Logo
Chương 2369: Trường Khí Chuyển Dời, Quần Trùng Táo Động (Hai trong một) (3)

Lê Hương Hàn nhìn đông ngó tây, lén lút thò đầu ra ngoài cửa sổ, xác định không có ai, rồi lại chạy đến cửa.

Ba con chuột xám, trắng, vàng cũng theo đó nhảy lên bệ cửa sổ, chạy xuống gầm giường, lao đến sau cánh cửa, quan sát khắp nơi, rồi từng con nhảy lên mặt bàn, báo cáo không có người.

Lương Cừ cuối cùng cũng hiểu nàng đang làm gì: “Đừng lo lắng thừa thãi, có ai nghe lén hay không, ta rõ hơn ngươi. Người mà ta không phát hiện được, một Đại Võ Sư nhỏ bé như ngươi làm sao có thể phát hiện?”

Lê Hương Hàn cười gượng: “Thói quen thành tự nhiên thôi ạ. Địa điểm của Cam Lộ Ngưng Khí tiểu nữ thực sự không biết, Tổ mẫu của tiểu nữ cũng không hay. Chúng đều được đưa đến chỗ Thổ Tư rồi kết thúc, không rõ Trường Khí được đặt ở đâu. Tuy nhiên, năm nay lại khác, nói ra thì có liên quan đến ngài.”

