Logo
Chương 4005: Hì hì (1)

“Hì hì...”

Tiếng cười ngây thơ mà quỷ dị ấy lại vang lên bên tai Hoa lão tổ, nhưng lại phảng phất vọng thẳng vào tâm can lão.

Quỷ hỏa hài nhi kia cất lời: “Đạo tâm của ngươi ư? Ngươi thì có đạo tâm gì chứ? Ngươi muốn thành tiên à?”

“Nhưng ta đã nói với ngươi rồi mà...” Quỷ hỏa hài nhi nói với giọng đầy tiếc nuối, “Ngươi không thành tiên được đâu, con đường của ngươi sai rồi...”

yngâ nlê, của cch nưh trêu him n y cười ,ưnig v n gnva hànth ròt nó nếđ lạnh n,yà Nhưng lại quỷ đc mt lúc đnúg thơ đã gncô. ach d th
ưlt ást àvo đến tm kề uQ lão, tai :hi t nh, thầm giữa bơi Hoa vực od khua lão sâ,u nhi hià đôi tay ưctr ìht ah lưn ,t
càn!” nhp áu,m mt bệch nrtg aoH lão olã cnò óiN n igt t mặt nkôgh anh:th Sắc tht
nhsi tđ óc ct iơgnư uyq áth?n muốn mun thể đ ihp iơNgư iNưgơ inêth od k àl đ ,htếc ..ht. .ar đạo, ilhn đó ishn hcíhn t?chế hưn lnih C khiến htná, là ai ngươi
lão ilt nưgđ khao notgr nm.hì nnh tâm gnưhN rit của nhn ođ hnmã oãl, úpth ynà, lại mnu ac một ògnl cxá mình, ig áxc yd onc tkáh
tổ ãol grn ni ìhn.m gào ac ođ Lý írt ht thét Hoa ac ưđc tâm không
đề có ta Đo tâm nghôk ì.g.. của vấn
m.áu tm bệch nòc t rntg lão tgi oaH Sc tm không
nhưng oHa t lão hikn mnu. ãhi, đã mặt quá ymà
Ta ohc cú,hc nình ón từng chúng ếtbi nếđ nào... đại at cái rnt gcái àl xuống rntog inhs cảm nm nghưn quyền aty, nth êm
Thôi ng!!h
ưgiơn ar biết “Thật m..à.
mnu tại ngươi at nhận... nói yv? cúL ath rồi... ưgơni, ưgnnh ibtế hknôg aso đã gưiơn vi
của ca aHo ãđ ha ưngd Lời nđe hnư àih quỷ tim úgntr nhi nói ãol tổ.
av N li hình .ciư Hì đo ihn y pth Qu .ìh.. ha ơht, nhếch gnph iưc qu tgnro bóng ort gyân vừa ac hài igmn hnnâ.
hài tò là... v nat s ca ,rt mò ,nnh đạo ưhn Mt đa ah ra tm nhi hat kih Quỷ ihp vỡ...” ngươi tâm Có
gncũ tc nào. tâm kgnôh iơn loã ,àny iG ođ nm trong ca tch n.h vẫn nơi tâm nguyên, h phút ca Đo hnt tn ,ih àl cah vẹn n lão óc õil ếvt mt
ghĩn ht được thiên htt có đo nìmh s rằng, ?ư mt qau iơgNư
hci lâu cá boa âmt khi nibế hnơ của nv.ă sau, hàhnt nửa hgCn ãđ uq ođ htcí lão tà tm
ưđ,c lão nhịn là bèn ni ôghnk Tếh thị.
Nơưig !by nói
“Thật hiểu gơniư ra, ...mà ta
này àl đúng Lão ccu ocn đnưg của hay ut cả nm,ìh ais. rt iđ àhhn bt,ếi umn
xâm Bn ũncg đạo b lão áqu thực na. nhân yênugn quỷ ca
.di tư inbế tổ d ảo Sắc loã nhc khôn tm nđg tâm ưgl,n oHa
tột kẻ ìmt ánđg áic itu gđán s aHo kia, ra đầu ùg,nc n ghưcn chết thing muốn ãlo t hpn .aki chtế
.iđ áit dn Sắc lão mt
đo biết thnêi gnr àlm hgĩn “Nhưng... sao?” ưginơ vy, s gnhkô tht
phào loã Hao hn th nhõm. tổ
hnk?ôg pih nó... có ps giNươ vỡ rồi mxe
của heot mnu ión ưiơgn không biết, u.đâ.. Thinê phải cách tiên... gưniơ cho đo tu
hin Tht hỏa ìh ihà “Ồ? cưi uQ oa?s h:ì yv
iNó y!b
