Logo
Chương 51: Chính Là Thiếu Niên Vừa Nãy

"Lưu trưởng khoa, có chuyện gì?" Đường Dật Viễn gọi Liễu Giai Dao lại xong, liền chuyển hướng sang Lưu trưởng khoa để hỏi, đồng thời cũng liếc mắt đầy nghi hoặc về phía Cát Đông Húc, người đã đi cùng Lưu trưởng khoa.

Lưu trưởng khoa kính cẩn đáp: "Chuyện là thế này, Đường giáo sư. Vị Cát tiên sinh này có một cây hoang dại Hà Thủ Ô muốn bán cho Vĩnh Xuân Đường. Hắn nói rằng cây Hà Thủ Ô này là ngàn năm tuổi. Vừa nãy, Trương lão sư ở nhà thuốc đã kiểm tra và nói rằng niên đại của cây này có thể còn dài hơn cây mà chúng ta đã bán hai năm trước. Tuy nhiên, Trương lão sư không thể xác định chính xác được niên đại, và ta thì càng không dám chắc. Vì vậy, ta muốn mời Đường giáo sư giúp đỡ kiểm tra lại."

"Hà Thủ Ô hoang dại ngàn năm? Mau đưa cho ta xem." Đường Dật Viễn nghe vậy, hai mắt lập tức sáng rực, vội vàng nói.

Cát Đông Húc liền lấy cây Hà Thủ Ô từ trong ba lô ra và đưa cho Đường Dật Viễn.

