Logo
Chương 6985: Hiệp và Pháp (2)

“Ta không định đôi co thuyết phục với ngươi.” Công Tôn Bất Hại rốt cuộc thở dài. Dù có phẫn uất đến đâu, có tủi thân thế nào, hắn vẫn luôn kính trọng một người Pháp gia chân chính: “Ta không thuyết phục được ngươi, không một ai có thể thuyết phục được ngươi. Nhưng ta cũng có con đường mà ta phải đi.”

“Ngươi có biết yêu giới hiện giờ đang xảy ra chuyện gì không?” Hắn hỏi.

“Chẳng qua là ngươi đã không thể giấu giếm được nữa mà thôi.” Ngô Bệnh Dĩ đáp.

Đây là một suy luận rất đỗi đơn giản, cũng là lời trần thuật lạnh lẽo nhất. Kẻ đứng trước mặt này, so với tất cả những phạm nhân mà hắn từng xét xử trong đời, dường như chẳng có gì khác biệt.

chaư lần, cbư luôn cnhgú yht, lạ.” Ta rất rất úghnc đến ax cd ta ãđ ta trò s giờ nhưng ub yâđ rưTc bao à.ny tmâ hniu mc chuyện
,v gi iong, ếitv oagi trở ânnh iơn chiến gncu thư ưax àl iơngư coh ìnhH ph ta hnitê at t.a Năm ưs t
là h.ếtc hnnâ “Sư hp tộc at àm
bu.c áqu ưcđ Đẳng ràng êTmh um,n ra óc của Ác rtnog th sinh Ươgn áuq tm cÁ Ch im yv quản nìhB "nTô ,uynch omgn c.uQ đgn hêiTn Thế iđ ađng o.ig.à.n chịu Tự theo uyHn b cứu àov ihp ca tnh nmu oaL ra Tát il ôTn c n hôgKn phi "Thế hnìb Thế ít nugTr hpngo B đui hnưng nihu lgnò tng đó, s Bởi
yb úrntg húct ato Bất an pih l vây tnâh cưn ng amC cá, ãđ àov nrTgo suýt thần bi nT tr s,át ogi lần iếnt vòng B,hn n.hp hìt ca mt pr
đây? có thể mong Còn na nôgtr hắn gì
và đầy ta iôđ Chui agi hgnn ra mt ũgnc hinM Thanh nhác tiếng ms nugb lưng ôV xích ưnh xích liệt sau Hối olng hỏa. hắn sét xoảng, qun
nB vị rõ iv.' quá yhếtKu hppá tưv Tam óđ ngay vị h!n ct hiT yv mặt hoàng rtưc iln hémc .goni t àhgon ta nđg thiên uas nmă h'Cn c,ugn hncyu Cảnh t ct Qua đ làm coá av ik.a để nhìH uV kih ơin sư t cảnh vặn ngươi in,ươg àl asu, gp cuQ gii h đim bc gany hp đầu
tm aig icá ps để t hpn? mt chc hắn mỉ Chỉ Ác, nthí óđ nv hôm màl vci dám nl mạng gnkhô yna, tđ àl nưh phải biết hay tận yl Cho s pé óc được Hn hkông k nit đnế dám ilu hn hôn.kg ccư yb
hhànt đã nth ơưngi hiệp lại: "Ngươi pl Bnh nnê tr Ngô ——" đã nhn "yV tội."
Ác ràng". úgpi íb thân hn hti im đó nâht giu hn th một giải nCíhh khiến toàn nh,p cũng ngma B ob nh hchtí mt bn "không ech t Ttá theo được õr gnđ
,gai gnhc điu ar, "Pháp" giàon thêm Nàigo cần nói na. ch Pháp
khác n.hn đứng riêng ,c gnđ: ĩD cứ, chúng." ta nếu unygn húgcn chết ti gia Khin chỉ bt at cứ, gnhc ươNig" không cần Ngô cn nchg vẫn cm Cnò hngc Nếu nb cảm ơ,gưin páPh thành. ac ìg óc nhgc hưnng Bnh ôghnk Thiên nhận cũgn có
lại Hn hàhtn hn hiệp. tr thân htn thrnì nb quá
ũngc nNgh ntô hn T".át hnư cưđ B thc C bình nmga pih yta âyc chuyện nrgto tuéq hạ, đa aNgh.ĩ một ns gxưn tát. nhật nhgc gnưhn ohà nigư như iôl k hsc àl Ch mtâ cá àlm, b gì tb iđ k ivc cÁ chká Ra hênti éthg hù,t cái bc ghen ,hìđn uygnt im "Ác
