Logo
Chương 2003: Diệt Thương Nguyên (1)

“Thù nhà năm đời còn có thể báo, thù nước trăm đời còn có thể báo. Vậy thì, việc tà túy tai ương nô dịch giày vò Tây Ngưu Tân Châu ta hơn một vạn năm, khiến vô số người chết thảm, vô số gia đình tan cửa nát nhà, mối thù diệt thế này, há có thể quên lãng?”

Trần Thật nhìn về thế giới phía trước, chỉ thấy huyết nhục của nguyên trùng đang cuộn trào, đã sửa đổi tất cả thiên địa đại đạo của thế giới này, biến thành tà đạo của nguyên trùng.

Phu tử nói, lấy đức báo đức, lấy oán báo oán.

Đây chính là bậc đại nho.

mnă ncâh ihkn chân nơvgư. Thật ia gn người óc vư.ơng gọi y,àn yđâ Hắc li cnò là hn nnhg mÁ Trần ng,c tí àl ig hải hắn nrT
nhân nDg uđ vương at at, lần!” uam vi mừng, V đã Thhna thuyền, hai rTn nhân Trần cu cố quay àyn gũnc ac nói: yth là đạo ut!ynh dừng êiVn vui chân Thật tr
nên ivc đến iưd gii ođ aT hải, tự thể hnhTa Họ niVê tiên. ln ,iđ loã chết, th g.dn rng “Ta ìv yna áy ônkgh mi usa Hc ah ưcđ ta Hoàn trướng tiên nhân Ám được chưa có thành hải nlă trọng h làm ói:n yếtqu ađ ir ngort nyá cH khi mÁ
àL nh!
xa s hết Thật đnh mt ggin nhiên ,đó “Trần vào thấy l:i gii nió đang genh nâch vgn Hắn t tđ tiến ngươi!” ư.ơvng
tênr ,uđ Hắc nhọn vết àv nrt hn iđ qau ocà Đàn ôv ci.nhế ,nmă ichCế sc dấu tir s mÁ Ô ãđ vết này nhiều đầy nytuh chiến ih il
a.os nó:i gônKh nTr Thật cười
iig Vnêi nghe tí ig ưmiơ tr b nuốt nơh tr ornTg ếth ika ođ ơưghTn ùgtnr nêyugn t ámt yêgnun gu,nêNy inuh aT Cuh.â uưgN c có ươgTnh nguồn ac đã nuốt tám igi chỉ tùngr Tnươhg tgnrù hôkng gyêunn ii,g ơiưm nut nortg mát òcn ig,i Nguyên. ygnnuê iag.Gn tm gi chửng, nói ncò âyđ àl s àl iơN giới :páđ b mtá thuộc iĐ sớm đã nTâ anThh b nhân â,lu ơTnghư .ùgnrt chửng hếT chửng âyT niơ
nh rực ùgcn ,r chút là oHàn là auq ,ud dãi đây mt đại ig pohgn ôv tuổi li Thuyền Ch tir irên.g miệng tniê, là ,Xu không lão mt mưa gió ưcđ hiát nữ nxâu ntgro ngư,l kỹ hưnng pđ. ênt nhxi cmhă
Xu Hoàn ưach ii.g tên uys tm tiên ,cúth địa ehng nghĩ qau gnt này cái
hi nbg thể nnìh ngĐ k nhau thì đã ing gp ưul mÁ cH Ám là hữu, Hắc ta lc ri,t chúng tếhc hônkg ngươi .hi chân
Trn Tân Nugư uhâC hTt, yTâ
onáđ ođ utynh lén t đa địa nhân Lúc Khgnô intê gặp mình thT nh gii hắn sau .an nghe nl rTn gn g,ii li hgưnn cH nghôk intê lái hải. đó tên iênV lại nếđ thấy mÁ iđ hki Thanh này
lão óc hkông nmg đ,i l,n ta thể hhnTa Hoàn tm i:nó ânnh aih ,at nh n cu đạo cứu chút mt Vinê
ta êtin những đ ih Hc hânn ihá “Chúng đi Ám bảo vào địa hinl .năc
rảnh úghcn Nếu ,iig ht về ú.hct giúp gênuNy một thành, hcính iưngơ ưgniơ huâ,C hoặc một v at êitn thuyền rt Tnâ muốn đó uNưg ngh đnế s rng nêit âTy inêt Xu ta tiên chút. đi ađ đa uNế .iđ “Phía àl e úhgcn nói: có Đại iưnơg giới, onàH trở trưc ưđa ngơi hgnkô l óc
thy cph tm y iXn là ơưgNi thường, gôkhn Thật, hn uX đánh nrT các xưng thế nhân? hỏi niêt nào? ági hỏi: h Hoàn
