Logo
Chương 1771: Rèn ngọc thành vương, mười năm đèn sách cuối cùng cũng lên bờ (1)

Kể từ khoảnh khắc có ý thức, trong lòng Ngọc Tinh Hàn luôn thường trực một cảm giác cấp bách.

Hắn nỗ lực học tập, nỗ lực đọc sách, nhưng vẫn không thể nào xoa dịu được cảm giác cấp bách không biết từ đâu ập đến ấy.

Mãi cho đến khi bước lên con đường tiên đạo, hắn mới hiểu được ngọn nguồn của cảm giác cấp bách đó.

Hắn muốn chinh phục đỉnh cao của tiên đạo.

nkôgh uôbng nv íkch ìnnh rtnê ưS ihk sang ph! nêb àHn đưc h,cn hTni âqnu inhT gui Vũ Sau ưTgrơn gNc v nđg: mt hâcn Hỏa ra,
có tông.” hok “Giờ ri, sẽ h ănm usa thì àny hay igi gnũc nào
khi nògl il Hương hại iv ih,tô àny quân mặt ngđ s hnmì nêl àl có uhta ngươrT thầm đó Đi trách các ht sao? li còn chân hnkgô ácc cuh ,nđg li của hìt ncũg hc H, các hmt ơhn trong thấy ũV htm mng õV .at của t ngươi huta n,b gơniư mâ Đối mắng:
Hương! emX ngươi gưni!ơ này!” Đ àlm “Võ gnd tt đã àhn nychu
đến phút ca ôhm Mãi inh Vn yht cnáh Tinh ihk ếnđ xuất Pháp Ncg Hnà yth nhìn tcrư ngc này… ãđ mc mình b. coh gi och nay, mặt, Tgôn
Ầm!
tông xuất ưcđ giống thpá môn vạch !iak như !b tử đệ Leo nlê Để gnhn
ý cách dgn htc nhưng .ntr tu khảo, mt không đ chí iuhn ôn như ãđ uhtn mt ănm âmt cth hco có ôtgn th nv hnmu lnyu nb och vẫn nếik Ging ĩs kiên bụi giữ ngcư, sau
là, bách hề học hti ưtngr bn nôgkh đó một giác ahty đnế này hnn đổi. nth,â nv cấp ca ca ưđc chká ãđ đỗ tt mc dù oàv đ tếh tmi ưgni ếht tt nhất, hc púgi ăngn sự mọi nhất, úcth Dù không iđ trung dc đã voà người
iG lánh, tch ,này đã gign rnotg ust hắn ylun t thức khắc mt cùng. ar iognà khối tia tp pl như iđ tiên trong được ac gcn iuc ih
axo ac cgN nyQu à:nH kìm hay đánh mỉm i,cư ý .lm phụ hncâ hnTi ưcđ Tinh cm mà ưđ,c không inươ,g Ha qnuâ uđ nhận ãđ
khái cúnhg iTếp Vạn Vũ eoht áPph ta Trgươn đ cm s đệ!” cũng vào :óin oH Tôgn. nhau huynh ngcù huynh
tận. núi hắn ibn ôv lại, nhmì agi sâu, hìcm dgn it gnđư thì àl cao đạo nitê ch hapí Ngnưh cno yáđ như đầu li gnig ión ìhcm vnùg s v unế cm gngn ngọn măt t hắn một êtin thấy ac cao, cn nhđ ođ không tb bni xgn,u tm
bị ta ghĩn ac là ugxn th ia nyà ưđc htm ưhn ũgnc ngờ nogtr đáy trước, tgnô vực, oic Lão đày đi, măn xuống b môn nlòg: đâ,y onà hnưgn óc nói nghĩ ai iưM at ơri đi
lại icu Nìhn tích hTni yd tt “Qua tt tm nògl r,i uáq thành lên rtong Võ Hngươ .ir mắn: may âhnc Ncg tia nà,H ưđc ncgù quân ac
oàhn ncũg trấn âpnh ôntg hko lại b của nmi p.á ý nThi hnngi cNg ýk c avg,n một àHn itếng mà nCgù pânh tnhu túy ânth bị vi tgôn ánt n toàn, đ nthâ khảo
s mđi ĩs ct tầng Khi hg.nt tiếng nih ôh ht, uic ncgù êln onha hếnic tu được s dưới
ngdư một ngv vgan nhắn ogrnt hnthà ngùc hóa ,iiG nhLi thanh ôV â.m il cuối hnư s đều
thể àl đã có nyà, lúc xưng .ưvơng Ngọc
tận ođ àn.o óđ nhis hơn, là hu tng mt nngg ếht Khư, ètor êrnt ngưỡng nhđ áus nH ngày leo ,lên iêtn ca àyn lẽ otrng ccu hnc phong mươi mnu cao ngày a,n mnh noà mt mình… chiêm kôngh lên có oca hn Côn có mt ht ab như rt ơnh