hpi bng hu yl yl at đi, ôgKnh đi.
nào?” Nói hết
Nam dm, ym chỗ cch ln. rit gnr uas cùng Cươg,n Trùng dài nơh ngàn dặm, tưrc rộng cC htn
phi pób xoa Anh Long ra. ngẩn hgôKn agN ?aso
Bn “Được hp!n i,ếbt ith tăng ãyh àyn là tu ht tm rồi, huncy nhp có gian th nvươg mt đã arhnt ig nhh,à byâ gcưn
tâm. tm bùng hct ãd cháy mn nm trong đấm, ưgHơn Hàn
Lngo nuốt bay huy một àghn uQna chỉ Tgnùr sân ,x Thận Qu. uTi Bạch tongr nlo
Kôhgn run ươgnH nàH d.ám êL :yr
Tht loa.” qua
theo hnn thế leo uđ tnhâ neđ đội tròn átm uit ,cđ ,auqhn hnn lăn dn tm onàt hík àdi cun ,sua chân đo t.il mắt Đại nhn âqnu Yêu àdy hnư hnN nco dẫn nàgh mnãh đu vn tựa cuồn ot,rè
giấu s í,tr thật yat c Tư am nuế kín ,yđ êinth gnđ nnhgư ìtm ônhkg ar hn ar Nếu d,i Loã púh không Cáp phối y của với vị chuyển hT dễ hp
khí xà bành knôhg ngừng hướng thế tâm âhtn ânV Lan hk iuT ,têinh èht hanx ũng nTiêh toàn ếibc li,ư tnưg.r
g,hnúc ta hội ng ta n.gtu đ T chuẩn .ht id ưđc ôhgnk dn gặp Cam gunl ión k việc núhgc đ, hT aoc bội, mu nv chuyển đcư nogtr lễ để ta Khí còn che mệnh âhnn nph ,lhn gnđ đui giu nNggư gcnũ sẽ đã ihng ưT lo nnê yàn nưm nnh hi bị nlg L
tức ổn. bhnì Khí
tích cCh ơc léo b tibế mt clú tbi niàg òd Ln nhcu um mà ynà hn b uh cđ ngiáo hnycu hiểu, mu, điểm giao nàgy bị àl onàt chB ccáh Viên T của i!nh óđ ếhnic Bạch tm các từ Thuận, híct bản đại rưgTn ra, đã ìg ngkôh mà irt Đi ly mnă nbg ta này ri. mđi Đại àl txu xảy hỏi ơnưVg nói, nhchí tm T đu àvo vi vì đã khó iht iđ éokh Viên Khí
tất tVư c. xa
mình! về nữ Cnơưg nl b vị s tcuh aNm Tiết nyuêt Thánh Đ Cc nhất rTùng ,nyà đnh nnàg mẽ mnh iông nht
uyNtg nhỏ goLn gn,àm nâhc nắn iĐu mn grnt bàn trơn aNg igngư sa nn Hoa .im chữa, đã đưc ếichc sờ mm ùđi hAn rêTn ươgLn nhẵn C Song Động s õnn
othe gần, Hương cuối utx tpáh. Cửu N khoảng xa nàH niưg háhTn cách là tùy cngù riT
ni ra ngúđ, gì Yêu, onà cứ hìt nhục grnưT diễn tới ôhp Cương lm àl tìm cn gkôhn ad Nam Khí. ùgnrT in oàHi hôp A ùcgn cướp itTế lần óc iàt ,dni ôkghn cgnũ ngăn ùd ếuqty úđgn, sạch ir óc đủ nkôgh osa Hổ, vào Đi tâm n,ày hai n,ếb gơnVư nhục… mt hn àlm Uy hi không cC hTú
sau rt kô?hng gưvơn ânhc nói chắp dng nhuyc nB !xcư Ngô tđ Hn iph l,i giơNư lưng, Tnihê gnĩh dễ óc
Lc ếht no?à độ
âuTn hln!
cuynh as?o tt nưh vậy óC
đầu, tự Hnà gHơnư v Tiểu mgin ôm nhân hì.mn
mẽ m,t idn ohc hahnT đ aLn lần ión đnế gônkh nVă igi là đã imhn yta đ thứ hmn nàng mc thn thể đoạt mhnì tài iếtT đhn nâV c những t mất li bố, noà, pih biết, !il sẽ mi đã utêyn n,yà tất Cốc nàng Trùng mtì tnh ,Cc hđn ưign Thiên ihp chứng
nàb. tđ “Ngươi rt !tt àml Câhn
chynu áit ưngrT id k Thổ hncu bị minh. qu ônhgt một cũ ư,rct là d,in Kíh Lo il hncyu s ưT iđ
àt yhT đôi nh ngnh êln o,x lưu. nhiêT ati gôN s, ca hnư mâ ti sngá mắt lóe notrg i,nt ác, ôv hiểm”, h “gian
điểm ikh Li nyuhc vy gôN xugn s sao? nB ir Thiên !iđ hỏi rhn Nigơư như trước onà nói trọng đốt nó.” õg óc nhcâ bàn, vương Đ
Mt .aus ulâ lcú
ghưnT Thú H! hnC
một Kim nhật, hu it nduyê đảo. tìm num ta ưgni Tử Sư
mHô .sau
óc ơC hkó ih c.đư
rt tm nằm nAh gNa ấn?” :iơgn rnêt ginưg đang noLg ucc nđag nhg mhn hya s “Phu sp àl unâq
muốn .uđâ hKgôn
mắt .cr Lnưgơ Cừ ágns
tui ihp ơHnưg h cTh ãđ chgn áigc n Lê ctrư ità bt uC b có sao?” tk nL tuấn rTi ni:gg híK đích nió h thấp nHà
ếyqut thầm mày San hạ nlgò mt m.ât ngạo, lạnh goN kuiê guN lngù ngtro
phía guxn à,nH đnưg vai ưnHgơ đáp cnư tr.ưc nhnì íahp nch C cáth gnLơư v
gn.g C
“?”
úch nhiTê mnìh nhui ca N ếht Cc tuyên c,m s ãđ nhân mạnh Ttếi êL Ngo s ca sẽ bố, nam àl khởi, nhất iđ ưpc quá ưCơg!n đhn Hàn ,tbếi im yàn, Hgưnơ nrgùT đ Sna Vân m nl tm pđ ugN hnhTá quật li d thực ia hán âunq Lan, nàng amN hnân, ođt tnh
hgnim nam ònc trẻ, đcư augnq ncò Ta đcư Tượng hpgon “Đại l Vương, s thể ưgơnH chưa nhân, ìmt Sư…” ôngT tm u:nxg ib êL Hàn ôh?kgn của òcn hgôkn chưa tir ãd Chân
nMhì s htt yà?n ih hc. nưh làm il osa Sao ti đi nhiều yv, lại nói ađng ếth
nn “Là mà. s
rít, ưcn siu yb haun thác đổ cuộn iún elo xung, c r l. đi đổ, nqu chn nêggihn quýt cs gôns rắn nưs Dyâ thụ lấy màu nưh òrn,t t gm đ trút xuống, xuống, gnang
sở iđ k.h grTnư thậm hkông biến lấy Trường chứa hc vào toàn biết tht cp hKí Khí, tiến vật na mà ,Khí đgn mất, ohc thấy điều và ob ònc tt t ngrưT híK hu h không cần trong uđ àm hoátt khiến ơ,nh cao íhc ,kh ahc đ bảo Kíh này c tv vật il b Nnhgư còn pươgnh mt Trường nhơ nTgưr chứa
uSa ,l cứu c gmn. s s vương nB ib gơưni mt nếu vic àny ngg
Thật hpn Cương ?sao thhnà s k rt Nma unm bội
Tnghô th a!b nhT Cnhg
Hàn aĐ r: Đi hken t ngợi!” gơnVư Hương mng
nắn?” s nn nhkgô S ,nn oas s
,hăkn Vic gkôhn yl ôhngk nnhì th ht Hơưgn hkó hc óc vào. yht Trường gnơưt tv mch chứa imđ gn thì n,ói nió trọng thu nàH Lê bản th gnĐa cùng căn không âtnh ti mà.” Khí đi, yl
aih kịch cước, oiga chiến mông… tóc nHà pđ v itu quyền ,itl ta một tm ơgniư gti miệng nhân Hương Thiên Lê
m,t nêl tinh lóe ômi gaqun nâV cm hk nàng iThnê nnh cuồn hkeó ã,nnh cong anL t,h tgorn ncu cơ n.êl iếbn rồi nhm m nưpgh sc
b trở A chui gô.nl nếđ, Kim dùng nh, mang oàv ucht ănkh yU cb nìhh ,nlư tânh thảm về il Ngô un
quấn ,đy Dòng quýt. côn cuộn ucn ũl nrùtg ôx
ntưgơ phùng. uêht cùng Nguyện dệt ta nyhcu ý