Logo
Chương 4: Người Giấy

"Đùng! Đùng! Đùng!"

Khôn ca nhảy dựng lên, Cát Đông Húc đã đưa tay chộp lấy cổ hắn, dùng quyển sách trong tay liên tục đập lên đầu hắn.

"Ngươi dám mở mồm lão tử này lão tử nọ thêm một lần nữa thử xem?" Nụ cười trên mặt Cát Đông Húc đã biến mất, thay vào đó là vẻ lạnh lùng đáng sợ.

Khôn ca cảm nhận được sự lạnh lẽo từ bàn tay trên cổ mình và cơn đau nhức từ những cú đập trên đầu.

ca ciu vẻ nlùg này nhn run rằng tm giác Ctá ưctr ihp bất rẩy, nĐgô tyh cùng chơi. Hc,ú ignư không àl tihếu d mắt lạnh niên hắn hNnì ar
hki âh"?cn qu bgàn c ũcng đau đồng mới ra :ih họ "Ngươi hgàon ,oeth nhn nb gNhưn bị nũcg
.t"ht Ctá cười n trong gt là thogán ơngĐư" Húc một nhl hin uđ, iêhnn Đông mắt.
hắn. it sao t cárht viết nhtág uhi ôgnkh đ gi mình cho il sinh ht ngày Chỉ
nhôK kêu "!A pl hmt ếi.htt !Đa"u Đau! tc ac
ac hỏi, kgnôh nươgi nru được ry ch,n ì?g" nhợt, cũgn "Ngươi... sợ che như ìhĐn cá tr in mt qu. Bên lớp áit imđ umn cả angrt Húc Khôn nhìn Đông ucc Nhc Cát cũng nagy hã.i thấy nhnì
túb rồi hn nxo,g hco chu mhc ch Nhc iếtV sa nđg aưđ Đình.
nói. Húc i.đ và Đng"ú Viết ht ar Đông áCt hcíhn gcùn óc tháng ơgiưn àl "đi. ngươi àny àgyn gi áic tên, ănm ácc xong yv,
ac "Không oéhn phải Ctá àV không yâđ trách biện ơgưni ts,á nhà ngón đi nưig sự nhẹ ươgni pó.h" bị yta úhcng kih at ngđ ac dùng âyg phòng uxâ ctr,ư báo đ tya Đông nht là iy.g nhgôk àon ar đ ta nhàng cách nói, ccá tốt iđ ácc các àv này, so?a Nuế i.gơnư đề ch ngươi thay phpá thái Hcú cánh Chính ta chn ácc các nươig cchá sẽ ònc dân ú.cht ,hưgtn khác, là tm pih
ão.nng khỏi uhng ngoan áhtrn t Muốn thnì yn,à hip hđn quyết it hn
áđnh lại it.pế inó Đông ca hki nêl êln hKôn "gnhKô ukê đnh giơ nói átC thấy Hcú vàng nữa!" vi chás n!a Không unyq
ch b qu đua yx kịp chưa ìg kim hty ingư chân nxg,u hui c Va ahi nhói chcíh. ưnh a,r vn yhnuc
cùng cNh dự húc,t cuối ac một ngnão nôgl, nhưng od nv btú itếv tháng gonna cầm xuống h.nìm Đình yàgn hơi đ ihns
C"h tm Húc thể Đình, tay hnúm và có nôĐg ơưing cười ri óni, igưn cC"á hn ir tóc nhàng .iđ" hnKô giấy, ac tc Cát nói: dán đã!" ca lên tph chN
cơ nhục, chịu ch "Hảo hit gnr tr ôhngk nyà ăn ttih ưtcr ùh.t nhá tm thi hĩgn h mt," nnê itòh usa
uàm cầm táC gnho nghn ghi sợ ov bẩn ignư nàgy nh htu "Ngươi thấy ưc,i il ngúhc lên iv Húc, at!" Đông .h giấy, tay hc mt inhs gdùn tên ôKnh ntrê iha óđ vt ếh,g đẻ của gthán ca yuaq và hc đang hâcn hnìn rtò mm dgnò êixu ádm đỏ
r,i úcH pih hi, đ ynà nơgưi của umn chằm àgd,n at ếkt ngươi, nãy k?"ôngh Cát àlm chằm vào tm xnug, qu ctúh còn các inó ìhnn ôgknh th d ca nĐgú" cNh tiểu ucynh àv nôgĐ Khôn .Đnhì rằng vừa
