Logo
Chương 3950: Chiến hậu (1)

Gia Cát chân nhân cũng nhìn về phía Mặc Họa, ánh mắt lộ vẻ nghi hoặc: "Ngươi biết ai đã giết tên nghiệt súc của Vạn Yêu sơn này không?"

Mặc Họa không biết phải trả lời ra sao.

Các trưởng lão Đạo Châu sắc mặt ngưng trọng, trầm mặc không nói.

Hiên Viên Kính lại cất giọng trầm thấp: "Người là do hắn giết."

ânch iđ. átC gii nbôgu đàhn tm iGa :âcu tt ếtqyu giưnơ t huynh, ch nhân “Hoa hco
ac cung Nếu năc ra âKmh Tihnê oĐ vi óin trở hânt ăn úcl pnhg không, hkông giám, bản hnp lão v nhìĐ, o.sa ibtế
vào ir nhm Mặc Xy b aH ra ý chút cgũn c s muốn, :cb igàon ta chút nub
của híchn hi nânh nhận ar nhưng miK nĐa tm liõ ct li hhnan Gia ê,mth thân ih cânh nhiều. bản là tu ôkgnh ,sĩ uáq tin định ngg rất átC cơ nycuh
ũgnc yht hct àl phá s li tm quả có nguyên õr tổ". ãđ t óđ cht Tử d tượng, Lão Hơn mù, nh ònc loại mạch không hBc yuếht "uyq ,an pih k hnìn yqu hoang, cưrt htnàh cô.gn th d người trên hiểu ycnuh têhin uytr là Thắng
nhân aoH nói Cát dài câu, oãl chặn âchn .ư"đc kh ngòl. kp ãđ hik âhnc iGa "Không ngang: Trưc hết ht otngr nhân
hiká người niệm câhn mày, ũncg làm l àny rt đang Cát áqui về ghnC oas? vy... htcú ĩgnh acu đám hgôkn nâhn tm có ciá gii Gai cuc hnc thầm
Hiên agNy của Vniê tm v Khní c Mc là anmg Kiếm inêhmg đ g.nh hưn sư ưT cngũ Đồ li ó.i.n. Dường Ha tht? tiểu là s
oaH hók aig hnân Cát nên ta..." ,nhuyh cânh coi: tr Ga"i lmà nđg oHa mặt óhk Sắc
nhân ânnh với kôghn óin đám âhcn âchn il đầu nô:đg mà ir Ctá Gai qayu oHa ,iđ hTy ncũg ig
Gia glnò, oãl hgnnư tCá thầm nyag phát nânh aus óc cưi không miđ đ,ó g.nđú trong inh chân lnh
nChg bùn nn at ac vàg,n kỳ imk ?chc pghon làm hn kim ac ơs còn iưng đỉnh ngb nđa anđ l bng
tm ht cuộc nâhn ngoài, nnh chân được ,iđ táC :ih itếgn, aGi ?ìg àdi iNó giưn còn gnôhk tr ôhKgn cyuhn
Họa .uđ tg Mc
êniV nH cM giết Yêu Vn "àL sơn .H..a mt sơn..." inHê Ma leó pđ:á Giao của đã n,êl Ánh hníK chủ khẽ
khô v nyà Đạo úcth, ưch hìnĐ ,v ếkt Đhìn là “Hoàng khí tn. rTì quay ganoH ynChu cn, đã ban ếđn v. ưn,gth Đi âyđ ngôc noLg s nlu mời ãđ s
tiếG tu kẻ mki gì? k, mik anđ tM sơ iuk đỉnh gho?pn tgiế đna sĩ tm
nhnâ ímm Ctá énn câhn i"aG được chân tiếng: trong đng, ngòl nhân..." s khó Hoa ô,mi lên
nhân hâcn Hiên mày, ?vy aGi nói t gđna ìg gĩhn itu uic hmt ciá Viên inó íunh gnănh ynà áCt agi
lời utn il nhđ liễm truy hnân thêm hơi hngn da sắp thu sắc, óni. nht hc cânh mc thấy tìh Gai chợt uđ Ctá d.i hỏi ãoL đang
ânhn Nưigơ nsơ nuhcy nsag itế?g iGao Ctá hi chỉ thi không na, itôh hcnâ vào chủ: Ma aiG ènb th
Vn ?ư ơns kai Ht êYu đạo áđm iênđ obá mtì k để ưing cnư Họa, hắn nlê ma nb ùth cM ct của
hki liếc tnh mt đều cs Họa, hC hnìn àl ia vẻ. trước Mặc yn ,đi mỗi ưgin
đường uTi úlc đ cM ổn, bình mrt áhk ohgan il Họa? yv như này vu cho đngú nrtgô ntghư lại những oan êiHn ra Viên àyn aos cũng iga htt t
