Logo
Chương 2357: Long xà tranh đấu, há có thể vắng bóng ta? (3)

Hai người trong lòng đều tiếc nuối, nhưng cũng không nghĩ nhiều nữa.

“Nếu đã như vậy, chúng ta mau đi thôi.”

Cốt Tà lên tiếng thúc giục.

Xích Uyên cũng không nói thêm lời thừa thãi, trực tiếp xông thẳng lên Đăng Thiên Lộ.

ưgơni àm dù,ng tay Kíh Vực đủ tự gi “Các ngrot ta dùng.”
êihtn ưh vn Lý đ chc vực. đến Ho uqa chớp htc ntrg trong ym đã md, chẳng ,gkôhn nh xuyên đã htn mt lóe, vưt ntâh
olã ýL cao hty định Cùng nàc Tht mt nước, n,khô tm ván xugn ơir cờ ãđ iv c tghn oH âuqn .àyn
G,ii ehgn cơ Nguyên hiơ yđ Thy ahcư tm vui, tm nàng i,r t thưng thậm ivu Tnhah hắn, khôn nyU gặp oH vẫn nortg h.oe tin ,Ho âCnh Giờ il ãđ nhgnư gnm Lý pg ikh tuy khóe ih nàng nmă mặt. nim đỏ còn tức txiế, Tô ýL xuyên rmăt my íhc ny,à rànt tphú của đnế
gnlu ếhitu niưg vi iM đi iv nng nêmh lớn, nh Lý nrêt aik uy nêin tại. mà h như bọn núi Thiên nt mất, chớp không thy tânh dgnư họ đã inó gnnưh mắt Lộ, ôgmn hnư oH biến Đăng đối il pá n gotnr
Uyển sững .s nhTah ôT
,óđ Vực. sâu Trọng hiêTn uC gnotr Cgùn clú
“Ừm.”
“Hạo ê!hiT?n
niệm ápth hóa ếbni tđ. sinh vi ontà ugnd ngùC l gnlo khí itr ođ âhtn Hạo n,hp tức ýL
chi quanh. lực gơi họ, pl giao nH chấn đang gnnă xung Cực Hạo k tay những có h Lý unvg Độn c đ,gn ct kẻ chếin bay lên, tt oel tyh ánhđ cn lên, vi
ra, L kih xuất ănĐg gnn gnkhô ?hin hoàn Thiên hồn, đã oH
onĐ t noĐ ũngc Đạo cc s htya Lc đi Thất nđế mt lớn. ngộ Đạo s lĩnh nĐ Hn c,a nH ggưnn về nĐ
.inó cưi Thất olã
bgn lại giữ áy ta thứ chút nữ tyh ca rtogn ndâg có.” đ,i ânht hn àn,y ngNh nng :inó náy, gndá gnlò thiếu đng tự v phòng ,ưnig lc ngươi êln kích Hạo đu này
H!
,ri đã nhđ óah nđ, htn li iếtb đến rctư at sự đến.” àl tth sẽ đó ar Hn hn
cnhg người nếit ĩgnh tức mắc y,v Cảnh Hạo như thấy ,ưgni hưgnn vĩ không lập như đó nôđg u,ihn ahun nơi ngũc đ,nế ýL nng nhgù hn ntgư khi tranh ađng đu ti. cũng ,ic alo
này, cờ ghmin ãđ thp nL inkh xme mđi Đo Kỳ ũyl của một nođ chtí nửa! hắn, đcư tam
óc? ơNưgi
êTin h, đều t cnò cạnh Hn tỷ Lmâ ca Độn .ếĐ miu uQ tc, Thírc đ óc nêB Huyền,
đi oH cnò knôhg ánh ơm là hanhn nh ht .na Miu iMu hiT ra ihT hngnư ãđ tr hìnn gưnhơp mắt M inếhk ôT iln hunôk mt Tình, hồ, hnn thoáng giống
nH lâu Hi at nguyệt usa, ẩn nth uq hoàn mt đã htni chứa Đn hấp đôi Đoạn, Đo trong Hỗn r,a m Thất oH hưn thần, khi thu otnà hânn Lý .Đn mt
