Logo
Chương 2358: Thiên lũ trường khí, Quyến cố viên mãn (Cầu nguyệt phiếu, hai hợp một) (2)

Tiếng cười lớn vang vọng, làm kinh động bầy dơi rừng bay tán loạn.

Khí huyết vận chuyển, vận hành mấy chu thiên, cảm giác ấm áp như được sưởi ấm lan tỏa khắp toàn thân.

Đôi mắt Đệ Nhị Thương Long phát ra hồng quang u u, tản ra uy hiếp vô cùng!

Con chuột trên giá sách lau đi mồ hôi, hít thở không khí trong lành từ ngoài cửa sổ, chỉnh đốn lại tinh thần, lắc lư đuôi, nhảy múa tưng bừng, đá đổ hũ đường, chia nhau kẹo mạch nha, ăn mừng chủ nhân tu hành có thành tựu, càng lên một tầng cao mới.

àotn hnc! ìhbn noàH nôhkg óc
ưhng ết,Ti v n! nngà xoa t,ya crt măh oađ ácc nĐế ,âyđ h náogl snág Cc Tgnùr Thánh dni mià đã
môh đu bt áhnrt tM uhâk ,hki àl đây hartn amN nhkôg ưnCgơ nê,gnyu phải đ chỉ nya hnp tià trước tđo th làm so?a
ngđ rụt cổ ? i,l àl tc êL Hương uĐ ànH
ta đến, Vnâg àg nưh Hàn óct,h tg bn kghnô m êL vâng “Nếu hnmì ơưHgn chúng â!nvg đu iđ! t
nTháh ,Tgưn nữ bi có s các Kghôn là chíhn ôv im, rnăT loã trong iđ àgnn hđ.c
nh idu aiv Hàn vt m,nhì các êL mt mồ ar. cũgn Hơnưg nằm hngt mặc dang đt, k grn nơvư ar cái hânt nóng iôh âchn nhại, rồi
inogà óc Thần igoe có ab ba Têhin chgn Sna itếp tại il ânV thông óc n,ếđ tch liệu, guN cận, nhưng gNô, n,La Vương! Hoài nêhTi igi, tức vô ngux chưa nngà hni ith ôgN cl cùng tin d đã thứ ignư Tm cảnh oNg rytun nThiê nh không
ưTrc lại, hc Đng đã năm iha khgnô thiếu người chưa ưgnrT về my gũnc kt Thực dự i.r Bắc lại htiếu tr phía làm đều óni hkí thì hc,nhí đây àhi ,íhk ehgn hai nưh ếtk tm ,H qu y,nà thành Trường iuhn í?hk ngòl il tgn .ri ãđ mấy bị my bưc ,khí gthán têihn àit hc còn ln khá gì, nòc cưrt nghe áhit ndòg ưahc đã uyhcn rnTgư irt htn tm hoàn hai hình úhT nhưng nói
áuq! sảng khoái Ô h,ô
ôv on chéo àl ãđ s .vy hết gn nygà ưhn cô ngươi.” ng âhm ac tt Nếu oeh cô hic iếtb một m ra Thiên u Ngô ưu người, il phí đt ca m,y nĂ mi tm ăn ìth k pá chân, inht ôv tu ăn lực mgn nxog av nv ,ăn nnhì ht gnu u kỹ, ưhn lo tth mở nTá.hh tv nnưhg ,hnàh iĐô ôn,kgh khi
Tiu đu. Hàn lòng trong Hương ôm nhân
ngươi, là dạy iTr có Cương aĐ th ih uq đng ôC ghnk?ô thái rt Nam có bảo. đây này gì gần uC
người. óth kinh hót nđg ,iôth thì ôKngh đã gòln ìht
vt vạn tính bận tch Hnà oHài lo iưd việc, nc áhbc gnyà răng: ìv gVơưn t Hương quyền, i.r khổ rộn cc ihnên êL vả,
êL Hương à:Hn ?
thông ìht th K ưtr!c nào nghĩ rcưt hưởng
nhịn nch thoại được đi…” nươ,gV tb bn Hàn Lê không đc ngài iĐ nhở: ơnHgư
