Logo
Chương 5: Húc Ca, Mời Ngài

"Đại sư, chúng ta sau này chắc chắn không dám. Xin ngài, hãy trả lại người giấy đó cho chúng ta!" Nhạc Đình nước mắt lưng tròng cầu xin.

"Đúng, đúng, Húc ca, ngài hãy trả lại người giấy cho chúng ta đi! Van ngài, chúng ta thật sự không dám nữa!" Lâm Khôn cũng sụt sùi khẩn cầu.

"Ta không phải là đại sư gì cả, ta tên là Cát Đông Húc. Người giấy này, ta chắc chắn không thể trả lại cho các ngươi. Tuy nhiên, các ngươi cứ yên tâm, người giấy này nhiều lắm cũng chỉ khiến các ngươi đứt tay đứt chân, chứ không đe dọa tính mạng. Đương nhiên, chỉ cần các ngươi không tìm nhà ta gây phiền phức, ta cũng sẽ không ra tay với các ngươi." Cát Đông Húc nói.

"Húc ca, ta gọi ngài là ca được không? Xin ngài hãy trả lại người giấy đó cho chúng ta, ta xin thề, nếu đời này ta Lâm Khôn dám làm điều gì bất lợi với nhà các ngươi, thì trời đánh ngũ lôi!" Lâm Khôn vẫn sụt sùi cầu xin.

mảnh mm đhná nh. il kghn,ô ac ngĐô hn ũgn nat giữ xuống, lôi lai trcáh ,cưi iyg nưgi rồi "Tốt, ếun đừng ácc ơnưgt ta." ưgi,nơ táC ht Húc xé hhàtn
mới lỗi ta, tiểu hpi màl quần Đều núgđ. inx của chúng của il ,ưth at bn oá úcnhg
Sau máu aih t óđ, nh g.iy c lên
ca ếnđ việc àign. àl inkh adohn gưhn iĐ" nh úcngh ngón at áuq hcút, hí,nt àlm
at cũng ca, xni ìnĐh Nch gũcn nàvg at ú"Hc inx thề!" ,th iv phụ .ha
lời ncũg Ctá ht Húc v ê".ln gũnc đó hai iyg áum nh "Th nghĩ Đông tm ir yth không các ac dáng được! mt đi, gi tig nói. vy ếtiv người, của nágđ ,ygi mình ca xuống hNư gniư h, ươgni n sau cúht ntgơhư
tt áCt độ đ nh áhti cười, Nh ũgnc Đông ghnn đã và hư a,t tni b i.đ nén cúH hỏng." ươngi ht trả cha r,a Tt," kìm vi tv n thể il các phát óni.
d ìnnh gĐnô h. la ìg icư cúH c"?h d "Kêu khcó táC
ngươi it?n" lại ccá đ Sao pih tr
hnn ?c" "Ngài ngiư người xé Hai vẫn kôhng sao at nìbh mình ,gn vừa yig .s oas ôv ra thn an nhgúc
,đgn nghìn igt hNìn Cát :hci cần, từ n"ghKô .cn tm gnvà n,mìh vi Minh Thgn thấy không
Đi" rồi óc Ngài hgìnn ac thất nt Kôhn ăn nói. âyĐ htt đu tm xin chúng phép mxe thúc, nit àl ta. g,đn đ vừa hco lỗi Lâm nhgn thường l hmô ib và k"ôngh? lỗi, nay.
hônkg igưn này, ádm hắn bếti phạm hai thề. s Nhưng li vi nình h
vi nịnh khi mở ưt hĐìn iưc "Vâng, ongtr ,mi hcN àing gnvà g,vnâ Lmâ .im" Húc ca àlm ac, nhôK tếh nt.
ir đó vi và li Khnô ht .iđ nhõm, àhop Ctá nghT êthm nh hcN ìhnĐ âmL hnn bồi nti, Mnhi li sau ir ivà xin Thấy
htưgn. nĐôg Nhm úcH một khi Ctá oeth ngih Diêu, hgnT không đa nhìn nòc t, grn hco đã hnMi usa nìbh hin trẻ là tếbi
etho Đông ăngn thiết. giấy, ưngi kuê lên tCá A! thảm A"! nb Hai hyt !A" igưn úHc
giấy, thu iênnh một đt nó. tCá đt cúht tờ ri úcH Đông bm ml
yht của Cát htm s hiã v h, bnu cười. Đông dngá nìhN úHc
là nth mlà ư? uNế yl uến Hn mât tình s thái chẳng gàyn của iyg ìht iđ ayt ngiư ámig đó ơhic tìh Cát Đông ht hpi nào ar này Húc a!os hắn, nh sao? óc vu,i ba yên ?aso khôgn ht âtm àlm ênY b yãg áĐng
là."m vội gơ"ưnĐ đó người như đâu nên iđu vgnà đgn iaH còn c.tưr gunh ý, noà ghăn chút ihê,nn
cúH mắt àv ot hNnì kôngh bt Khôn Nhạc gĐôn Lmâ Đình cn,g Cát mở kinh khỏi cười. yht
s Cát àNig nhn tin cố Minh. mLâ nth nhđ Knôh itn phải gắng à."ny đưa och Thắng
ànogi cúH ra ô.thi" ói.n tCá yV" thì ta Đông noxg, núhgc
chưa đui ca lời ihkn ra, k,cáh àl i.htô nh mà th óc khả gniư hc cTh ad ănng h
phạm aiH ađù at cHú người chối. không! vàng hgôkn thôi, thề iv ngài ca, "âđ!u từ il cl ,ôknhg "A, ádm vi húcgn đu
êmht c,a c,úH dn il Húc nơ Cát cưđ Đgôn "Cảm ơn m,t rơi ht lên giy giưn idư ngđ àvng tiết ca." thề ncư hướng ycunh vội lời cm ac Hai nay. l môh không viết đến cHú và,gn s cảm voà òcn
kghôn h sao, cHú mhp ácc ày?n thề?" .gì Đông íckh ý ihnên tyù ếnu ccá ơưgni li icá nĐơ"ưg dùng at nhìn s Cát Hay người niơưg ht ônhgk có nhiên l ơgniư nghĩ hyk. hkgôn nưtgh pháp ươngđ định iv lực, các oht Chẳng chuyện cưi
icu nhận hắn uđ, s khi ngcũ cùng .itn gật Nhưng yth nh
nên Đình yha ar chúng rt itu đến at mhón Một xe. ih grtno v sát tưrc h âby đi khi c,a "Kônh ngiư cnh ,t "i?g báo gnya
ra đưa hnìĐ nxi đgn một ct nghnì il hắn Bưc Nhạc bồi ngoài, àv cho mâL nhôK tCá pl lmà angy nTgh ưgh.tn inMh àv