nv.g li mình, mt Thanh oH trong ơni một Tô gưnl lẩm t,m nyU đy biến nhìn nràt bẩm hy gbón
này o.H cgàn huni cV nđ lấy vi lời Thanh kiên càng quyết híK ,đi ôT “Bất hip hay t.t ưigơn óc ýL ôgkn,h c nyU k nió hnn
trên nbgó cười oãl mt lgnư ìnhn đgnư hn trogn con tTh rú,ct inó. biến gnr hn khẽ
nTh đó oH htế óh,p iaog b ng ortng oàtn Lý lần với .lc này, chiến cnò oH chắc dùng định nrhaT trạng ép Đgăn tt cưah hnư íkh il ứng gdùn dùng. ab otđ Trn d ôTn, hTinê vc để Lộ háit ,aty nht têrn đ đã trước món
ưađ hKí ơngưi ra đây liền ó:ni ế,nđ cm đến Lý ly ta, ba oH, t,l ohc luôn “Ta Vực lấy ýL bên i.đ đợi ikn vn ngươi Hạo, nhhaT tay gnôx K,íh nơ,ưig ac ba chợt àl ynU cV nki đợi
oãl ýL này Ho. Tth với nói ngẩng úcl đu
tm mđ,i chut rgton al ra gi Độn Đạo thc gbn êln Hn íhtn mnh gnân nđưg noĐ! cgn Trên i,đ lại, nh hi, chọn Thất
M Thanh grtno sắc àM ico. àv kgônh, nu,ha ókh Tô hư Uyn hnTì nhìn mt li
iơnưg “Đăng ,aik iđ. Nhất Tinêh Thiên cV Lộ Đ đi Trọng
ađ ngúĐ gan.no mt àl trẻ
hnôkg Đn nió õr, gi nữa. hắn nc ãđ hgônk Hỗn íKh nH đã tht Vc đây òcn ,nođ mn gi Đạo
đa nti t nãV aih bối.” ,rõ v đã ib
Mộ tú,h Kíh đã cđư nói: kh Tình mt ãđ ri. áhn icv htu ntê Tình bị kách Vực đuổi nió những pk cV cùgn il mui Lý Có vi Lý tặng không Hạo rt coh ìmk híK ưing đ,i kẻ ch của unm ôT ,đến ,Ho Tôn, dnùg M đi inbế gưiơn Thần muội nhanh gcnũ mắt ếht
cảnh Thniê c giới sừng cùng iơmư xưa ýL gĐăn Chun sững ơi,n hai thiên, tôghn c by L inl oH đến hty Đế. Vừa ônt nhân
nhhà ir. khởi ngươi “Ừm, gnũc nên
chtú tbi ngnhư hkgôn n, óc rời Hắn vn coá lưu yếlun đi.
mất. glun ,nh vi này họ, áp giưn ckhá nb đều mnh Cùng ac mẽ Ngnh rời cũgn itếp đi uy s ếnbi tc nàoh tranh đoạt.
uiv hTân liền Ho ym ảnh đến yth genh nơi, vừa .gcn giọng nói gnm hnki
Cực, thứ 24 miếk os kgnhô vic t,thu Mặc sức cm kia dù ntg tbếi đi ađ igi vi ph.á lớn, itpế dụng với đột nch ếimk hn vừa Hỗn tc mt mt gudn ca Đạo gign Độn ưngNh âđy đột li so đạo, áhp ylun Cực ưhn icu .hnás li hngkô vn nêTi tnoà nH cbư nĐ trước nĐ ht đi gncù ưs trẻ ht noàh mạnh nv àl là so ,unQâ àti nH
s thường. mắt nH d ,icá vô nbiế mất, gtnư tm phc t grtno lấp hưn mt hpc ihkô lhná li
gnũc iưgơn ácc aT pih đi trcư ,đyâ cs! gắng
Vực còn ôT irt, yab vút Tình Mộ nàgv ghnưn ar vi để uâ.c ca ra, ch ly oH mình, đã kịp tm lại chưa ênl Khí ưđa
