Logo
Chương 6937: Lời xưa nay phó ước (6)

Mà người đã khuất trong Thanh Thạch Cung, lại là tương lai do Liệt Sơn Nhân Hoàng chỉ định.

Kim Đế phải làm sao để chứng minh bản thân có thể sánh vai với hai người đi trước, hoàn thành những việc mà họ không còn cơ hội thực hiện, tiếp tục dẫn dắt Tề Quốc tranh đoạt lục hợp?

Niềm tin ấy, hy vọng ấy, quý giá hơn tất thảy.

Vào thời điểm chiến tranh Thần Tiêu đã kết thúc này... ai mới là người có tướng mạo cứu vãn cục diện?

như nh mặt dự h,yc nâuT ar ht ưcah Trọng h ôNg bén, cũng cs ưtơi Nam của hti ếK htgươn nhgưn người Vết augqn Di hề trào! hn. nHyu vẫn nôgkh lấy íthn. umá chẳng isô yhutế vẫn mgn nVgươ tnrê êCuhi ngtro êrtn áMu ưing Đao
động mat vậy chuyển, tm ntu lại .gsán chửng thành qagnu aoxy hc Đao hná ìhhn àm cng
ếpiK nTô Kim hmn, ugNyt Tam hết Kiếp năL.g gôhnk ưhngC hàtnh Ác àm gDnơư còn hnđ ac ncgô hiáT nêTih àl ra Tử Thiên cgN niThê àongh Vu Khâu ếtuHy hc ,gnaqu ot iig sắc t,uQ nhn. Hn Đưc Quân gáns Cổ Chấp
ynáh Phần Ti ht Khgnơư gchn S Liệt cc h.tP Tam khỏi giúp Tông T gôhkn ughn chính Trong Hưgơn oteh hgĩna gn nưm mun H gtếi ý A nihM Thuật.” c híK Đông m,t Lâu, uht là nơKưhg ếhT ưgLn mượn uTế ãđ một h Thái chứng tt cũng tsu ếcth Phật… thP nH ,Thn Di gg:ni hắn ytguN v Vương b tXé V,c Vô ôtn cả, Đà đó, àno La đ tSá cs
H uTế cướp hđn phải .ión nH ,ếuT nmu ,htcế Thái íhp hpi nào muốn ca uưm voà nhgôk Thái tchú pih Hổ hmp Hắn y il sc tha lời đồ thãi chết! lực đoạt chết! ếnikh nòc nhất óđ đ uas Hắn
cu.Q T đầu bắt uaqy ph iv àm ãđ cát th yta vy va nhiệm S có Đế nTâ
Gi có gncù. bưc hắn gdnư ngùh ìhtn tm thn bc, .m lnih hơn nCo ht vị táhto pgiú lên aco cbư hTia ipúg agđn ànho mt ôv Có uiês Tề nh udy hncgu chỉ tồn ct mt iuc ar nuôi Phá đgưn hơn, rngto cuQ trí mnh lẽ it
uiđ êbn Cổ nh nđg mạnh uV hoàng viết hpút tano Tử htgn Khâu bna umư hhàtn tặng, ut.Q ăngL Táih lại trị pếKi haó rgtno đcư ot Thiên iG nà,y cs
ghan gnnh éhtt có âm ếpiK Thiên hốc utQ cnò là ca vang chng gnv tiếng hct ưd tgnro hC hắn.
bóng bên lp hnìh nrtê mn dần dngu rognt bị nđ Lhin lògn ênn hhnì h nsôg rt p,áhhc quang. nânh hnma hrc b đã at nht ra àrng,
hhnc chiến! hề Tuân pl ckíh, igơn âqun ếK uryt rgnT nđ tiá nHyu c,kh mới khỏi maN Nh tr gnh giúp na thoát ũg,n êihCu hgknô tức ưnhng
đià Tuyệt tương thần àn,t hđn đảo. hcao
ưtrc cùgn hoc ,đn gnhPo yêu cuQ linh àiđ ng.lư cũng di đến cái mà nghúC Hắn iôt.h phn vi thần nShi ohC Tề nă nằm iaht hc cưđ k thì ihln nxg tranh nhC mà ùd sau htc vào nhcg tin rtgon gii Thần ht ig àl àny tộc kgnôh ngohp cùng àlm Thần thai, gnùc k
H háTi gđn uếT cảm bị li rnt, mắt nhưng Ánh hnói đau thấy gayn tnu hc aus óđ
đâu cuồng Sư hngưn, cnh hnp gnb iđô àSi Huyền giết! hnc nA nortg h mà màu nhiên .ngđ hnuty A inđê hT đó hip hnt thai, cếhiu ngđa mắt một hếT páhch ca chém ngtư hn T
mt iêhcu là tQu dĩ đương pgohn hNin bây gônkh iháT .nogs ế,th Hổ Trng s amN inTêh unyH ếK th iKếp tn nth.hà ôv Tếu vì chịu đối nếđ nâuT li mnag tyut hu giờ, nnêih Chiêu chỉ Th
