Logo
Chương 2322: Cáo mượn oai hùm, bảo ngư càng ít, bảo ngư càng nhiều (1)

Ánh nắng xuyên qua song cửa chạm trổ, chiếu thành những vệt sáng vàng trên mặt bàn.

Chiếc bàn dài chia không gian thành hai nửa.

“A Uy” quay lưng về phía mặt trời, đứng trên giá bút, tựa như một con rồng xanh đang cuộn mình. Miệng nó khép mở, những chiếc chân có đốt màu vàng sẫm vung lên, khí thế hiên ngang. Đôi cánh dài trong suốt sau lưng tựa như những lưỡi đao, hoa văn vàng óng ánh lấp lánh.

Lê Hương Hàn đối diện với bệ cửa sổ, cúi đầu, hai chân khép lại, quỳ trên bồ đoàn, cung kính như một con chim cút.

nnìh kẻ gãđn xo Nam người, ai chứ. bti người, có hTnhá imũ gkhnô đc như ânV đi ươngC ãđ ,àm nàgy hpi it này xui hếch anL ,aik ópgnh Thiên v,y ihnu nữ oàn có aos suá đi cũng lại đcư nũcg
ânnh s nươgV yếu Ta bnóg s àNig ngxu ôv ht glưn, n hngkô àl .n nhị. itn hưn ta thật ac aT ta th nìth Cốc, la đ không nh Hương iv hnTáh iv đây ơgnưv đại r,i nói năgn bếit pl mi àoHi ,mnhì ưhn của nhân ta nht rt uit tha tâm, yên nhiên tài với ,ri gũnc Giờ Văn và hnc chỉ t mờ os nTh, nên .ìg mình chợt n tm. hcí có ơngưV heo, ht túh hơi. cảnh, nàH úng chỉ tuyệt đi ra T gns nàig hyã áob đi đã aih đâu!” tông ,àing nbg àl tc hnôkg tnhhà thì sao iv C ac àl độc gì? tm ginư sánh olã ưđc? Thanh asi nàgi ìx ,c quả r,it được là nli ácc cho bắt đến uxì như xin iĐ đ,ui sai ếhnic tM ấp cứ dù óc a,ny vậy, óc Bá àgNn đ ơc my Ta Vương t hi êL t nđế mt lâu, Hoài iĐ Tam vương gan inx xưa
Vui ?gmn
“Lẽ đừng chuyện óc ngơưi õg nà,b nLgươ tth iv tnogr Nói gnơ “Này, gì, ciá không igpá t?ếh nhẹ ưvơn C ni?t lnê gnađ chân ngcá đầu vàng, ta àon ht!n hgĩn phk
ta àHoi th chiếu hpn tám c iđ púhc Vương n, được.” óc ut “Tin, tin, àHn Lê àm có Hương luyện của tiu int,
lại hưpơng óc tht ar cB gư.in ă,n ùtnrg hgnC v chrtá aóh ơnưgph ãlo ghưn Bc mà sự
quả, biết gnnà nb mình hiểu ac sm éthg mặt che hai s êL õr. rõ, hề Hàn ghnniế rtong cht biết b đã mi gòln T đã giấu. hnkgô li, ânnh ihk ănrg gVươn căm gươnH gếnhni àoiH
kôhng điu điều àl biết óc mnìh kôgnh người nc trong óah ưingơ g.ì yaox s ,kh vgòn s Nếu by:à yêu ý lời khnôg hmô t g?ì thrìn nơưig nya Ta .H sau đi đến ,ta đnag C gì, c nigg kế tiếp hcho luyn để ió,n đang ohte ơLưgn ihk nở nghĩ nưxg ca my ếbti m
đi C :qutá gtnh mà “Vậy ndg Lgươn htì học!” cânh mt khớp,
Uy khớp, óni ?kghnô ưNơgi Đại ngb A nạnh tibế hgnc Quan chân thoi ac i:h hnTu
“Ngươi tuổi?” bao nhiêu
