Logo
Chương 6955: Tiếc Thân Này (3)

Rồi bị Khương Vọng vung kiếm chém vào hư không.

Sen tàn khắp chốn cũng theo đó mà tan biến, ý hải trở lại vẻ trong trẻo. Sóng biếc vạn dặm tựa như một tấm gương gợn sóng, soi bóng chư vị siêu thoát giả đứng trên cầu.

Lại có một hàng ma tự lưu lại trên sóng hồi lâu mới từ từ tan biến:

“Tiếc thân này, tiếc thân này! Đời người được lộc cũng là ảo. Chỉ mộng hóa cá, giả làm chân!”

li ơC nsga mhn ôniu Toh uq thc ht Sơn ơhn Phù Hchá àl thư iLnê ra Thần mỉm ênLi mt đạt, dưgn v chốn iH: im ânNh hngtư uht mt gNơưi Hcáh okhngá n.Đg nguyên thế nnìh ưnh innêh tôn pháp, nhá y.n.à. cười Thanh angđ óc
trục không .t m:i gươhKn gi kch họa đầu hnn ũr lòng.” đế, t nXi ar ưbc mdá igh bức lấy ,tng này, mc mt “Trưởng ênTi cih ha, ban Vọng nogtr icú trong
chưa Thanh am tôn nđga ah vn tếh, hni khống Khugn chế thn àl kia Bc ychá u.h êhnin ha od
nên e,ov grn irã ý ãng.đ Hải gnb gnM htN tĩnh gánoht trở nrtog uKi hi nl,g êiThn hBc
gơhnưK hữu tóc s ũgnc Lai aQngu hc hgeN mm g,n anhd :gVn hút hi gp chưa iát nv hứng hanx tuyết hNư yêdun tái mà gưnhn uydên ik..ến. kiến.” htí nya gnKhơư duyên c,h ãđ lâu cưi Vương nình ôHm tm ng.n mt.
... bằng ch nìhn 'nay aus viễn n.iênh Cảnh iênnh óc ơC Thanh y l igi aco gvn ngcũ mt roet Tôn t, hơn k Chẳng không đến iag ngươi như rơi tô.hi dường cảnh phk lẽ ưa'x iàg Thần nhật iđ nmgă ôhnkg iv àl erT .at s như vào mc, ácc tất Ta cQu tự qu,c hyk nhơ hip ãmi ch cưi hcư mà mãi ?vy tiếng: iig Khung
áTgohn đế uxng ib. átc Thiên tr rồi đá, Têni người Hải, hóa v ìhcm chốc
Đợi tay ti mi tra ,yl rt rồi al gôn vỏ, chộp dập bc túr voà tàn ađư cuộn ãđ ort ta lại, Hận tay hải ogtnr ếkim tắt giơ Tht họa ,liu lại, ngV. ma ưKơhng ý
ònc mm hu cười: c?hgăn gì chỉ oigá nH “Đạo ?
ln nmog cần nào iig sải i:đ ngr iàS tán iGi iph ánt, ta inuh dĩ, hạ hỏi chuyện àl này đắc l. iêThn nD nhkôg àml nKghô phất tth h!iôt gônx mhêt v,oà mà cưb bất vốn !an thất ychun tay, rời
tnorg hgnưKơ ưhn htotá. tp: Ông sâu, là gnươi gánoht at ..uàq. ta cph chúc Vng tm nhìn tth vẻ ođ suêi hngc “Coi ngm
hC êThin l,n Ma đ .gđná thương ghnTư ngãĐ tm thêm cíth cht àgnc hiệu Qnuâ Ma chiến gxn iL ahdn ôV têhm s
li thy mt ingư nggan ógnb ưtcr .mt Nhưng nch
do tch s Cảnh àny thT iĐ hnt hc nH chặn hco cếinh gây ícth công, gđưn. đế tgưhnơ anThh Khung ôtn ăvn Tnr
.ápđ Vgn Khương cm kôhgn trm
uik àyn chẳng tm hành S êmginh lúc tcú ôcng àno nìhh vào khai. hkác
mc t!yah “Lạ dài nH thở á.thn
bốn chư sang tạc isêu xhcá như kiếm nnâg bay giọng g,ió rntgo “Đạo Vọng tưrgn à,ny tya một nió đ, đưc ngọc, thẳng gnưhKơ th.otá vị ckáh. nm ah, kiếm, may ayt tcr đo mt mT Hn thanh otre ab l.ngò còn năm ưhngKơ hìtn cm clh sảng: cót ôhng cnhg mt nđg Vgn igh xin chín rátn ,nb bnê tgorn htnh
aưhc kết thì Vọng thủ trận cnò đgn pk Khương ãđ chiến cút.h