b nTâu nuHy dmá Cgnh trách !H Trọng ri amN
Nhưng đã nh nv gtrnư. th nh ònc không đánh kh b nac tan vào tcr hC] cvi gnăn nòc thiệp có lmà. dni, B[nhi cếhni
trận cnò ãđ nv binh khỏi vy Những suy kiệt ihcến íhk huyết .dc mà ĩs trú th
qngua ngób c ếht inhL iếhcm í.htn nTh t,i Thần ntíh ayht ũgnc
nét ngd inlh gnã mt ngVươ nham. õr nsgô ungx hcy tựa unâq lảo nH kiếuh Di đản uq tộc ôNg nthah ôV Chi ìnhh ,Lc nhân ãNg êđiu oàv gần nth htt đo .nơh nv ndgu khc gnòl một dáng nêl ón ađo, nthhà gưln áum, đó,
kim nthàh lập Th ãđ ôhgkn átoth irtu tc tás,o tầm kia ih! khỏi thần Nnih th untyh aith kiếnh
vua ahc, T kghnô ôngkh nâhn unqâ Tề sao?”
htì r?ngiê hc lmà Con qcu mạt ìg ácc nưh il ghnC thế it!ôh ra cười inkhế il mà có ,ynà agi l lời đường at gniươ n.at ùcng moè óni ìht qua người thù hợp, m “Giữa cêh nhng
lên của uxgn Nam đâm Hn đt. mt Tuân, Kế tya chmé rTng ,cphhá hc ihm hơưtgn không il :ếhitt htm uynH àov ưrtc T"!à quang én ưnngg aign li hnào ihêCu tnhàh nưgnh iv pch h ođa mt t Hn tránh năD"g nH bị ogà ngã
uHếty" nig H hTn mg :d !n"uâ?Q ếTu nêl hiáT
ôV này tay tghn tm họ qunâ thương an, đt ph iũm s Hay suy úgnđ Trận, không c,đh đu kniếh mãnh ai khi níht thân ếK ãđ hácb yB để hgnnư diư Bnhi tghnơư ơh,n voà t sự gvno đã mt Song iang ac haó lùi đi thành in khi abo c clú ntorg snhi k cgnh Chiêu cnò pc ncăg uqá tt ũdgn đi tiht bước. nv nhơ thời a.Nm usâ nió
không Ht xaư nhiTê ũgcn k như ongtr Quật, ùd măn Kiếp ếthc uch .uq qtếuy
đng qu yàn, đạp chấn dùng đm Tuế một H npưhgơ! gkhôn Thái ếkt hn mạch, hyat nắm ađ nhận nhiên chp đao, ânch chu xnug mnh
tia hết t một khí am,ng magn là ơưntgh uyqtế oeth lùi. không Đó
xuống ca hi đao Trọng tam bất lại âunT! thình pĐá hécm Nguyệt hắn hc gaunq tụ, Huyền hinT nlìh một thN
Thì ư? Quc Bc Hgn A là S ar T Sài vậy,
"Đã clú đến !"ri
ta nếhik Tht tởm!” ghê
aNm uht hút của hư huêti Hắn ihk li s tNh tm gọt nátrh ca yunq gnv Cuêhi vn phẳng b Tư,gn thương động, yNugt b hắc ghcn Kế thoát đ hnìn ac khi được đmâ ac đã đt Diệu, s gnpoh cl trận yênux ri auq hkôgn aođ gb.n nhưng
Chuyện yx ganđ thế ar ìg àyn?
ép cuồng nhanh ếK Chiêu nêiđ Tgn ôgnkh vn mt nt Nam inó hơn áts, ôc.ng ơtưgnh sua trước. ,il thương ch ưcb
tnh! tiha tành,h thần Thọ Thn hNni àđ,i hPgon
ưil yđ ,hntơgư cái ếuT gnTr n"ưghT nữa?!" ăhnpg túr cnò ntr đao muá, gnb htc Hóa ìg nó Niơưg ưic ưctr Chủ! hki ra â:nTu nggn uHny imũ yl uđ H chờ Tà iháT gằn ca Thần Phổ nm
lại gia yb mức nhìn “Bọn ơm ta nói đi ch: cigá ưnơgi ngig âul mi đi sống, ăn c ct to mắt, cngh muốn mt c .hn ygan gsnù tnu nhưng gcnũ il Nươgi os?a hận nhưng gnũc ngg đến lẽ êuy mở rhàn tươi óc tôn s gơưni y phi đôi óc h hki quốc any, hoc nhôkg gn từng mtì ra nếđ chút Hắn đcư tr yut
ccu ưhngn, ođ gtưn ihuc cnh hnciế nogtr tượng tnưg r.a yx đã không hTế
mi mt tt còn đi nx,âu C c chỉ li hận à.ny thanh