Logo
Chương 2342: Hai thế giới, đây còn là Đại Thuận sao? (Hợp nhất hai chương) (2)

“Chắc là sư mẫu ta làm đó, các ngươi không phát hiện ra sao, hôm nay trời nắng, một chút cũng không nóng?”

“Ồ, hình như là vậy.”

Chúng nhân nhao nhao ngồi xổm xuống sờ đá, lạnh như băng, các phiến đá còn đông cứng vào nhau.

Ở phương Bắc, mùa đông trong nhà có hỏa đạo, người đi trên đó chẳng hề lạnh, giờ đây lại làm ngược lại.

nhnâ gúnhC nhnì ehot.
này ,ìg hgkôn ygan cđư hty chân ếcnuyh khoảnh chơi ăn gưhnn aưch g,ì ocn chưa uổng cưđ đặt đi lên ãđ này, phí! cảm đnưg ckh
ìnnh khách nhki aNghĩ pk đi hgnn Vn, môn cùng ìhnn cả l ngạc, ai mà Hưng, Ôn xuể. hngkô gđn du đến phố ch ưhca Thạch uđ hpk thấy hnng tgn lẫm, ôghKn đều yn
ntàhh nvêi Mt thiếu trong .tay ch knhi nhóm ihã niên
lyun tnh nh ocn đại ĩ ưs phải th công gơniư ácc nêl th ly hiện àh cho công vy, đều là rnè gọi ta gn.d ngtr .hp Thạch biểu ca uđ t,úhc ca yl Vơgnư :nói nói ibtế, yv, tr một làm ưs óđ! Ôn nên cđư dĩ Ta xây bình tượng vác óc .ưhgnt m đại ácC orgtn hnt có ct cđ ig binh hưn hp nhli od nưh pg tôn tượng, c chuyện phụ mt nghn Đgn Vn tb ct gniươ ynà nl
ưHgn nhT cđư ca sáu Vương àH ĩahNg hhntà gHnư đi hgnt sử t hnyu tại oàv ti usá yàng utnyr rưgtn Hoài iđ Hưgn ngàn ưgnH hàng lên th, yh,nu ntágh trấn, clh Tnuyr ath, hongp đã ơnvgư aĩhNg có năm. ĩNgha iđ tế nl Nghĩa
hacư h,yt đui àl ntg gnnh nơi hKp ahưc nếm qua. l gen,h mới đu gnt chưa tng
thể diện b ‘Bôn vạn ơnưig hChín “Trước cho yh,nu ivu giới đã v gàyn khiến n,ogHà Hoàng, abn at tnoa ànot nhháT hppé tạ bình, hạ. đại uhit Nghĩa hôm vầy hương Hưng lo ,h ihN aB cho nght á,B gơ,nưph ámt êđm cđư khi nay. bn t dân Hoài ĩlnh hínch đại thêm, mc diện thái cho hi cảm coh t,a nbi nix cvi, b xin hhTán ưgơ,nV smu
“Thật quá .k nht
sao? ư? đến nĐg nàng Gai lâu iag, ta gnHà chúng vậy nrT ,k mnă hiếu nâD
và Nhạn v hpát được Hà nhec Lăng nV bước, mâ chhT nơi àmH tìm h.nhta phía ra Phơgưn cNg tìh Ôn hcúc ngađ ra ndg
Cnuyh thường oa?s hbnì này
ngiư mình, oac nơ.i diêu iv Tiếng ión tìm àvgn vọng kiếm kiếnh têrn t mi upêhi gnux khắp giật
tm đã cThh nói. hco nh à.nyg c là Vận ra tT chắc nghỉ húncg gioàn sư i,r cnh đều Ôn ph
là tbá h.i của o,àh chủ mi Một cl cua…” cáhhk àut quán nhuy biết cúl đu ácc Vn rất nGaig nđế đã nÔ li có óc li nhân nhân, n,gthô vnha ,nhân ođàn thể tự hhcT bát chưa? k mạch hC yêXnu cvhá ta yq,u c, thấy hgcn các My ãiđ cái gì ếpti ùngc ưS iago nhà gnư ánuq ort nh,gnô khi ncò iđ ìmhn, ô phụ gưn yb r.ng đợi như otr ,ao ơgưin nyà tyh ônkhg ơưing
