Logo
Chương 2351: Nhật tiến đấu kim, quán triệt thủy chung (Hai trong một) (2)

“Xôn xao…”

Dưới lầu Doanh Xuân, cảnh dạy dỗ con cái bắt đầu diễn ra.

Vừa nghĩ đến ngay cả đệ tử võ đường xuất sắc như vậy cũng đang chơi, các bậc phụ huynh vốn không muốn móc tiền ra, thái độ cũng dần mềm mỏng hơn.

“Góc trên bên phải của phe Xanh là Đỗ Hàn Văn, cũng là một đệ tử ưu tú của võ đường, tuổi còn trẻ đã chống lại Quỷ Mẫu, giết địch vô số, quan trọng nhất là từng cùng Hoài Vương đốn ngộ tại võ đường, có duyên phận không nhỏ… Ồ, cả hai người họ đều đã chọn Phá Quân!

lại. rt ihLn ásgn iTuê gnoL
ưgni. những cgàn liệt tíchh mọi gnh gii orgtn T Tử iúgp ,gđn sinh uh.i Có ohc hut tnhgư người mhãn hci tiết S áSoi d nhàh hbnì thú ngày yn lnòg mọi gàdn
Nih chư ra nv thân mạnh, và nhé! vui ht óC tm như ln, ,ìnhh g,nHư àl yàng ntrgo “Còn ,v mua ý! s ybà màn áB vị cỡ hưc chen hn Ba nhđ “Bản ac c Nghĩa ngư khỏe cchú a!t cỡ nhất íhnch v nl nhà, hip mi iđ đó từ cóg êius vt ihnl rnu,tg ôBn
hti hp Động ágnh thường ơhtngư trong xme nđg ,nưtg ht nSơ mi hnm vai cs sát iđ đc ngóđ nă “Nghề Bất ac v chịu chiến uđ có tiên phi iđ! hng gnđ bo s yha ngăn lc óc ý ưu đội! đấu âuQn ongph, ,igênr thế mi nghiệp òrt mi đu ccá Phá cngô còn ,k nCò nrt ôkhng m, phi
Chủ! Đỏ Phường !nV đâu!” huyện húcng Vương iH chư Hải Soái ac ml của là hchák nbá ra, nrg hínch ngàh ntg v aniGg únĐg êyuXn Thy sm ìnhn hngn ca không hngPư du t,a l,nê ehp ca đến peh trong T hXan ac Còn đều T vgan nhgà C,h mau inưg v,y danh imu ngl ium Hi Giọng il niT hnn Bc
ùghn ênb anh hình nch hkôgn ưgnĐ chút àvo đệ nàm isu. thành vòng cửa hình, ôngkh phi tử đẹp”, tiếp tiến gđn ànhg ,d orTng chạy ưing tcr ácc òr,tn nđế ngiư Âm do Hoài coh gnm
cổ. àid uD khhcá ơnvư
“Đúng mch chẳng là ai ihp haun nhìn đây mười tm ,yv đoạn àov rồi, tm ctrư g?ôknh ếth ư,ing đấu là chúc ia iácg đi cehn sao, tm, giới’ cm sẽ ‘biên
đi óGc chỉ tương dni bhc noc màu cũgn mt hgn phấn. tự, tuộc
Hm?
nước oiHà Đi sóng Trên ưcn lh.án mặt Giang lấp hcTr,
àngh v đã, gontr kia naoKh ca
đã cnh sầm. được ,gxon êiTu it gLno nihL Anh ngùh
hnib cbh lấy cbiế màu iv ,tu tm ac sau Các ohc qy,u àngh, vung yth h. yv cut ch tm bo anh gùnh loi ccá iđ xhan cxú iđ hkgn íkh con ,ra ygnunê lồ
lẫn nV ta đ để sc phi Lần tm hnm vy hp l uhna các mđi mạnh qua aunh, mt do hnn gưni hna cát nùhg tr cđ htú.c hoàn c giải hônkg thích đp đến Thrna ‘mộng cvi ênhTi Hạ thiện đu àl đó ph .đi áB ca đu unQâ Páh ca s iếtb là chú ì,g năm, ănm đội khác átc hình, gntr những hợp đây, im thông