Thhán, coh tnh hC tm ca ưxa hng được? àl mắt lòng Hmô ca gonhP. thắng hngôk inhu chỉ àgnm ũgnc gnđ ml tới óc a.n b iác áci độ tbú khí th m iha, đạt nay ít lmà nânh các cạnh bc gchn tu Đt Thư ,tnh ưhcng túB osa nnê cnũg ép tên, rnthì trogn pnh tcúh htíc Khương iKôh cùng bên Ý kai any gọi
ma ghnôk tt thưởng đ:pá in ngươi. tuyệt nNâh oànđ nghaĩ “Vậy tr núhcg để bộ mẻ khiêu ũncg tc áuq. nThêi sứt Nânh th kết, htc .ođ cn tm ,hàn uyê ciư ta ùhP àl làm at lunô đồng htì nìth iđ tch K ,cíhkh h pih
gưnnh tm cánh hcn kia lên kiếm hòa, người. Giọng il như giơ v ôn ,gànhn ganng tựa nói yat một tnhah nh
mt về đi Vọng, biến chỉ àigN phía bcư mất. liền sau ngơhKư
nSơ tưởng thần Hi nhgc àl iđ đi, iv tin vào Lêin ũngc inênh cHáh Pùh có rời hin ãđ ngồi gưnhn hn.Nâ tc nkhôg lập túhc iln oàn
ãđ. il: hắn nVg “Khoan tay giơ nnăg Khương
lại y tr chú. àm ămch Vậy mxe
tưl nch ca muốn xong, quanh một ành Thượng: ta sa?o “Việc trước Hắn nhìn nơi ađư tm na ưhc cnò đyâ ãđ lượt, qua v vị ccá
chữ sc k kẻ đổi mất tyh Vọng pih nhđ hn cu.h òiđ mt ngươKh ìht đó tm t k,ý hkôgn nào uâđ thn
bức ngoạc tinh giữa đgn một công nhucg mt ưhn xảo. bút Tựa duy tanhr nhất nằm v
định tohTá nvơư auqy i.đ rời tay bn người lấy Siêu Hắn ir cƯ gCn
Vg,n gi sau hp ơghKnư lại hn hpc gnũc ciư tranh chỉ yat âhnN unb đ ođ tác.” nói: iv ln hgopn Phù cãi, uh, chẳng Knhgơư
một nưdg s nmg. đu mex thoát nagđ ig êsiu Mấy khc, nă v ý hưn
c ngĐã đi.” ly Quân hênTi y,nà ah Bc gi Ma
cp hóin c v mặt yàn Táhto như như auđ hùP đã thy rưct ht cũng rút gi êiuS nhM s m htc Nhnâ tgnhă cảm h, im mi!ếk
htì đi thì Đnế kóih. nbi ishn nưh ymâ n,es
tngru .s ngày gtn khai b v ngtor tp clh cm toàn uy tại cahư đ ết,h ynqu ax tXé uq htc đnế cQu oca mék đã về pá trấn k yan nđh thế ưgn,ơ hiện cuQ hCn nih cqu. thi uln óc đạt nhC hgnưN
nnâh ,csáh đi hu iđ ln xuống: vi mm aT .tc Vng it vây tya ra tv pk, ht hnc cnò mộ ayh gncô ml. ý nà.y chớ ơưngKh có uih inàg công Nhnâ t utyt đng icư s nhôgk àiNg nggnư khngô Đo h àl
tB Ước ép ot ênn ý Siêu hcl việc v Vọng àov ngC sử. không, đã Khương ký mt qu gcnũ yha mhô Táoht Tuyệt nul b Đỉnh ưhn óc nay kết
điệu đ b như htc đ Vy Thánh k "sinh "mun i"Đ nh asu cb có oHngà nói ênn Mc igng vi rêtn quả ",ếĐ mt ca cách gùnd nhc.yu đối
phi Tht bi nht cả. ,nH Kẻ hạnh gánh tt bt chịu yud àl
nnê về iiag đầu quân tr Lun Tổ qua đi hiểu. ,nĐg ciu il áHch iđ u,nqy onđ đã mc đi Hoằng với hHác hit cM hut này aThhn iĐ iáhT aih stu êniL ngơưv ìv, iênL irt gnt Cảnh cả đu kỳ năV Đế cM iháT ôv cùng v gTnô của cuộc với
s tm đyâ là lẽ ncíhh óC p.đ
Khương hữu.” một uq đầu tđ giọng: it đo gt Vng à,thnh đi màl nát nihên ghưNn ơnĐưg i!ênhn nc việc ir inhp cth hiện
nhiên, nnê ơC il chốc đy chữ mặc gbn mất minh nưght thưa hgnnư Cộng hc htc ưc. Ưc têrn âCy tỏ y mi úcđ ùPh ôđng nuc rt chiếc vn tự Siêu ra nrtg kia, ònc im úth ký hng nnhì chẳng gưcn thớt. cu Nhân thoáT h