Logo
Chương 7011: Đoạt Quốc (6)

Hắn chậm rãi ngồi xổm xuống trước hầm phân, nhìn lũ giòi bọ lúc nhúc chui rúc trong đống xú uế. Trên mặt hắn vậy mà lại hiện lên nụ cười đơn thuần, hệt như một đứa trẻ đang ngắm nhìn đàn kiến bò trên bãi cát. Đạo ngấp nghé viên mãn, giữ trọn nét ngây thơ.

Cuối cùng, đống xú uế kia cũng sủi bọt trào lên. Cơ Ngọc Mẫn - tông chính tự khanh của Đại Cảnh - đã khôi phục diện mạo ban đầu. Lão thò cái đầu hoa râm ra khỏi hầm phân, đôi lông mày bạc trắng rủ xuống, ánh mắt phức tạp nhìn Cơ Bá Dung.

Đây là một màn nhìn nhau đầy "mùi vị", vắt ngang qua đằng đẵng mấy ngàn năm thời gian.

iH ti Ngăn intế đo aih đầu hote hC "n.a đây nagi đ cbư Mẫn Nơi v Cơ yat cản ũgn àvo ac àl âhn,p Ncg Ta nnhì gnhc y, lnê cna nào đi đ nhân áhtnr hầm oĐ "Lý mt phti phải nihpg ca nưgđ sự àl nggn con y. đây, niđ thêm ax :xmă .u.cQ. không? y chính Snơ ca đội chốn pmé
at ưax sai, at ig ngkôh cũng âby mNă" vậy."
cả nôkgh trên sống tng unm Từng chết, âuc này, hínch cùgn và vô bn ếth ihsn lý tôn mình: bo chữ triết ac tất uđ cầu còn đã lại ta v gnăn vọng aing nhìm ac mnu àgrn, niêrg rtit cđư nnhg hắn khát ca đot ta .tm" mình, nuáq ta "Ta rngt
chng nhnì unc il hcn cíhnh "Sử hHàn hnis lại voà àcgn th hắn, ưđgn Túc, hề đ Ngọc tới ac s gunD Bá y.nà thu rt đó. gì s aoĐ con Trong ođn Ngay nếđ ca mđi nngh civ hgi thi đã hknôg t c gtron không pc chép yuhcn épkh ông àlm chỉ hc Mã cũng cT i"H, lịch
óc rt cho tích iđ giờ hCâu. im rồi. nhất Giọng hnưgn tB iđ ưPghn đó yna. "Chuyện ai,s hắn." hp sẽ gotrn đi hnp, đ c của ax khứ, đưc àvi v thành thời tựu ohàn cl quân quá Hn lịch k vgn .gưnơg inh ayt àl Mn nânh Dung!" ac áB ênl óđ uđ âBy ànhht thành ĩv gxu:n hngpi đi gNc đúng đã du yl yh ghcnù il s ht lmà "Bá rồi uh coa tt vơgnư cho xtó onmg li
nước trôi nkghô hnb mh otnrg bẩn. in vào lhn nlà chui chỉ ãđ Lão vi ơnđ tt n,rt giản haó n,phâ àl hnhtà
thương ếđn tm ti thở ìg bn c thân, âhnp cảnh hìt tn hoàn oas chẳng ta.” ac này hiện mât nM gcN “Đống otnà ihp kh unDg, dài Bá hnào h!c được ếnig:t Cơ vy ch bản tđ
h li at .asi gđn ión ión Dung Ta nió ta ia".s óni ếtpi ta... "Ngươi hgôkn ta gnhôk hc hắn ncũg đế áB hnogà Ta ơC gnkôh tục: ý. màl mnu s,ia
nưh đều Hoa yâđ cnh àl ayh nơ,ưgv do ôhkng Thương Cnh tếic cQu S ếđ bi ra Chiêu, cno n.h ưxa táot lý chân uáhc êTrn hn ihun v khiến ũcgn hiếm phải nh nui yht rất ămn thất àthhn T ginư lòng ca gni.ư ưgin cưđ
nht gađn úx K mà Ngọc bnu ngdù ếu .nyà t cs lê,n ưhn y nb ônt đi mình Cơ gni,ơư gđn như nhp,â thế nâmg hgnc nhnêi rgtno c il quý nđg quét hầm qua vậy :tm nâmg thức thn nM
ơi.gnư iv vn nhcg hncg àhong ăhncg mi .m trở đi là cổ, ếnu gươin phụ gì t ođ ùd tuyệt chỉ ngươi oCh còn gtếi hccá “Chuyện àl đã ôMn, an. vốn al thành aigo ,t hôngk imk nhc phải ac ctếh ođ Đạo vic Ngươi
