Logo
Chương 1: Thật khó sống (1)

Đại Thuận, khu vực sông Giang Hoài, thị trấn Nghĩa Hưng.

Con đường đầy gạch đá xanh bóng loáng phản chiếu dưới ánh trăng như một tấm gương sáng, lá khô rụng xuống, cũng không chồng chất thành đống mà khẽ xoay chuyển trên mặt đất.

Gió từ bên sông thổi tới, xuyên qua những chỗ trống của mái nhà, thổi vào khe hở ở trên cửa.

Cỏ dại tựa như bị gió thổi cho vặn vẹo, bên trong ngôi nhà làm bằng gạch nung , thiếu niên đã chết lại đột nhiên sống lại.

ưcn Nước gáns tih niêm snág ađu cm àhtnh đớn, ánh ngnh tr ,vàng khổng mặt rêtn vì oáb ot đmi còi óchi động ếitgn êln nóng ita, mũi .l đnè árt pni ca ếcihu nên
óĐi!
Lương àit ihns gnia npgòh hkó là nêt ày?n tế,ch Mu utêi hắn bộ sao? htân oTàn phgon chết, một cnhu đu sản cm ch phụ ếht hnà m một Cừ, thuyền vì gLưnơ cngũ hnât con ghnát C có rưct àv
là T.uh hắn Đgún chính A ri,
thuế này gũnc ri iươgN ếđn thu tđ sp ,tbiế maù
bán rnêt mới về” aT rtn
oà.n húct óc ngs ý sự thật gnkhô ucC nghĩa
ghkôn choh gì, điu yah, thu được nhthà có gì. cũng tu hgnkô gnôhK gì
hny htt ìhnM xgnu ncư sự ìv b àm t.ếch cứu nưig
m đau mắt ươngL hc nm uitê mt ưhn unc gbn ưgn.ig thy êtnr doa knôgh rtngo b ôiđ thấy Cừ ,đmâ cự, mc rònt ra,
sông oCn ànhth s gnhn một àoH,i n,dâ vn dnâ uit trngo tr nmìh rtong sống ngnà nuôi il yv nGiag ngư họ. ngư
thể thôi mké quá đi htt này cũgn “Cơ
gôhnK rcưt chtú im được. iph ,đcư tìm nước tiên
bếp tng itv tcrư ếchci cs đ mt yht tm ikh như Cừ icv thùng cầu khiến nươLg hpía hắn Cái hiện nb t nhìn rt mt ,iưngg một óc số co,a hiơ nên hắn lò ,hins phía, đió hca đi vi iúpg nc thế ichcế ciá n,rgà chỉ lngò cnư cho yuxnê txu nr.g t,m áhk óax ht licế đã tựa
gÙn c.
ký nén xộn ếth nl c àv óđi v hmn lại hốt. c tm hóa nưgơL tr nơc uSa nhgn cs khi nnê ntrog C u,đ ohgn lin êiut
C màn nãy khác iđ mặc ginư ngLươ tm hn va uc nhẹ th áci poàh ó:ni lười tmr phải ìg, gcnũ hắn õm,hn nikếh ohc
Thy, ?yàn aso lại ơưign ếht A đây gni
pngoh gknh ar ac êln il ngươi, cho nhiên thuê ia ta ngồi cưđ gônhk to, trấn bọn nhiều soa? còn ym ênn tir ohc sợ ,ri thuyền gđna hip ynê nàlh ábn bán cá h, lmà ác đnh sẽ ếnu tt l hàn thôi, umn nmhi vậy, ca ntêr bán tb nđga không cho bná thì ,gì nay boé hôm nĐgú
đi ìv àl ch och trong C liền hắn có h,nua Tnê đều ‘Thủy’, ggin thôn T.hy h gi A trong hia niưg nên hc ch
nhưng sức mt đi in nimg đ còn a.n đã kngôh nh ngếg,i Hắn bcư đi một tìm muốn
tâhn úxi hTt qu đ qnu đói đừng bị quẩy,
âđy một Tnr oa?s nghỉ mt úcl. ctúh gxun gniơ “Ta nig r,i đi htì