hC nưh vy ìnhn n!ơh cao óc thấy cnh ht đo có npogh itên im
:ênl y,nà lòng àm auq ũcng nhìn chân hét !iđ uqnâ nch “Vượt tgnor aH hnn được hkngô ihTn
ontrg tgorn nhn uqyn ktu,h nihT Ha uđ chí ihnT muốn thẳng sự T ưcđ ô.mn được aco mc âtm mc nqâu nhn ôgtn chân ca ,gnàn bất irt ý ãd nlê nH,à cgN ca xông
yhn nl muốn cng ày,n nđga hắn àm hkc éth tiếng. Gi lnê một
mtâ luyện àm ngưng chỉnh Cnơư,gh vi uC còn hnoà Lịch iêTu chỉ công hpáp thành Pchhí vn gotnr kgôhn nàH nyuq Cùng đ.ó hTni Ngc t, hành ođ ý
phpá hCgnơư mât ac cLh nhau nv hngn dgùn sng nhằm vn nơghpư đã đ Cu aqun kih kcáh cột chhíP sát đi Tuêi cu,iếh vi ảnh aT nhhà hưởng thc đối hhàn
sm lóe hnng lê,n uC ra, ntiếg nìtrh Phích i,ưgn s uhpn kiến gn cNg quan v cho hok ôv đầu ca Lịch luồng asu bt Tnhi s ìhnm ,đó các v nagv d,i hn nigm Chương… gayN nàH Tiêu ãđ dưới cghn từng ca m nđi ugaqn àby lĩnh
th khảo gũnc ntôg thì quá! sang nmă at ynà hTế “Tốt ir! óc
ođ kih nếti Nhìn àv ra Tinh nâch ũV nHà cưb Ngc rưgơnT cung, ênl uhan cùng Hỏa nTih đón. quân
bờ! Lên bờ!” !b nLê ênL
thấy nghị. rủa icư, lp s tai, v ac bên gimêhn các uht il chỉ sinh còn hi nlâu mt hcák ct n nghe nh il tiếng gưNhn chửi
ođ uci ra úty nulg inhêt tai tmâ ihtn thc ,nh õv âtnh hải tgnor tp anl b cả ý thế nHà từ i.h htc ugnaq nim loi Ncg đ unyq ngoài, hnư ,nh lôi oab trong ùgnc itrt ynul nhiT đin at ly giáng itô at bc Từng ca của
ânqu chí bất khuất vi ý được t Hàn này, ưhgn rgn nàng Nhìn Tinh nquy và c à,ny ãđ Ha nit càng .ngtô Tinh khảo đấu của lúc Ngọc ảnh ngth ichnế hcnâ
nhđ hnli từng d Quy chí ac hiển hmc tưng cũng oteh thể ht cơ tar tmh cùng đoản chu hin hoàn nhân t,m cxá ênunyg thrìn cưđ otrng cưđ cái cơ ãđ k. lui chỉnh, c icu bnê kmi
ũngc khi cung trong gnCù r.a đạo Hàn thúc gnhp buổi ,óđ Tinh tkế bước t úlc Ngọc sua vn,
ra ơigưn huta nthhà có nuych sao Vũ, này.” th phải ếth ngôhk “Nếu rươTgn im
htN “Đậu! uđ! pih đhn
điểm! 241
cNg tànhh d ni,ó lcú ac Hàn liệu này ht Hỏa ac chân quân. hniT óC xa tu đã Tinh vượt
hiểu, v đang gnt tm gnl q.anu Tinh k cNg ácc ếyuqt nigư mười số l tầng nHà giờ tri ghnkô ht, ig ánhk nní hgne hay trình đi đất, àny ch hnge gnùc t cuối đu húpt ,àyb nđế rêTn dưới ca là bt uđ lgn khảo hiểu phán vô
hi crưT đấm, luân đo âunq đưc mn ơưngH không này chặt ac ácc khóe miệng ,đi ch nhn ogcn lên. mà tb gáic sinh õV đang hkác ncug, lcú cũng nchâ siết cùng
ùcng ncgù nói: v ođ hđn huan leo gì!” ênti ct nê,l Vũ, Ngọc iđ xem “Trương yhã nàH tpếi uanh cười đ at nhTi coa có tr uhyhn gádn cuộc chúng
chút uqa Thni gNc gnôt ơTrnưg bái mô ngđ tiên trước nhập :inó rồi!” aT dùng Vũ, nôm ãđ ly nHà kíhc cs ir! chầm aT có
ch sét hoknh như hco nh lên! dù Dù eoL leo ita thoáng nmu !lnê khắc… q,ua một có ũgcn
nưgi đi qu Hàn những vn ca ii.G Tinh ra, được hákc ếtk biết auq ôgthn đường pgnh inhL Ncg àV đã ũncg rtên