ínhhc thần đã lên ưđc được ĩ.hNga hiệp. mặt oeđ hnhcí là nguy àygn hóa tya it lmà coh hn iga v àv àhthn Chỉ ,y ahpí ith đứng cp, m nTrog đó, hn hiệp lu giây Gia chọn tbiế hkc nyag n, iig hắn đã Pháp đúng ranh đi la s hptú gũCn t là hânt vào thần hôm Ác. cÁ, im nđ Ch chiếc
Quc ghNnư vào ưgni pé nCh ế.tch chỗ bị cũng
.cếh thần adnh vào Thánh có àl Da từng ti im s s hnhà !đng ingư giả hhàn ô Hại S tm oac đu nBa nhân ?ìg màl Tôn u,c ar hnđ gôn,c àn,y kai otnrg c cùng pnh ưgơnV cưha nửa n, tch ìv cả âuđ chnyu áđm ad có àov ar được lẫn Công rct n gtnro hiệp ut l ncôg Ta" nyê hiểu: Bt ign ta ly nex p!áhp do mg cơn gônhk ud uhc đmi àv mà iang, uđ nhkôg ncò thấu ôv tu tri đứng uđ hnp ấy Ta mik êiCuh tội ta?!" tb
nph lgòn tan bng ôgN hnuêi Bất Bệnh ut Hại mt hưn bao s.ch gnôC nìNh bniế ogrtn chc nTô Dĩ vy,
ý nhĩga Nói etoh hin cd ac ,nmi ýl oeht cs nưgt điu nulô thực h.ìnm ó,đ nh grêin mt vẫn ýl nào
vẫn úcht gCnúh tih t,ri tm Hi ontáhg gi.an lên tB ngẩng auq tiếng: Tôn ngôC ta hnnì sc ncò đu
ihTên thc b snug đc. bước s hcính hạ ĩngha tânh ođ ,ihp hđnà .hành đích Hiệp och dn nh
ếth như hưac vô ;c ếmik ta mt Bnà h vẫn im gnaĩh àhhn nth uyd at Bi hpi nh mc gtn êTh"in ôuln của ôv uh toại aly náh hiệp." ,c páph, my :ngđ hnđ, !hci yta kiên thành tr kỳ yma vậy
biệt. ògln, àl Quc chỉ hCn" id tB trường Công igá iưc có Hi h ncếhh al ihp ngũc htniê Ai ngiơư rõ trong ,ađo đu !n"hmì mngi ác ôTn t hợp hiểu :ng cnhg này àl cunyh nấy
yàn mc. không óc nv K tình
yV" hìt àl 'pPh,á' rt ccu ?gì" áic
tkế hu. hai ưgni nh thành Ch ytu iuđ xo duyên khao một nim hN theo gncù gnb công nưhng tákh áchc cÁ hcák ínTh ph, ghan.ĩ cơ t,ib li chung có
n h ímm đcư. Hi cht ahưc nay ođ ôncg Công “Món đòi đến vn thấp at g,ing nôT này, li im:ô Bất
lt ũcng ônT ănm "ib gi iãm hgnn có td. ra Hại, "hiệp phm C khách ghNưn cấm thôi. th đgnư xnah ưS nhucy con Nếu có cũng Nghĩa, mtră nhl kể đoạn. ntê khách từng ind tB oàv otngr T Cngô Chỉ chi hgôkn thì năm òvng ch k ca ưxa được iph caưh đến ya,n àl đt s nhaĩg phi Ác uq,a mt tth tm mt hpi
xuôi tay, il nb ưcđ gcôn nhc lường b lão trần ac och iôđ nòc mình ht mắt htế ngdù gasn đo ta hoc gortn âhnt cngh ếmki gndù htm đòi hktoé này ôhgnk —— không một gian, àl ì.n"mh nânh .ưđc hạ, ođ knhiế htêni cíh íhcnh chỉ th "Độc âhcn thể Kh hmn ác hgôkn àm
chứng Bnh úcth có Dĩ ,c nói u"yhnC kôghn ca "n.lu kgnhô Ngô gợn ta nim n:ósg bhnì ingG
lâu, ùcgn thoe T"a... lại cl ưgnNh ìnhn lng ayc Ngô qu hln ngđ ,ĩD ac ln:ê cmăh đ,u đy tht mt icu gamn lo tth úhc hná ih dưới nph im ir hắn tội." Bệnh iàv t
iv gnôhk uđ cvi khuôn rnưgt đt, tưv với là tm ncò mât Mạnh, ng".ai hạ, hành ôhgkn êtinh quá "Khi ươlgn Tôn chân làm khắp éh,pp gnx ưbc iph hnt đi agĩnh hết ta công itr mỗi nghĩa
thanh vây ưđc nôT cũng kiếm gang hc nhn Hi hmã tấc." miếk igi iH ra ca ca ta Bất th chốn tB "Nhưng Côgn u:đ Công hyta Tôn Mà nkhgô lc n.yà đổi nhM htế ngrto b ahhnt Tnô