Logo
Chương 52: Bắt Mạch

"Không có bác sĩ nào có thể chữa khỏi trăm bệnh. Ta không dám chắc hắn có thể làm được điều này, nhưng y thuật của hắn thực sự rất cao, đặc biệt là trong một số chứng bệnh khó chữa. Ngay cả ta cũng phải thừa nhận rằng mình không bằng hắn. Vì vậy, nếu trên đời này có ai có thể chữa trị cho ngươi, ta tin rằng hắn chắc chắn là một trong số đó." Đường Dật Viễn suy nghĩ một lúc rồi trả lời.

Từ khi rời khỏi nhà ga, Đường Dật Viễn luôn nghĩ về những sự kiện xảy ra trên chuyến tàu, cũng như cuộc trò chuyện giữa hắn và Cát Đông Húc.

Cuối cùng, hắn nhận ra một sự thật: mặc dù Cát Đông Húc trẻ hơn hắn rất nhiều, nhưng y thuật của cậu ấy đã vượt xa hắn, đặc biệt trong một số lĩnh vực như trị liệu bệnh hen suyễn.

Đường Dật Viễn biết rằng, trên thế giới này, rất khó tìm được người thứ hai có thể sánh ngang với Cát Đông Húc.

miêhk phòng ht học và bcư ,nihs so gưĐn vn óc a"T va hc ìV tốn: ciư nh osa av àvo àl "ưđc. óin ,vy ágoi iv
Lui iGi Lên óNhm ôĐ Tác àho thui ilo giả: thể - Diều Tnh pG Như ufl:l nT,rgư Quan dhc: dịch ôCn cc Chín nV iãM Dm mới th, t,hn Chi Gió y,ah ,trgnư aH Ngô Đỉnh uanQ Phi ãđ - nytru
khách gật "Đưc sẽ ,ri Dật yv niV áso nữa." Đường á.đp đầu ta không
tượng điều ngất Đnưg mạch qua hiện là cũng nđh ht Viễn áđon mặt ivc đui tD để cả ôgnhk xu uqa xcá nh il tônhg năng. kh nih àm hmc gnnưh mlà iVc ngay óghnc ,cưđ gtnư hnáp
ynà cm khỏi nưngh ac một uiL cđư .ìg điều áCt nũgc khá aty kônhg nh oaD ôgknh ucah Đông mm khiến ,úthc nhn tr mi hn,l aGii nói cHú mày hn nnhgư
trò cnùg ct nhân thúc bước htì ychun Vin t h,mc uic ar biu đang ôC Đường định hgnpò vừa tiếp ếtk tD bnh ák.mh
"ĩ.s "Đương đáp Liu Cát Húc được, ninêh uđ Đông là n tg .il
nĐgư đến Viễn àm cậu Cô ituhế tđ ch vào tưởng inên nyà, tD vậy. có vọng tin hy người th
mỉm đang Húc nĐgô xem cười ht Nươ"gi qyu được." yr rt tCá l.i at nb,h soa
n"gươĐ cảm Cát." ncg Hcú Cát ngươi, hc ngđ yht êninh Dao áđp Giai Đgôn bác .gnh không Lui nhiên lại, gni, đ sĩ vui ơn khi mgn
iuL cnò vậy, pnh .đi Dật nôhkg iVn như Dao Nghe dù ngĐư nió thể aiGi nghi gnũc ng
phòng átC từ đến gn Dao ý gôĐn đã nh .xa uiL úcH mạch, ếđn iiaG cúh Khi
ùd ưci hạnh Rt "i.nươg Húc. tb itếb yta nâh iaiG ưđc Cát h,àoc iLu mm Húc nv chút i"nX Đnôg àl Cát Đôgn ntgh đáp ,il at nưngh có .oaD và ngcă
ht,ni iuL lớn ht ôg?"knh ênt gn,ưiơ gọi áicg có nhê.ni aDo T"a ar tạo nụ Giia cm yhcnu vi icư tục ưngiơ t igũ hơn gn được ptếi òrt ngb âhtn
khi Đường áCt agi các úHc ngưi hm.c Sau cuối òcn khám nòhpg lại mt nbh trở niV onxg li ch ,ânnh nôgĐ quay cùng, êhncyu tD
ipgú Vin tD muốn hákm aiiG cúH ôĐgn ngr ưgĐn Doa Liễu n.hb hiểu Cát hắn
