vào àngn â,yđ liền hoc av im ìmnh mà nếđ Ngc Tinh chặn
giảng c mặt lúc chính im theo. nhpg Ngay tt yqu trước ra yn,à nôthg uqa i,nưg cho ìhnh nv đã tìrnh iig inhs íht v thần ihn tiếp một ngbó
ếkni Khảo hânc iáB u!qnâ Tông
nđế các tháng ccá iưm ca gtn Khư.” tm ta lên nCô th nghcú Mt s đón đưa sau, vị ,v
aqnu lại il àm cho noig đ nhớ oba mnhì. ohk gnàN il ãđ im
các Chnâ ôgkhn gũcn đ â,lu sĩ idư tm il ln dụng Vũ, sử hkon tầng il gnm òcn mt h.nn tu Và tài gđan ãđ từ hc chB nưgl ns,ih mà Trương nhCâ
coh một năm nyà, vài vi toh tyunê atmh àv này sau óni cn gnph rtuyn iag ôgnt Ch năm đ kỳ nghe buổi đng tm người: hn cùgn khảo nv vị Trnog sẽ tnhág
êln “Nhưng người thể m,à gh?ônk ưrơTgn ũgnc họ bn ũV óc ihp ađư
,đ đi sự gnhkô pD cứu k ttuy cH rng yâđ ac ưcđ đ. uq Long àhhnt àon hngc ênnhgi uc nv t âqun này, ghnc hc là t ca tương chưa họ ht dù hiểu nhưng od nâhc Chúc unnêgy t nv nghiên do nđg Mặc iph àm ôngkh ttuh
Mc là nôhgk nLa qua đường, bên tâm. Ch Cnò đgán ư? người cL bn hcn
hy cn nàb một y,nà các hàno ngv nôgc v nogTr giao.” nhtág vci thành
yntru cníhh ôgtn “Đây ?aos htn utyên koh cách ohc