nê.ihn Quả
ncgũ Hgnơư ch nhàth lẩm cho tyh thuộc có tài hết thì phi iĐ ,ăn nHà b.m Uy dưỡng A bi nguyên tíhn
tĐ cao H?m ngng ,héoc nhtâ âchn nađ ôgN iTnêh ìhnm.
!!!A
is t,hp đúng năm ht íkh iếtT hiáp gần Cc các hkp b nay otán uht ct àlm tđ, yl imư người gư,nht đi tr ri, itr ba À, tí c.ó phần ôhkng ph,t Nửa biết gnh nugx ếtihu c thượng, cũgn đang mnă t.đ mtì Trùng khí, uđ ar trung, nuih bị rit coa óib nchu yâđ, gây ra nrTgư iơn Thổ thu hạ
ihnTê gnCh ckh ri? cm unhyh hunt “Kỳ đt hcân lên ?aos hòa thế ,l nb mc: lẽ il ôNg đ này đốt ivtế quá
nhnâ nét nàgn Lê mt Tiu trong nglò mó. méo nHà ,aig ơnHgư ãiyg
?Hm
éx, giằng nggi xé. gnàn trong nnhâ lòng Tiểu
v âmt Lmâ êL hn hoàp Di thở hòngp. ,õhnm tr na
hưn “Người nhng điu ,ưingơ tâm đ này s?oa òcn ếnđ
sau Mc k hng th htì k gnưh ngĩh trước. yàn ưrtc png thủy tr,i ghnôt onà
ãđ gunx tir npg gHơnư !àHn Lê nàng n,yà ucc quý hPú rơi đầu rốt
ươing õV tám uit ơigNư đy đang hpi ?à ih mươi ab sao? iơmư người mộ một li không? aT H ngm úTh trgnu hnThá có hâm hia uit k đi
ìv đi sư, chưa cl nhc osa? nêyugn đ n đ c tam hKgôn thi ihp tài ú,ht ngươi ưdng óc ,gciá uếN sẽ aht Cương dư nchg àti phải aNm ếgti đến óc gàyn yàng nùvg lục soát thể, ib thy nêyung nhgc ư?” “Hừ!
qnãgu giờ nàng hia. đến phụ cho đầu vng, lcú gtôhn s, từng chẳng iGao xnug Thuận Dù phút cui vt Lục c hngưn gônc Long đầy ìnhb ut Vg,ưnơ iv cùgn t ,hnc ghcn ac nlg như Hàoi th gieo vì Tnh ôv qáu ômh dắt a,os ôgnhk nay na đứt hỏa nd Đi k pháo, diư thành rhntì s tb ol năgt h,i cũng hiểu
gnvâ đnh! hnt âvng, “Vâng
chưa iđô kẻ uihkê ra ìht uđ ra, gặp…” trắng nhưng nghe ta loi ,có Còn cnò nbóg thì áhtp khích, trợn ơHgnư k Lê lời, ũgnc cng ch l:i nàH là Trgon ngu nigoà ghnkô ht gió hThán hìt rt cơ cnũg tác. ám chỉ chẳng ehgn cgũn irt n. soa nb ta Bên ngt tir ôkgnh
â?tm Soa il c!h người noà thế ghkôn aT đ
vật íht, đến cược ht hưgtn yàgN t khiêu gôKnh yTâ, voà ioc nit Hà không oàn khích hãy tngưh thẳng thua. iết,g Không thấp chúng!” chết, tnhg tỷ ,gsn lẽ k gNiư sao? mươi óc tm người nit là ingư chết, óch ưginơ Ba ab đuâ hgcn Không ngươi? ưgni mươi ngĐ,ô ?có tm pưc átt ãhy đi ôgnkh thì oàn ămn khcá vt ngcù nơgiư? đánh nhìn k k mnă
A uycênh ơnigư qu tt. ,ra nđế nrùgt ioàgN rt tự Biết quên kỳ rảnh ut uq, à,hnh riêng.” nhân nhc pgúi .gii đo ưndg ácc tr xoay củng đây bận, gũnc hmìn Uy gàyn gđn ng s ôNg h,áck c hTnêi iaH gtnrù mtâ mt ,ưing Cương là amN c ignươ tnưgr ib ghkôn cổ