nhận mc giác Cất nph rgn uáq ìhnm đang nyh ar chN nìmh hi, intgế n,ur nggi hnìĐ cảm.
dòng ac mắt, mc âm đáng tyh nhng hc cióh tyh Nhnì y, tmr trở ênn ncúgh Đình đ sợ. và Nhạc Khôn
.na nyà lúc lòng hpn hnôK căm ca không ,hn dám hnngư trong knhág
qêu nàh ôgnkh th g.ì nti ngr gnũc có Dù as,o một uhếti đưc làm ninê nàng
m nhau. tth tnrê nió tm ct hoảng va lạnh xuống, ìnnh hôi nlă pl átrn ahi cả ,ar áti iL tm s t,nh
i.h ngc đ?" hngtá nhiên ihsn hnKô "Ngày ac
npgòh các uas i.nó áhkhc rt gnđ kônhg khí." hrtcá chân áCt ơưngi. ý ácc gnôĐ không ếnu có gì úHc thì ta at iư.nơg các âyg gì ccá thù, nê"Y màl p,hc Nếu ghkôn gnũc t,mâ muốn s này, phiền hc muốn ưnơig làm ngừa igơưn at nhgôk ưhNng đhn thành
ươing ngươi tếci, ,ión iưgn ácc khác. tmr sua nơưgi gi tha nuế àlm thể at đã Húc s tCá các óin oas ácc sang il "ngáĐ vẻ mặt các yâb ,mc Nưhgn này ùh,t bén at tưng s Đông cs ngâm lỡ mt óc hip ac imgn, rt náh nit giờ, t hnnì nyà ?ơginư sao?" gưni cho
cm tê hcân i,đ guxn cửa, tay av đất. iah va gnđ qu gvn khi c cth đến ônKh nhkgô hncâ hnc ct và nhưng nhiên Nhạc chạm thể và đột n,r yht vào cổ ,ca ac ìĐhn pl
t h,mc ca hmn Ctá Nhạc Đông trm ìĐhn lmà ngay trong àl thấy õr ,ri đầu, nên b tyh gì. gknôh l nhìn yl cmh họ Đây hnmì rc t v uncyh cảm qau Hcú hnKô nàgr tư, hi chuc hận. này yc mặt lògn và nên đáng
êln nv.gà nghi xêiu đ vẹo iyg hônK nKghô ca ng ônlg nêt vẹo bút t nyàg cầm tiếv àv mnhì xiêu htngá nsih gì,
,úhc vô oàv khiến giấy n.a nyà, ncò đại thc nv itn Thời bùa n?a s nnàg ai hưnNg ginư bt nỗi
Chẳng nãy rồi qua đùa hk,gnô cnhuy chút nhìn tm ca nhau, qua thanh .hôit chN b nìĐh hc c :nió b ôgKh,n" này hc,p Khôn mt va àv nđg là hc ".iđ y
nă giNơư ikh t b iôm đ .đ"nò nói. Đông o"aS il ngồi htt yv nôugb ygan hgế tíchh Cát đu đánh? và mlà a,yt ôkghn Hcú ĩub là
gciá Đình lên iyg ta rmt hai hỏi, gicá úHc ggin vàng giờ áCt chúng tb à,ngn run óc gtron đi ri?" Đông thấy nói hếikn ht t ưgni, hình âm mc Nch y"V gând lòng r.y cắt âby hàtnh
đớn, ac Khôn khniế tay. hn niên tốt ac hngưn nv Đông thấy còn oàg lòng átC đua ùd Húc tm thiếu vn grtno thét giận, òlng ônbug
nhKô úhct nôKh tviế hai ru syu ri iđu y,d mch óin: cHú "mXe ac nxgu mặt ra úhct t yl ca, ngày lâu, tổn N"à,o lấy hoc vẻ hisn thôi." bun tên phối oké phi ir sc ra Cát t rgton as, nghĩ gyi hngát ch cm lgôn đưa s,a ôncg đứng mình." năgn pnhi bút Đngô ngvà, còn sờ aho ca ignươ đẻ ih huc áhcc chu
nằm mình, ngm của chciế mt yáv, nhi icá ignm khoe gnăh it đã ca tya hung ítnh tm thiếu khoang họ ìv .inên hC trgno
.an đau tb vui sao?" mình Th"t gnr kh i,h hpi vẻ k ac gĩhn sẽ Kônh chịu không tmhê nào
mc và rơi. hônK thấy Nhìn mt thấy táC hĐnì vẻ ac ps nhhàt ca âhcn cưn mt cNh gĐnô ,cHú