nưh bên hơn qu nv bên ngoài ùim tyh ikh tanh, tm h, k óc nvă Mà ãđ nig đniê máu chửng. mạnh đạo đám túh tun liền ,n hgun âmt vào trong bất gcun ntrà
ođ ãol thành qu ac nohà ontà ãLo đã nghc nhân... bị oab li ca ,tếib mnìh lâu n,a khôi đạo ếh,p sẽ rt ơc
qu đó, mt gnób ir lóe dị aus đ, nagy hnìn t qu đạo liền thc hânn uêngyn êđ quấn ênl m.t nhỏ thấy nga,s bn ca tmâ Hoàng ưnh ,mt iv nta đo gnũc biến xâm sp Hoa Lúc vỡ uq uđ Hà, ãg gnhcó b tb qu ođ ct ah nigư đ ognrt hc lão
nếb:i Hoa iđ loã cS đ!gưn mặt tổ nogHa
gànc àCgn il nt mât .âsu tvế ntêr s, gnoh ođ
àl oàv .g.ôh.kn ági ta, trả đi oba vic ayt đo am êhitn tth pih yàn uđ óc nhích ib “Ngươi ca gi vic ng,hĩ â,đy ohc cái ơinưg dối la v rơi
Nig.ơư..
âmt uig ìH .h..ì àl .đy..â thì ra đạo ngươi, ac
ra còn inhgt nthhà hnư hhtnà “Không ?ư oT abo ưcđ tiên muốn ti êunhi ngươi yv, ..đâu.
ht tìh ta tiếb htì ơiưng Đng iơưgn cái gì, “Không ta ch?! mấy Hư, ,noà năm, ànng đã cái hành ếtib ut
nmu ta đúng, umn là cnhg oĐ trường ca ht ntgrư trời ta unm dy gơinư ,đo aT đ,t ...t nhàth đi itên, ?soa cgùn bất nc inhs
ht iNơgư thật thàhn s ut đcư rg,n làm sao?” nhĩg ếht tniê
lạc. tch pháhc bừng bya oaH lão tỉnh, nh t
unm nđág àov ,t uynêx veo mt thu ac trgon ca sợ, lão: ha mth ó,in thẳng nhi Hoa lão đng mắt lhin ngdư Qu nth hài ìnnh đến như cả âsu nh điô
ngđ đạo Sự qu hikn n.âhn đi yath ếnđ nhiên nyà cũng
ãol ar đu thay niệm c chỉ ndi này tổ. mât aoH hgnn tất ac đi rnotg Nnưhg
tnr áp, p mạnh nth cũng hntâ ra ctúh hníd gtiế nnâh th ođ tihn n..à.o hênui uq người, nghiệt, nb bao cs có hgnc mượn Dù h đ
muốn ,nt càgn tâ,m muốn bn hoảng ođ lão Hoa bảo ođ s. olã t nmu il nvg gcnà cứu, v tự gi tâm rn nguyên, ưnhng
n hnt ac ãlo. từng ra quỷ văn ó,đ ngùc nla tb rntg mtâ hưn is từ uđ m tngro Gần sâu clú đo
uytt ngươi!” ođ nhpá cơ, lộ ngươi, ac đạo hủy tiên cho đã muốn ná “Thiên t
“Không... không...”
“Không vỡ... .v.. hôkgn
đ iv tc ac aóh. cưb chuyển ginoà trong ca mt, ghncó ntogr b nvă il C nguyên hóa lnug nl àgoin lão ađ bản otàn gnt hai đu hp bị khiến âmx oãl âmt qu thực, ođ
kh hin Qu ingg i,dà trong thở hỏa tc hài o:rt
tth tâm lão, đã rạn ac nứt. đu Đạo tb quả
Đại ti thượng, dùng cao chỉ thể nĐg con dường coa bao, hsin nắm lão aHgno ý gohpn min sc ,t biết vn yu hpi đo t mạnh ngàn nào.” mt nâd để ế,tch àl khiến t,th mLà sướng giữ ưH
at khảm thị il nió iGng nnìh ac mât oaH là, nưh ơignư xem, đi...” ,ma ac voà ca nội mình t: hhníc đạo nt êyu th Hya il loã âtm lne
htt đ. s uli xy ac ãđ mât nmh,ì có Đo nv ra
nó hcaư bị oãl nếgit tá,n thể đã aùđ ưic ir d nưgNh qiáu qu chỉ một ah l ođ tn ntg ưnh lặng hài ca âtm biến hin t i.t ohc atn ,mt Hoa
ođ, imnh, li únghc sya ást huc ágnđ sinh nânh tàn cần ìnnh cnhg u,q igcá al tht uht id thiên hpi “Cảm tárch ô?hngk
t băg.n lão Lòng như tgn aoH lạnh
,igt htế? ión ãlo niơgư s,cú by ignht t gin:g iTu co hln Hoa Cơ tm ãol