ưing phi tìm uNế là không ưing k cdh, đáng đi ưtơgn cngh bao. uq khác tmì thì cngũ uến lc có đương, hui
của ă.mrt tràn trong cơ imđ nim thăng Cgùn ăgnn Đồng Đạo nh lên Đạo noĐ, pl th hao cnu Tth ct ođ nĐ th uđ. êhmn th,i 3 tm ômgn trong cnu vào đi, nhokg phn k Lực gim Thiên với nH ũgcn
iđ Nghi họ t tTuếy bên ươSng ngcũ lên yUn nb àcgn tho,e Đợi Lc àv vàng eoht tm Phi tnàhh ola vội dn chn êtn.r ôT n ugnl ri, sgán, uiđ thẳng Ngưng hóa
riêng nch Têinh tg tt của cũng h.nìm có my Tâm, đu điều, đ:u bảo.” tBá cgũn àov onc coi kia đo nh da yn,à mt ra s con mđ cngh vi tử là đgnư ơh.n la oS uh ncă iđ hngkô tiểu lão có th gưđn hnư
nói: u,đ ưnh.ơgp tg ,hnĩt nH hnìb sc li Đó của iđ đn nth àl
Trọng Một hêniT ngrT ênb lin cV, chy c.gùn ikh ihêTn Đ áckh, nếđ một đường Cửu rời Nhất Vc oH ngoài
Trn ăĐgn yth ũcng trên êiThn gia mâL Hắn liền nhìn ,xung đó. ium Lộ, uđ t úci ếĐ Tô
ếbit H.o đỉnh àon, hãy tđ đó cũng Kíh at Trn ngươi đưa phngo đp ếnđ htế kn.hôg ra Đế ũgnc inhnê ưnơig óc mâL i,r ýL kni vậy, ca mné cV hco nch êrnt úgĐn at coh Đợi đây. och lên ahi
hkgnô sợ lão nói: och gnũc ônghk ngưiơ đó, rt hêc od icư “Ngươi Thất tahu ,óđ khi ,Ho đ oãl c ciư sao.” ýl tb đ Lý tuổi ngưi thấy
ãlo đầu. Thất tg
Ho đt Vô gnay ibt nThêi tháng tạ, ùd sau, oàn, hai pg kôhng gkônh Đế uđ il itbế êTin c ũngc năm áoc àno là Hắn tg ếtbi cảm lần lão. Tận ,cV hpi ht chân đến. osa
c, uht útrc nquâ dọn xào tm ván tc cờ .mi Rừng c,x gnưi iếtp hai
Ho aty ýL igưn chp tạ. cm cúi
đã h Kí,h không ,ri nói “Bọn uđ dám nòc cV không còn ngưiơ ênl nế.đ
iúx ti uđ quẩy.” đng H, àl t ,ta tiu này gúđn sua gưln
ca đi ht cả nh cc ,hcd nnàg mi năng hkni nhỏ, cưđ cực nũgc hcít năm lnê. hpi hiP kihn nrg, có Đo tngă có đưc Kỳ tự tm ìnhm lưng kỳ tự l nghiệm Ngay ch n.a một dch khó tbếi đi hnn c inhgm lũy điểm ikh kh
nđế này tuy nTêhi vi có ghưnn uas quả, iđ Khí, gônhk Vc icv li ad đỉnh, đcư th th ln. uht lin cgnũ thành h nb yà,n Đgăn hành cúht nTêr ođ,n L lên êln tu mt àov ích th leo
hc ôV ncò chưa sp thúc, hiện ,inga tih oH phát Vực yng.à htt đy êihnT qu íthn toán thầm ab ktế Tận
énm lão bi mt bm. bên, táB cờ ,c sang thua âqun bc ml
âyb aSo gươin ig đn?ế mới
gcnũ “Ta có—”
nkôhg “Tiểu h muộn Lộ một na thì gĐăn ,t lão H:o Bát nói đi ngươi nêTih Lý y,ta iv ếnt,ig đã khoanh lhn tux .ir hn,i
?mH
,nhn i.l rt lại Lý mà đy Hạo kgônh