nhìn tná tr. ưbc imư thấy man mũi mắt. gađn đủ một chào v chiếc àig hn. nhnâ thuyền hc ngưh đp phong mt nhân tm mt áhrc dừng Tênr m,i têin àov il, tya c tnr p,hn Hn hơn vị nữ vẫy nuthy nl thuyền, đo
ngc gi ,yàn Ô gỗ nhưng lio thuyền. cB hnui tng rt ilo hiK ưgơnC, tiên đ mt dùng nnâh hTt Trần g mlà thy m,c vic gónđ là nhẹ, Đàn
Thiên yx Viên ôv pl ,ôtn ưnig lnòg ndi chuyện àv Tân rct thẹn, htn vi Châu. ođ ưNug công dám Thật uas gnnh đ,i gùnrt ođ v đối hi Trần h k âhnn Viên ôkghn s nh ir ãđ đã lại b:p êungyn Ta mọi hik h iv phó Tây nhân nThha civ ân gđn cùng chết, n.ôt êinhT hThna ra
thấy htynu nutyh tâhn nêl hTnah ađ Tnr Chiếc đen ocn k.t im mc loại gii, tiên tm tạo đạo ưđc nyà gỗ gdn từ hC nâhn hmc êiVn rãi ln chế Tht .thyun lại, tàon
êmht một Tầm hiểm hca oànH mÁ ôngkh lc hnuyt hgná á,c iơn cc đu thêm at Mang hpk nghúc giờ rỗi. ta nm. gns Hc kẻ Trên ob Xu chúng đến đ:u nành óst gưi,n ãđ k nhcíh là gnn. ,hi nph may một
êuygnn htế bắt “Báo từ Tây Ngưu trùng!” trước Tnâ hâ,Cu đầu thù
bị imũ trải thuyền chết! chính vẫn aob năm ra lên tiró nn nhân buồm, êniV là n,g lại tiến nhnâ àm kipế ođ Thiên Hắc tnô tc ưax Ám ođ đó ưul aưch Tnhah àđy hải, aqu thuyền chếiC
đại Trần lo nhân oãl vi at Tnhyu Tth kgôhn ri s nc vài òha uâc nô in:ó cố chuyện trò ,lgn đi. ir ch
ođ âyT nTr h,tT .at “Hắn icư iVnê âhcn ưnvơg Cuhâ hhanT tnê óni: là nhân của ưguN Tnâ chúgn
ý iTên ,đgn unế "đại n nimg hđì!n k hya ônkgh đủ, cht iv nhiều Tth cho hnmì hìt để tgonr Trn unmh .ânhn thực hat Nếu đnh tình chưa lc ếhyut cái tâm iêtn gđn k cuh ếnđ lc ,đ thì thứ "iá th,ù caưh hại, đã gi ntg gcnũ gây
lẫy si óc nguyên gũnc ùbng bị treo hải, tm lúc bảng, có trên nói bít ti nhtiê iđ ngt họ th còn nói hếtc bt h nsg làm tgn tiên cm H soái, Nhóm ntg nTr nhưng ntêi ađ thể nghe gncũ nit tiếng ó,ct cH ùd bảo Tiên il ođ ,ct nêyux hải. mÁ ti đgn đu này Ám dhan giữ, tTh Hắc mạng ihnb chưa lgn ,t khó nhnâ rTu ếđ.n htưgn rTn i,gi sớm nào mã ilu c
âTy ta Tnhah tTh uhnty được lhên tầm nnhâ tđ i,h yaM imư ìmt ytnuh mọi nói: iig. ir đ,i ãlo hgknô ta, ađ ơhn nâhn năm, Viên h,Cuâ i,gnư một và ãđi lại Kết iêtn uc liền đhn đại Ám inth ayht iđ rênt quả hênđ ưuNg “Năm đcư Hắc êtnr Gặp nrT đo ta iđ nv tiến t,hnàh mình nâT iưc pg axư rất hn.ân đa mt g.ii nrt ob ig lén khỏi mn tiên nbi màl tiên oàv c khách, nơi
nThah il càng ngạc, nânh! kinh Trần êmth Tth ođ ếth!c hacư nH Viên
c.d gơưnn êinV phó bt Trần đó giúp ưhcN gp kinh là hânn .tín Phnog ãđ Hu đi Thật vn đo Vinê cu vừa vô cnò đó anhhT đo Th mhn keh êhTni mâ khỏi tTh gns nânh sau ir ih, trăm hnaTh Thiên Thnha .gcn nL Tuyệt tcrư vừa của hai hki nhân trước, ô,tn êniV nương gVn Ám nĐg cH năm nTr ngm ođ chuyện tôn
htT at i.l hcn bị ynuêng Nơi không tm đã trùng ãđ phủ?” aob rất ,tâm qua, yâđ ngkôh hết Cynuh bn sao âTy ũc :nió ynêugn ìv đã nTâ Châu khử, âu,đ ũcng Chuyện ig gúcnh .tt Ngưu b Thiên tôn nc gùtrn rnT yđâ iig tr uaq,