gbn nđế yếu híc nađ ăcn ,an ưntg osa Họa lihn Hơn t Thậm ncò li Mặc nv v?y chẳng ca ca hắn?
không hpc ý người haon tCá nòc â.nnh Gia hgnN chân ayt õR, li chân irtá hn,ân :áđp hnao dám
đi thật ...s phong ãđ Mc aH ađn tgếi mik ênt Yuê nV uđ ca nđh am n?sơ
ưing hai ìTr gi .Ha là cnâh nogTr il Long Cát aiG òcn cM âhnn chỉ đây
xong, Nói pht nhân aHo oá đ.i rời tay chân
lục Đmá oLgn ct gôđn ìT.r khỏi rời
lóe T nhìn aGi lmà nhưng iđ tm cd Hoa khó Ta lão gnTh ôngkh Cát .ccu tàn tm ccu dẹp ió:n nhân. n,lê chân Bạch nhân rốt hânc iá,c lếic dn bc ãLo nhÁ nũcg
ư? aH aM cM ch oiaG sơn ếgit
àl rt nyà Chuyện osa? ucc
nlê, lâu chân aoh y eló và.o Kôhgn vận aungq as,u ncg bước nnhâ Hao pch cẩm
hco bao vu hnKí mt y,v àm nghkô ano ai pnh gđn ăn hết yâđ mặt ra li giưn hnư ghnc cM .i.đ. aH Hiên nêVi c,ó nhiêu óc nió
cM hìnn aiG nhân. Cát vnàg âcnh sang aH iv
ànhh rmtă ếth bụng oàv chó yM ch sao? rồi aM mnă Giao sơn của ut ut
àv mt lão khó các sc tạp, tT c mờ tnh gnma phc náh tm ò.d kêui trưgn Thiên đu
iuh ra Họa hnkôg cM lắc ìhmn đầu, ao.s
anguq cái, ncâh chc aV sua vào ưcb làm cBh nags Ha Hoa Mặc Tnh,g ìhnn óđ rntog lên. uđ dời một tầm vic Tử ogLn mắt ênit lcếi hânn chuyển àl mt hitn gnbù T,rì ngb
hânn C"ái ?ì"g :ts ânhc Gia átC ngs
hngưn uđ: ânhn Gia trước ếht hnngư ta nnưhg lc bây giờ thì ìthn ,yâđ ir, ãđ có Cát ãđ thể chân kách Nuế àl
àon s muốn đến ngưNh Thắng huyết, trgon àyn, bắt nưc Bạch ob ùd chân T htế v chi việc cub loã long không bảo il đã ũncg .v an, hmìn mang ihp đi
ngược lại: hi aH “Chuyện Mặc ơc? nào
mhp ũcng ac hắn ig ayNg viên Đi ca os?a h đan long ni hkngô c Hoang khí rntug kmi
tCá chân T Bạch niưg sai v hngT của iGa bảo đưa mâhK có khc êhTni ânnh ngiư gmiá gcnũ t xuống, ưđc n.h
Trì iGa átC không hôkgn ni Đan nâch ngươi a,đn nào kóah hnân giữ ca iưngơ năng ht đ:áp hk Kmi osa? Long nĐa ac được.” mph
gti lại cM hct loã hnìn nht táC iaG t.hót nhìn, ncâh phía Va v nđh lògn nnhâ gtonr Họa.
Long ?ư oàv rớt hpm rồi nv Trì Đã ht
Tgnh ng vận công, s long ,an đan nglo nogl hcB pih nađ ònc khcí gornt hn .pàmh cm.h h,ptá nghi T hu ưgtn, âhcn thương đã chi gì huyết cđư ,t mạch vào Không mang pnh nhhtà táih ãđ cũng nội hyutế ktế iml phm
Bạch inhTê imgá ginư Kâhm rời đi. mi này ac chịu cúL theo Tử nTgh
đna gếti đnh n?ophg kmi ơs imK yl tìh ra iác k để anđ
na, ntàhh Ha bn h kim ếtk chng cM đan, ngcũ viu xem ncgh .ìg phẩm tâhn v ơnH
nưh Nuế .nrtg ãđ nên vậy, gcnù tr ôv nghiêm vn đề s
nhìn cM một aH Gia iá,c ar chân li, lại. hắn Dt nâhn cho hiu átC
vẻ lo hTgn ánh Ha, cM T u.â cũng đy mt chB nhìn
gai rõ nhân ótch ntoá c họ iaG yha tt nuyhc Cát ânch ôgnhk đnế do .ibết ãđ mi nb púht trước, Hoa này tính t
sâu gư.hnt thcú cm mức nhận Mặc đến m được d trên Ha khí Lão óc thẳm không igưn ct lờ nú,gđ
oác nnâ,h “Chân t
phẩm ì,rT lại kmi tkế vniê ra Long h ?ađn mt nH đi vào