Logo
Chương 2213: Hạ Chí (2)

“Phụ thân!”

“Gia gia!”

“Mau, mau cõng ta đi!”

Trần Đồng Dân nhanh mắt lẹ tay, đỡ Trần Triệu An lên lưng, theo chỉ đường của cha mình, xông vào con hẻm đang hò hét đánh giết, lớn tiếng hô: “Lão tộc trưởng đến rồi! Hương lão đến rồi! Còn không dừng tay! Dừng tay!”

nòC h!n óc
qua đnga li ưbc hut .hm ba nơglư ìnhn hnnah v đất, gtnor An Tnr đmá chóng Triệu dịch yth guxn trưng đông, xuyên thc
nh,ad ưht ưgơtn lời ta đu trọng đu nhart gontr vni, dữ yd âhnn ,ahhtn utyrn vhn,i nhân ich ntươg ngx.ư .hn tương Nnâh hành, nhân ưgnơt ưtgnơ iếb,t oĐ
Gia ia!g
ênhn.i nBg
măn rt đi hhnna oà nêy trì òcn vì Lão rTui li. ghn uếy đó, ãl,o mđ ồn itu êmik nTr in,mh hương aih nên nv noc hgknô ch tộc ưrgnt ng nvg của đây hnógc tế, ch tĩnh còn cs An uy cao nhưng nmă đều hm
chaư tghn nhhaT đu. ánigg dt đã lời, g yg sưa iênn ycâ ugxn
.êln áđ iS nảy
không sai, n!i nkgôh “Đúng, nộp nhcíh là
oà đu đám cgàn m,h phía nô.đg tt tt hciu bặt, ươnLg ưnig c tr v onC c, n Lc đu nìhn àov im hẻm ngb mọi
!âDn !âDn ngĐ “Đồng
,Hn hắn!”
Hg,nư ưnLơg rTn của nig hteo at nA Pnohg gưnH là Triệu toàn của nhắm d gậy, vung Nghĩa hđná, hiệu ntê haĩgN ì?g mà mắng: aig iuđ g?ì hncgú vào uđ đó! là rnT
thị cĐ ban ngn Dương ôc t Uyển, mẫu. phong mái i. dưi n,ih ca mki òngl óah ngtư mnô l ,nâhn auqn hùng aXư t unqâ hhcík yg puh Nya àl inơ Ý iàoH được tranh. gahnĩ dỗ nl suâ anh mẫu tử ãd; cùng ônht chí rcút aH rhTin dạy at an ĩaNhg uiôn nhà ân mẫu rồng, um ơn,gVư
!nâgV
nộp hpi lão och ruTi nay pt lưng t vỗ ? ?ìg ex ư? đi xuống oh iM háKhn đyâ làm ếht nyh hôm An tc địa trưởng: nTr ir ngCh d “Sao điểm vi lngươ àgvn Tnr Đã as?o người ngiaG d,i
ôkngh có ,tohe đâu thy “Mấy nộp người năm?” bọn cnghú mi mun da nghcú nôkhg Hương pn na vào o,ãl nb pn! hôgnk pn bn ơnh th at ghncú ít ênn àm
ai ý ohc ch ?đu agi thói ?n och đưc cho ácch niag ra hc th Bước đi những yCnuh aos? đyâ c cm đi a!t Học ,tv hc mà trộm ơngưL ,ch àny ynà b ì il ưingơ ignươ xóa tiền manh ơigưn ch õ,v cyâh
ia Những lại hgknô ếtg.ni gnưi ahu,n nlê còn hnìn
tĩnh tưgn chợt ng.l Cnh
hcp tới ra đây ait nhoe ăngph không acu đã ?ri aGgin va sao, hiểu rất chẳng av mi ihp oaS nhháK áno đầu sao? nhiệt rồi mnhì rnT
đu Đám ngôđ nhcú tb nhích.
ôhkng đt, nhp ãgn .gnhká nniê ngxu dám hTnha
có tn,ưrg ìg li ãoL ?vy tc uynch n ào Soa ?hết
ri trỏ. đông hoảng ch mĐá pl tức ln,o rtí
vội, ây,đ q,áun ,iph y ưgin a,uM cn iđ n!lê mau đnế ca yđ ơưgnx mau không, ưs đưa ânXu đến chọc đgn y rgTnư àvo thận ngươi đừng mi Đưgn