ưci ơnh tt cc àl boa hoàng lạnh: nuDg ph “Nhưng đp ta, kết óc uci nũcg Bá đâ.u cgnù
nâhn agi àthnh nv ãđ ênb ca đưc ,cmh đưa đã Mà qu.c viết kunhgô ưnơg nêl ĩv hnưng kết c sn il Snơ, thể cĐ trọn tv nihk đi đi. ếđ nKhi ađ grutn cqu gNc ha il kết ếnđ hồi đã hêTin chế ágns cuộc th chgn nnê hcl khai li thực cưỡng Tông ttri qu đưc yàn gđn thiên t nht lúc Nhát mđâ đ định s iKhn hni hn cục hợp. của ingoà ca lục iTnhr V nhhàt tun pé ccá bước
,gnuD bỏ ìg ygaN tấc nc kh ngt hpi cn cht muốn cũng úx ac lơi s ưđc chỉ ìtm yutt xté loã lỡ… s tcúh tvế thn gln ếu, như mt dgnù c òd du hpi thế yà?n nìht cường gi htn ơC nhđ it tTh
cg nhhgc m.hnì nđag uth gTnh người xmu cứ ngm nhóc ông âyc ưdi tnr êtrn thế bắt cành tng hnnì ux,ê gđn tìm cây đàn nũcg o,nà úci táo
pih rt nành cho tông." nhạt Cơ n iđ mặc mtr có chỉ nũgc ,ulâ "Con l t Dugn inó: uách s,ua ih
vgnò ôhi mà nếđ, àm i.l Thế nhặng yab mât. pt hm nhưng, nco my mt nh,uqa trong thối đống đu uế úx tm vì hpân tụ hai nưl thy đánh nb may oék ruồi người iàV chẳng imù iơh niogà
ôhm .aưx “Bằng ac nya, hoàng cc yàgn tkế hô,gnk hơưgKn ếtk hp của àl cc niơưg mnă chính utTh
thanh khi Cơ Bá mnă nh gtn h â,tm k ac mình "Vậy àv ungD ếcth, li ncgũ at tir. gnig ôv Hắn ưax hc mt của mtr trò ơđnưg đó, hiênn ngồi nói iva muốn hn Hn hắn hưca chẳng thanh ađo :cđ xổm nb à?n"o đ.oa biết
tt êln. c yuchn nhìn cTúh n ưcha đã khgôn ơC ntg ib, úhTc at ais ã,ol úcth màl :mng phạm hề lỗi… bitế at Dung nl gì.” tb ta cười Bá ưgtrn nhìn
mt oàv Cơ li. usâ pđá ,nh nào không hnìn Ngọc hácc Mẫn
àl nhìn Hoc nc cnũg Ngọc ta.” ãol hoàng rtng ngiơư ơnh nM lẽ, hắn: ph
Boa Bá cn gặp.” trng nv êhniu nhôkg .yv ơC cười đã c uqa đi, lâu kh:oiá mnă sảng người hnp ch,út uDng hnư Mn
nyngu Dung iv.u lngò Bá ongrt ơC rất at kể, .đáp còn ý Tchú
isa bất áthi nv còn nhnưg vị ngiơư k không cứ đc: hôkn?g enhg tại gì. Thế Còn Ngọc quả “Khi làm mt tử, mun nM uycnh ihơ thúc Mn htt iôĐ ơC điu
ơC mch ìnhm hn chết ơư"giN nph s ch s ađo tm htanh nht bin êhnti rnogt ib gt,ôn vn tth tri nên đạo tưởng u: cníhh việc đã hắn chết i,gơnư ôh"it. rogtn một vì Ngọc quyết trở Mn nH" mà hgn hki kếinh ngth p,h hp Ánh mâ là mta đó còn sao?" ac lục
các ta sinh Mẫn to Đo giơ ivn. quân nàhht ơiN ô,Mn Di ênn tông li nh vị ig inVh một về phật Đà ngay ưngi nôgĐ óđ ìnnh được it Cảnh exm it hn con àl Đông Lgnư aHo qcu đó quả Quốc, gnhc ,t hP,t ‘Tề’, về Kgưnhơ từ htnêi A Ln.gư Nyag tay v. cgũn ơưgnn hít Vô Cơ ntê áb píha chỉ tếh ‘Khương cuối vào ngưhKơ ơginư Thuật’, Tề ndg ngùc t nưh nđô:g uC ra Ngọc àl ytha hiệu cQu Giống .nưDgơ hướng bồi ndgư thp Khô đã óc dựa nghiệp đoạt
ngiư gnig Vy sao?” cúth ph ,ta at tm hoàng sao? gunD tm mc rõ: hơn uBi m nhơ t Lão thì ônhkg êtrn tm ahc nnâh óc
tnrê hncg ,htúc Cơ tôn ưhn htunêy àny cgnũ sa?o chốn vẫn :mgi h ìnhm gNiư N hgôkn n imô ugDn ađgn phải uýq ưic