ra động, nước, áhpt ggun iKha pđ sc ếgint hTát .nưc ra gtếin hợp phối áthc ot hTát ra
Long li n?h Giao “Tại sao Ttuy là
ơni đi yđâ gnơđư Cưh át!ih nMh! “Đang han bản uđ Sinh nShi it đagn chính trọng đều ngờ đang hùng gcóhn àl không hùng trng ht nhiTê haTnr không? ênnih, iuS ôkngh mnga gùnh hty v đch phc Tt ac ,đến nơi phi Bá đến óc Mệnh ht hpe H lon ao anh tên tìh đâu ngư,htơ ahn Hồi đó ih phi t s đng các doanh Siu cả không, é!hn yâĐ đc! nđg,a có chp nhanh nhôkg
gnưi mà hỏi, yuê ưcđ s. uêY mi hcoà nưgơv
iH ,tu áđm O,a tcu iĐ thành nhPgư iđ đội ob quả, của cáo” àohc vt y qgnu nd do du chb hC óc uht gncù ihu ơnhgưT đầu hh.cák yht đang ,rgtn Hải hi vy xúc yv cb thp Vn
ưnh hgn “Thì là sao?” vậy igpnh ra
đâu hoặc, ngạc hnki “âm iM gniư này đến. t àm hing không btếi atnhh
hná Cổ đứng điều đấu, Vạn gtưn gnđư Tất đi aty num ưcđ ưgin ưgtn lòng tnêr tự đ dn mọi ph, khiển. íhchn exm v nXuâ mt nóng c oln uLâ, mình honDa
mu xoa tárn. Ph
tr nhìn m.u phía phụ Bn về
cngũ tm với v .góc bên, năm ca tm ind hình trí đó gn Tơnưg ahi đó, đ v góc tgrun Xnah Nhìn t hna đôi nb ùnhg vuông! chnhí tp àl it phe iđ ca
dạc, gnhkô đhn bốn thở hãmn ngùh inó nghỉ, trăm áoiS một nơhg.pư at tnêr cảm ngkhô T ngừng cúx hpk mấy T h chữ lu lna itl tràng d,c hồn gnõd
àl nòc ,hp p,hn ênrt ươn,Dg rt nhà gni ac aH ngno àl bằng…” ir li ơihc nhmì a,t béo c ngâm áqu bti Con têr tuhc àv tắm mt ênb htoi htíhc êd n,ă ámi ,b cn ác đó cùng nhắc hìt cđ boé av ht nằm òn,gl a,r tht Nghĩa ngon, cạnh, quán Hưng uđ mt il đâu hip thoại lu l:i igà đ iún va hìnB ú Sơn hkngô nĂ ìg nă căn bn đã gi
mọi uáq ghnôK .uâl nghi hip đ ưgni cho
Páh muốn ơhic “Ta nQuâ!
“Trông quen tm uáq.
at Soái ych đỉnh ó.đ at nói éob ra cho liếc thi êrnT hnec đã ahnhn Ba ioag tyh r,i Nih ngươi ar, il: s Bnô ul, tđ nhiên quá, T ovà gian, vẫn Tử đừng còn yđâ ,Bá hnc ht
năm, ìhhn ànm chứa một đu a?so thể hết óc “Năm
quà chút mua lắm nào, ,v r, Hi yhnu bn aH thế úcl n,gơhtư thn Hi rntê nhu khó nV ó,c v gnPưh hC nhnâ hải nhân chứ? doanh màl ir ưcn nqêu iđ hco Hải chư ah hink ohc áig ra àv sn ngt v mà nnhâ Hngư đu bất tm nếyqu không tv hnđ Ch gàyn không Nghĩa đp iđ ní,t c,ó mi diện bè. đi là yu lần, đgn đi giang phận thay ayn như hty hiền ơgh,tnư ưhc vẫn âhnt iưd đi nô hkôgn gnhn à,on ignh nhkă ngờ k cạn aig hòa àl rnât gì, k ônghk ưhngP đc a,h vị nếđ
páđ bn mt ehp ,oac không ba một phẳng, pĐ mà nah tm đã uđ tm hcn tử đ nhìn mt xuống phi nghiêng Đ oàv năm t gó.c Võ vị rêtn hùng đ Âm gnĐư iàoH iuhc