nm măn v m bậc Hưng Dưgnơ thiếu aoh uđ hc chảy, ámu phủ tr chká trấn rơi õv đất. ,õv đã hcd thu trên h,tn sgno nhn đến quan, mấy bị ohit tphó dhc ếđn tnr lại hng ninê đ ngưđ il Nghĩa hìnB đnhá hnp xư,a tđ lgưnơ cp tứ any nv đu Hoài ìhntr voà uđ
Lgnươ Lục! người iM ùngC mà! ôgn rTui cđ vào tm ngươi ó,đ li: hạnh!” itếb my Ta ch phí gã tm mc mt đầu, a!r cha nhìn àv yth únđg angy có ngươi đàn nTr rtnog khuôn đúc ưign là ơgưiN nA một
cth “Người rnT ?à uth nigư Khánh ti Gangi chưa mọi gnôhk ươlgn i?đ c:m Sao
ếnđ Lưnơg vẫn như il il aos? thì khiến , biết thế ni hkngô lương nôghk gnôhk c ,thoe lộc abo đều pn oas Đâu Bọn thực, làm đu, nhiêu ìtm sách, nghưn nhà Ta tbếi vậy.” ti rt gì học ch Lc ta at ta ấp nèogh họ âgy t?a hiếp iưgn mi:gn iuk nơưgl a,t võ, đc cna htc ?s àlm muốn núg ni ngày pn cớ gnưth cứng à?on hàN khó, pnh
nhúc ai ônhgK mt hhí.nc
không cao rồi, aNgĩh Hưng các rt nữa, gcn at ưĐ,c ưgnơL lão đợi ngươi in được, nuq phu yếu, uit lắm! không về cđư niơg!ư các it nq,u iga sức hnáC
hK ,hk khụ k.h kh khụ
óc đào không gmn nmu i!đ thực ìth c đi éok “Muốn lương óc, một, knhê at hìt
Đni h,ct it ơngưl háhnK ht àl ngôx otgnr g:y ãđ Lương đám Quảng chỉ yat, ơgLưn đi Cừ, chút rnT niưg mới đông xau im đcư gnlò tnr oàv nuvg pN Tnr uih gn,lơư chuyện, hu ca tt hc nyà, danh mđá trấn, ũgnc ôgn Nghĩa c áp mau. uiTr iGnga gnưH pn phk mọi có vô nA đây hin nnhì
cc lộc “Lộc cộc,
ưlgn!ơ uxng An yg gõ iruT nrT pN hmn dùng đất:
gađn Tnr ex đnhá Thnưg axhn nlă vọng Nhiêu, nbáh nếgTi chở bến iđ auq ncu npếih lúc nưgơl al têrn i,t cnu ingaG hm. uđ xe ếđn va áđ tch anngg nKháh
c nên gc,n với chiếm Đám qyau cuốn là gintế chửi. hét gây át một Trần pé nhóm óc đồ tr tiếng ot lôi nhỏ, l,n đôgn oék Lương gđ,n Triệu thời hgkôn An, thn theo la mắng il íhkc cs lại bị Lục thế htnàh
gn it pá tnr thấy uTir il ynà. l,i nágrt tm in sm không gkônh đám ìhnm hc trước airt rTn An
mô các đông: đô thở ihơ !đi ơvnưg, ếđ thiên inàg rngto t mt! àov tch chỉ nur mlà gy An tm mà rẩy y ưlơgn quá thạch ìv nhọc, ưcđ tm ưđc Trui my íht Mất ngươi ncg, gia đám khó il ngt yat kiến, Trn yâđ hpogn tipế âcy “Lương
tộc ôhngk người ưgni àl hnpâ rtgn đen, bit khn thể hgknô kia mng rgtnư, Lão ênt trước!”
không sách đối àl vagn nl nhóm bèn này. hnkôg il tt ad pđ li gônn nhìn nl thực, mc il ếh,t va còn đ,u hc ếhtu hnng uq av gì, chuyện hai thy miễn ygâ hnP thc ra oàv np tường, hhníc nưgơl nỗi unah, vẻ àyn htírc người umn