so một nngg at uti nhơ “Nhưng cnò Thêni lớn kém nòc thì .đy ta xa, đu: igươn vi Nôg
học, trgno a?so hpi gưiơn mlà “Ta ngữ ngươi c c ta đầu.” gavn nhéo, khngô Th lẽ ôgnkh num ta êln ếngti đua àno ,đu ưgC,ơn ihuc élo mNa àny c uhi eoht
ếnđ hki nếđ Vnâ lai luư “Đột theo ơtgưn mă,n aig đi háp iđ mang ,yêu nhgĩ Lna aiog ơitư ,hcn đẹp, àl cước?” một êL Hàn Thiên S T mgi ơgnưH
Thánh đó img nitê theo mu mi. thăng hcoh n tr l nát i,g tui vạch cả ob tr ta đi các đánh auS sinh mở ãhy tan gơCnư tuh Tiếp tấn tu ưingơ otàn sẽ ta tất idư t n!câh tt! gùcn thực. ếyn, tnu thy nhàth “Rất amN átc, kế giúp ar rTcư các úhT ơgnưi il rồi c àti !H đi bảo à,nhh ngươi cho sẽ ngư, vật, tt âBy hoàn
ănm khôgn ab imơư mươi.” qau “Hai r,i ngúđ, ích,n
uy cho mht Đại iuh ơVnưg ac tếh nnàg iHào ncùg bức ìmh,n ,lògn irơ usýt ưgHơn thì uđ bị lệ. hẩm trong Nhưng Hnà bác,h na gật Thnu óchk êL bi ý. đành ngđ hnp ihp s thương của
iat rgton một .ý Hương Hnà êL yd lòng đc nlê
unhT mươi ntrgo cảnh t óni tiu gn,ohp không ,nhg được mà ôkghn . vòng, có aB Nuế ntàhh võ hpt btá aoyx xuống “A c, đánh gchn Uy” aig Nhị thể mt tr thứ ònc y.đ athm Tam ođt đhn rtnê ãđ t. Đi dưới, tm giá
biết li, íl nói chỉ c íhn không tr Hàn đáp: úh.ct được nghe “Biết mt Lê ơgnưH ưnhgn nói,
trói enđ đổ ncáh vuốt, ênThi Cái ng,ùv nhện .nàgn lai Ngô bógn cno ta cếich buc của iKm enh mt của hann ngăig nàgn, ênl tám lưới tm nhgk lồ, ưnh gnưtơ maú đang vy
n òcn c coi hơn kóch. mt khó nàH ar ưci nặn nưgơH
vàng mình chứ? iágp o,iàgn hnax đó il cno sao cánh chạy gp àyn iT pih ra rtế lúc
htt tht ,cng sự… gànN
húcP hôgnk umn dù l,y ai thì cgũn àngn c n.c hnp àny sao
C ac pxế htt rồi. uđ hTc tg tm níth th tệ.” àl tb nưgth at s ơưgnL gươin gKnhô các lc cht ?ym đ,u ogtrn “Thành tt, đức n hnThá ơniưg
“Khó quá…”
áct ln tuổi khế nb nũcg ưc ơhn iagn sớm nhơ Th Hai ba. t,a kai c ta.” mnh thời
phận? Phúc
tình rũ Kôhng ănV một cn xugn ácb mt Ngươi cho bỏ h itáoh đó đhn aTnhh ymà. cn ahT quá nnê ưg,nơC hcúp ión gưNc ,b ngươi đến ơgnưi? nggái đến gũcn nl ý A pnh ,híc Uy” ãđ li, .ngm Nam lao đầu gnòl không cái àcng nói ,Cc không uvi nn “Nhưng ngươi vô lạnh, không ư.niơg đi.
náhhT ta vi rồi, aik ìnth với tu muốn xấu at àl c nơh Ta b ulâ ũgnC Thú đã có H nhị mắt áuhc trnha nêt ta, nghĩ là lgn t lơ, Ngạo cao iếcl như vi ca Bách chướng giành hTo !an điệu àl thổ ,at ty, cảnh. íx Cương, mắt nSa Nam nyàg C cnò aưđ guN c G,in n . nnưhg
Thiên Vân Lna?