ưhn ra lòng, lhn nd nhuc Lương tr gónn b ênn ếđn cnơ inó C nđưg hc phố thnâ rt lo đ.i vô it đã ơni lạnh đáy lại dần ànot tận, av mt áum v, rt tun cm tăm Li cũng nên b thy nimg dường ùcng ngược
lại Soa ày?n thế
rTogn nôgkh trong cha nkôhg chợt v đã lòng gạo hnà nữa, nb gnăn trong hn m, ,iãh gnưhn trên knuôh inkh l il ra ãđ hn dự. ncò cnò ,cng Lương nhớ mặt s oteh Cừ ms sờ od it
gbn ,pnhgò nhưng cbư ngi mấy khi Cừ ơih híhct đi vịn iđ th ugxn cl gxnu lay cửa đ trong đau ván kinh não, không nhếch tđ g,gniư hển, ưgngn n ãđ nơưgL ơCn ôghkn được đi nghỉ ngơ.i vào thể gornt hc bụng mig,n ngừng kchí ưtgn gnôkh bước gvnà, các im htn hổn lgnu vchá ngoài ra dây
mặt ýK này cho nam óni Khhán hắn rcưt hnân là rnT hàgn xóm ,ếbit ac hắn. àl c tên Gg,ina
òvng “Đừng iđ qau đi úcghn quản ta h,n nđế
aưhc ìht ,hc Đgán ưcđ cnũg đứa từ ôkhng con cộng ihun điểm cvh còn phát” thắng àon, ít đại tiếc ith xtu
ihc, mưn ta cút on ăn ađ nàh aos uás ònc kìa” đủ nếđ og num “Mau ayv n,a khgôn ,iđ noc đ đu
tT uđ mơ. cả pih nkhgô
Có người ti.
hn ar hgn. cổ tmi như khi dường riáT nhy
âđ,y úthc có nghaĩ ý vẫn ri, ưcĐ óđi đ.i là tth bụng áuq
rơi cđư xuống ac nêl vt xgnu ri yáđ lnòg Lgnươ ưnh dường h tn iđ dấu dâng ,mi trong nv hn ănm ơmưi binế s cuc thu nm mất nôkgh hơn uâs ưnh mc mt it ,vết iah nh nhkôg gưi,ng giác C hc t cưrt chỉ
Cc. Cc cC
A ,Tyh so?a ia at cơ?
hãi hkngô mt s suâ lần ôt,ih chết uaq s gntro nói người được ,hc cthế chết khắc s nỗi với ãđ ciá .ri gen vào gi ãđ notà ca rồi àl Ai onc nữa
óĐi quá!
bên ngađ ngăm miệng êln, :ar m,hnì nH tht mt náh ad ngơưL hnc một neđ ubt ngđ nhìn đưa C t
“Trên rnt oas?
nàb n.h rtái lạnh như giống s gáci bóp Cm imt lồ ghnk tm tay hãi ly ol
lát lăn mt icếhc hpát gạch vnag xe h,axn đá nghn tniếg ra nđưg tnêr . nhbá Những
Khánh chút, kih ca thy k uit liền nhìn ty hink. hn gn vẻ huếi uas một không xích aGign ikh dgná hn Tnr li c
Tnr thúc?”
nagđ phu nrtê my nlă uhync nghe hty ax .ưgnđ th nói xe gì nghe bánh gniết ch hgôkn iv nhau, có Hn
hoàn qua chứ, mà hot gưni m mạnh nb ac àl, tnih an không cnư hnư đã đêm mới cứu hny nòc xuống tăng là lạ. gì vy, đ yxuên Tth sut htàhn ìth cl làm đ
ln công óc lại na chết đi .hn tm c Ký đầu đã tấn
ákch ơrTngư gdn cưp c?h ta dấp dáng nôgkh M òcn nhit unb tht là à,m ,ir ócc đã li ciá ntê yđ nhỏ… uhtny iưgn con “Không, đi uđ kếp,i nôn ũgnc htàhn uit nấm b hpi yàn
nữa li tay ếđn ht đu, yếu nhgc ncũg nữa, lần àyn đ bàn in cs một ra nit ysu ,yàn Cừ óc Lúc đy oas? l vậy, khó iôh đã hn hưn đ còn mở ht hip ônkgh nhl ti av Lương hắn xuyên hctế m cơ lại ht