rtc,ư ánb Không yâc nôĐg òlgn th átC giá giá lý. tm l.ý rt ta ghcún k Ô này, ph cao âyC còn có âXnu giá ơh,n yàn nhi khoảng t hi .t quý hVĩn aum úcH nnìh cyâ ưnh inV 170-180 ănm isa này idà Th ơhn thì h"ngôK àv Đgưn ônghk ahi c.ưrt hài nữa, cn or trăm tm ph ig ahi iv aqyu với cH.ú giá at nghĩ aum yàn mn 103 bán ,inó iv ếNu hết t tám là innê Về áig nrtưg giá h?g"ôkn Đường hgnúc ibết uli đến gái ngĐô triệu mnă năm ũgnc nags ta ir ãđ tD khi c, đuâ. đại lại, dược nv it vn ri éXt
...
?h"c ưcđ nv nghi ginà Tuy ưs, ht làm hcc không ngờ: áigo nh h,ênni chắn óc ưngĐ" ôc kih
ph ái.g nĩhg Xuân lý, 90 triu cũng nĩhV lệch một mkiế àl hn giá đầu, t il đnế nc nưgĐ nchêh ohkng vn rgn Bna từ
va ig nv trên rt Đgưn n Húc." người ôĐgn Cát iếuth iưc niên .môi tD Viễn ri, l,i "ínhhC àl
thật mắn chính vẫn av aMy h.n độ Vin đây, int v,y nói. tD iêmngh ir, ta không nếu thái hắn úgn"Đ ưgnĐ với còn của pgúi". s ngươi gnh hắn àl không nhờ
ch. không th ngr êinn tr tài quê lại vùng cha gii hmnì gtnro nêni nh, nhôkg phải hbn th hntah y iig ca tm urntg oãl t có igưn y ahy hiếut ngờ
gkôhn Đgôn táC ir ,cưi mtêh inó Luư theo mm kaho ra cúH đi gnà.oi tnrgư gì,
àl táC cHú Đgưn hưngN không bình Vni ngya tD nit ht,ưng pih tưgn từ ếibt nôgĐ .uđ giưn
nơiưg gađn nhb ,nh"ôKg bây hac at có nói đcư hn ãđ ta :áđp ưinơg. ac không Đường tưrc ht hnb của gniư Viễn chữa .tr noà àV Dật ta giờ ngươi đâu." chcá gNưhn đó rằng cười ếbti với
tin nhiên, ,đngú đã ortgn úcl ohnag lgnò tưnrg gnhi khoa nrg ión nió ànng rằng t hn Đông ìg nh gneh đây ib là Th ngờ cúH đã ănm, nữa. hcc ngôkh id Cát Ô uyT Lưu
định ca tm gntrư ưgĐn niưg là ,anhr Dật Viễn, ý Luư kh.oa uih tinh
ra này ìth gt àhi muốn uqá chút "Nếu một dãi, Cát ,yv ysu đầu ngĐô ."lý ùD hp ưs asu n,gòl hkông ãđ gnưĐ d àl nĩg:h rất óin Hcú t nil igoá giá
cắt cảm nđế hote yV" vụ." mt ưnh va ntgor nió, b iàt nmigế nògl rgtưn tm t.ht ta ưuL nghòp hkao yth
là tin iuL gàNi ihnk ngạc, niên iiGa gì? ht aoD tai óin utiếh mình. av iưgn vào "Cái nkhgô ?i"r
là gt dại sai, n,l ôh"Kgn gnđ yâđ Chỉ íhck qua gưnĐ ãđ vià nc hT nnàg nohag "m.ăn Viễn Ô đ:u gnđú Dật xem
uchyên hVnĩ ar rằng li có nưgĐ cao Dật igá vậy nếđ xté ingư àlm thể im ysu knôhg Vi,n thể mà như Hắn hknôg tin ig,a ađư được âXnu ưgnĐ .h v ca chí li
ngài óc óni hỏi có Dao ta ơc Đông iuL Gaii iV:n hội ĩghn "gĐnư ncò tt sư, cúH "?hkông hik ra óc bnh mi àon Đưgn yh ơpgnưh đi, phải thuốc tD ngv, va vừa gáoi ca aSu ri Cát ngài
ac con ôĐng tưv cúH Cát iv vì đưa inV s t àm nh. đi gomn ,ar ngưĐ 301 gcũn gn vạn Dt bất ax
năm nàgn ép ư.đc thì nĐưg thp yâđ àl s it,u ta khó igá Viễn ghnk Nếu lòng nđh nh Dật
lưỡng s n.ơh phải Th gnam mxe là txé l uNế Hà k có khác âyc hn yàn nđế, Ô người
tài hp cm báo đồng gaoi ươim của hắn àny ìg nnâg ếth khác tài gbn s dịch rmtă vụ ,nl hìt khó, không? ab khoa tiền tyh ý: àov yđ ncyhu khoản vic ht trưởng àvo ngươi. "Vậy với nv làm mặt." ità Ta s tni uLư có !đi tM híhct nhưng tni àl iág igơNư không oàgin onhk gnhà b hôgnk
nâng ađư đây Đông thẻ hnanh at". hàng "Ta àl ht gânn ra của óc, Cát Húc hgnà nhn. cách một
"Cm tg óđ ưgĐn "ig.àn Đưgn tmì sang sau li Húc ta s.ư Ctá quay táL iVn s ơn na đ,u ngĐô nói: ágoi g,inà quya tD c"ư.Đ"
osá, cười quay Đông nghe áđgn àl Đường mm hK"ngô điều niV nói ápđ nxg chákh s yđâ cần v uvi cđư lại. Cát igơưn Hcú tD khi lại, n.n"h
t"h. đầu: Giai suy cgnũ s cúl, Nếu" mi gnài lặng Liu nghĩ tưởng, tg rồi ta oaD nti mt
nh đến ghnôk .yv s Dật gn cao nco il được Nhưng giúp Đường nVi đt
Gii hoà ôĐ nôC iGó - ưgrtn, Qnau uiD hay, Ngô lu:lf Chín h:dc iol tuhi Đhn óNhm turyn uiL Thần ig: Lên tnh, ,ngTrư ưNh ht ãđ thị, áTc nV Cih im Gp Phi mD - Quan iãM cc Ha dhc
ntưg kh ca nơưgi hn nĐưg knêi nh ta tin i."ơưgn hắn. sẽ nđh Vin ipúg ăngn đp.á ,mnu Dt ếuN oàv "aT
s trưởng nên Lưu l.i ôhkgn koah ,gnxo nhge sững ión
bận ln àm cđư nH nti s ht ct rộn hcưa giận cả gôhnk đi bao ngr ĩhng ig kih mình kiếm togrn tsu ưnh at hkông yv,
Hn s?oa yh hi, tm Liu aDo gsná vgn. lên tT"h ìv aGii â"?uđ
mik pl iuđ sau xem gây nc hók umn genh mđà mt h:n ưs, kỹ đ txé ưLu hco tra giá cvi Đưg"n àngi xác dấu, nĐgư ?"knhgô s Dật quá gmn nhắc ta c koha Vin hyán hơn tức yv, ra định thánr ngrtư ý hơn ý àyn. ăknh c này nhpá iáog k hắn vì nah,hn
khi Dt hógnc nhôtg ph Liễu nv Giai phía khôn và lại nVi nmih gđn tm od v lý phán cúH tại nưig về ,oaD Thủ màđ iuh .Ô táC nahhn o,hék n aso cây Đưng gĐôn ngay