thấy gĐnô tượng. hki vi Liu hơn mth gần phào nhõm aDo thở iiaG átC cúH nhẹ tưởng os d
làm ir nĐgô ba cười vy, mạch. thkáo ìg ac ngón cúH uti thì ta hn, tay cổ để Ctá đáp, Dao Giai Liễu khác ch ayt không gn"úĐ duỗi được?" còn nlê bt
ìnhb để bìhn đgn, iĐ mt gắng yud đã kích c sự trì này nưnhg tĩnh. ếhuti nv g,nhưt ninê iđu vi hn đủ
nd nói: ivc .sư vàng lại aoD ca inV trước, khiến "Cảm cgôn iàno"g. Liễu yh ncă ch n,gài sẽ sẽ iv c Dt nc gưnĐ at mnìh Giai ,lnê ac ac aT h.nt ol Ngài vọng nơ dgnâ nhgN li iágo Đnưg
hki tm Hcú, nh hkôgn i,êhnn mt átC hcút tgurn ca khuôn uyT rt mc ghni ônĐg n.g lại khi yth
vọng tuyt ,đó nh thy Chíhn do tm y.nà nhiên aiiG v uhtếi cậu đt igi ca niên hik tià ếnđ hn uLi vì nhìn Dao,
sau nit gnr vy, điềm àyn tb một đầu người kôgnh thiếu cu được số thấy giữ ưhn nl khi nhn s phải niên tiền .tnưgh Nhìn hn ĩnht mt
s úHc không. nhnâ ch uêki nĐgô gi không rtnê k ahy đỡ gnĐư ihk tính chờ àm il uáq đgn vy, việc hn mình bệnh của khác. Đông tCá Húc nế,đ Liu" ýl ngươi mât t,gn k sẽ đ,ến ngươi dò, trong chuẩn inV có tD àut, tCá gươin cđ téx lão t."gn at hgtnư nđ ếiuth đỏ ìthn khi trình nh ngạo ,l xem tm. ênn nh tbi. cn knếhi yàb mt tưrc chhn óni àl inưg đã b iku và ta mà hânn, là cũng b nh púgi nh ácc cách dặn ta sn xme lòng tỏ kỳ ,mêht Khi nh Vì tuhc trạng vi thận nêin hânn hPi ra
nig Liu không chứ?" ta bắt hcm cHú nsga Sau hỏi: Giai aoD táC ếnu Đông ó,đ ưnơgi och quay "Ngươi
niên s uc .qu kết y một ht kim có khác cbá ta thầm hct mlà cđư đã gii như mà được ôhngk yTâ rt có Lui ĩnh.g thiếu ưnig ôgkhn ư?đ"c y tar đui nuhi của àit h"nB làm àm
,ếnđ Hcú, đã sao nió táC ngoài vào tD hik trong?" úHc ngĐư ngđ ciư niơưg Đngô không ca. thấy Đôn"g Viễn
rồi. ưic "hc? ta cao sao thể nơigư Dật Vni rầy nigươ uhtt hcákh hơn ncò Y áos ión ac nĐgư yv a,h "Ha àl đáp. quấy hi,nu
...
Vin ưgnĐ óc Dao. iv Dt nagm hkgôn Liễu bi nơ Giai nH nh mc hnp ũncg đã đ,i thin
sao?" ncò gn àl ,li gađn hc àit shin vẫn hi tm il nv nhôgk Giia "Không Dao ngươi ôc igưn đi ,àno năng uiL thể ikhn rgn hc hc. hnư vậy ngạc
trái rgnot tmră hnbì ági mt nhanh cah nv ưtngh ĩnh,t gnnâ ba hn àingo tm ùd nhưng miươ tiú đang được vn t. nhi b vẻ nh hnơ ìbnh mt nh tim thẻ pđ ig tr Mặc nhgà
thiện, yta giáo Liễu nđg at uvi Rất táC :utih Cô chủ iv X"ni c.Hú ưgnĐ của iGai uiL ưcđ Giai únChg Dao chà,o yat aunh uqen gòpnh ra màl i.g"ươn ưci ta sư. vi ônĐg cưb gii đã gặp mạch ti tb ntâh t Dao. n ơvnư
chngó rồi uLi tgn mht ãđ qau ng hoặc Vin óc g.nc Đường đều inhk không?" cẩn átC tD âđy hntì mặt thận iN"gươ vià aDo cmh Giai rit Đnôg năm trong trạng úHc nếhki cnh xỉu cíh i,h c iph
aT iưc ơigưN" Đgnô at Đông hc Cát .Húc cHú chưa ig .ĩs" học ácb àl ihp sinh, in.ó nên tCá nv