ngon mđ du ált du iL khoai im! ơưti â!yđ nd,gư khoai ơmth ncò tyâ chiên b âyt ògin âty ht na,t ci “Khoai iêhn,c có
itV ácgi hưgnn ib.t ơV,ưgn như oành Vương uđ Hoài Rõ áckh của ếth phong là giới onàt iGnag hai nhiN ac cảm ươg,vn yhnu nHgư Nghĩa nrgà phủ
đa là hákc toàn hàon Phong oHià !igi và Vương hia những nơi thế ac
honaD Cổ nV nâuX !Th
xiên gi iaH nÔ va con tức Thhc hi, thc vờ .iđ thy, Vận cá ri ir quen uvt, ht nêrt coàh biết, kôghn nnahh gchnó hnư egnh hn nướng nggia đi ăn vừa không ưn,gđ gi ,g cầm nrtê iln lập egnh
iđ Đi ếhcnh eókh i.ôm iuhTế ưs hk ph nnêi
ưngn gnnư đao đây!” tươi itươ ,gonn “Đao ngư gnư nnog
iaH gvàn nkghô uqe đt người, t quay yl lớn ónnh v, mt icếl aưc bước st téh một que đi noc onx,g iókh àh ưnlg ir mỗi ávc ghni .li la mấy l,y ngnoh ngút. vừa éxo b ninê đmá nađg ngđ thân ccếih úab nquá m ĩ, n,gim ãđ những óng hgnCú ,nl chủ chiên khoai iag con xuống cùng mt iếhcc an nnh vào aoc utihế bốc hicnê yat trộn cnò tây tiền,
cđư ìnhh gia cno rgtn vòng sng bc tán nrtê iph âXun nihl chciế tí qua rtùm hnt trời, C Vn bao logn Th C một .tnòr tM cnu vòng nkhă như trên hìhn Doanh àiv av níhch cưỡi cũng âyc một mt, gns đhn đgan ln hưn ưnl ,đu nhthà nó ar cây ir rit hanx nngh sóng ión. li, bởi noc tiuê,
tri hồ lòng nơi ôngkh rộng ihl,n iHào uQân nlih ,dm ihsn gbn ánsh ax gsnô, óc hcTr tki igGan àno s kti Đại tnh nưg iHoà mđ iàd ôv gGn,ai ngoL linh, àl nêrt thai đã gnénh nhân ly aqu nl vạn đa
biển tgn đi, cno hìnm vừa cờ lơ kim mao hànc la Hia hét. tm tm túm hu giữa xem cno cây vung uưr va tv lấy không trung, ngl đưa, đu như
chỉ thy Vận phía kgônh aik ,yâH “Sao kìa, không, nướng yta về hưt?ng uqy nũgc bên bnê ònc óc an anggi cạnh, ó.đ cá có Thạch bình n!ph il Ôn thy Này, vậy ai thả cũng
“Hả?”
yqau Ôn lm il cnò ir ,Ơ tm ti.k oke kh Thạch bm đầu, Vận Đ óc âu,c nữa!”
“Hú ha!”
tế nòc t ơ,s âhnn Hưng, mt Tnh ưhc tb úcl tế này. nid nkghô ig áB, về ,at igi Nhi lâu v phép Bôn ihut cđư Trước tế nT,h gnimh hit niđ thống “Hiện đang gĩhaN nhac àl truyền chcá đi irt Ba iv ác iđ đầu đó, khách khí iđ ca g.i đi Hà nxi cho
áthhn itu trẻ il có võ uq Đu là ac hại?
l gcn. mọi mắt ngiư đều kinh Ánh v
trù hcư thành hnơưg vị ,kcháh ơnghtư chúc uhny phú lành! phương huyện, nhnâ, vị tiểu chư xinh nigư hgênnh gnsá iv gnHư biu thân, Hano tt aNm nơi gnùc pđ mọi “Kính aĩhNg ếnđ thưa mt v quý du
nào ếkni òcn Lẽ uriT hócn ngươi nA được! heot àoiH nghe rnT ,gnm “Cứ hcc? thc con!” nThg của Vương ơnh gnr là
ex áđ dgn ngựa, x,han ni,gư Trên bước. cộ ưgđn uđ
gđan ncihê tây ahiok trên nnìh y!l ìak! phố!” mau “Mau ly àH