Logo
Chương 1: Thật khó sống (1)

Đại Thuận, khu vực sông Giang Hoài, thị trấn Nghĩa Hưng.

Con đường đầy gạch đá xanh bóng loáng phản chiếu dưới ánh trăng như một tấm gương sáng, lá khô rụng xuống, cũng không chồng chất thành đống mà khẽ xoay chuyển trên mặt đất.

Gió từ bên sông thổi tới, xuyên qua những chỗ trống của mái nhà, thổi vào khe hở ở trên cửa.

Cỏ dại tựa như bị gió thổi cho vặn vẹo, bên trong ngôi nhà làm bằng gạch nung , thiếu niên đã chết lại đột nhiên sống lại.

đaư ngđ đang ar: C đen miệng ,mnhì ơưngL da Hắn hnc nbê gmăn tht tử tm nhnì tm lên, hná ubt
trong nnê đói c Sau xn cơn đu, il htế énn sc aóh ơLưgn lộn khi rt C c àv ký nil onhg mặt v h.t tiêu nhgn mhn
ngươi àny? “A sao thế ing yđâ Thủy, il
những đèn tr êln ta,i mũi tm ,nđ nóng tiếng oáb ánh sáng thnhà minê vì nnê cnư cm ióhc gknh thải đmi ot ,àgvn átr inp gđn cuếhi của uađ trên ưcN lồ. còi gsná
bụng ơCn im ôgknh bước kích ưbc đua ht gonià nh, ngh ikh gưnt nhgưn bằng âdy ing đất để náv ar iđ gònhp, gv,àn vịn xuống lay orntg ggnn đi chvá miệng, nlug không kinh ơgi.n uxng n ca đã đi Lương ácc lc ,ãon nth giường, nhếch C my àov ơih đưc ch trong hn thích thở hnôgk ngưgn
không iđu gôhKn g,ì thu hay, óc tu gônhk gcũn .gì óc ưđc thành hoạch
q!uá Đió
na. đi một ãđ miệng Hn không nhgưn ggnếi, tìm nh ònc bước tm cs num đi đ in
it ưhn đáy tngor ưhn gònl hkôgn vật không giường, ccu nm hn lên mất m,i du ơri dâng hc hnơ ếvt, cm hắn ál của tm hc iđ ơimư usâ Cừ xuống iágc biến vn ưgdn rctư hai h đcư rồi tồn từ xngu mnă s thu gLươn
ca mới tho xunyê à,l oàhn tăng ihnt bn auq cnò ,vy uc hc, đêm hny mạnh người đ m .l như không gì htì lc àml na nước ãđ àhthn stu xngu hTt đ
trấn aso? rTên
đi vngò at aqu đi đến hắn, núghc qun ngĐ
lười áci người hoc nmà C nhõm, nói: thở cáhk trầm cu mc ngươL một nãy va hắn nh iếhnk cgnũ đi àhpo ,ìg nh pih
,ibết Khánh êtn mặt .nh ión trước ac hắn nTr c nyà nam Giang, hàng xóm là cho nhân
Cộc. Cộc cC
ir, àl A hínch Đúng hT.u hn
h.n il tn chết c na cgôn đã đầu Ký mt iđ lần có
ca na lần r.i ưgin oàv ôtih, ãđ được ri ocn ontà h,c vi hãi ôkghn s hck nỗi rotng gne àl nói uâs giả chết Ai uaq cái s htcế chết tm ãđ s
ri tđ thu bế,it ngũc htếu ùam Niươg yàn ps nếđ
óC ti. iưng
xut unhi ònc ađ ngth hgkôn con gcn ếict từ phát” gì hc, Đngá cũng mđi có ith ít thì acưh được ,àno iđ hvc
Lời nđế rt mign nên áum b nió đáy hln dường li nhl ùcgn đường ưnh tận, trở uhnc ătm b đã n,lgò nuốt gũcn một thân ch rt gnón dn lẽo nên đi. ươLng về, cơn ưgnc thấy cm va ra hp tối Cừ nd iơn toàn
o?sa ta Thủy, A ?ơc Là ia
tcúh sống tth có oà.n ĩgnha ngôhk s uCc ý
,na ti nh nh gạo lòng v ra đã nhki nòc d. không Trong mt theo grnot năng khuôn Lươgn ,m sợ cha Cừ chợt bản ngort ngực, àl trên nh nkhôg hnngư lộ đã cnò lại hãi, do s sớm àhn
hế.tc sự cứu vì người tth mà nhy xuống nước Mình b
gđn “Thật xúi b ntâh óiđ đ u,qy uq nqu
na Lương ãđ ni ôih lại tin có tcếh uđ, đ th nàb ,na ònc thể không m đ lạnh hnư yếu li vừa thể hn ynà nh óc ,nyà đy cs Lúc m ysu pih cơ mt cnhg ar cgũn Cừ xyêun tay lần nđế ?osa v,y tới khó l
“Trần hút?c
‘Thủy’, C coh nên iln hn gign aih y.hT ontgr thôn hc giưn àl A vì nhau, nogtr h iđ đu gi hc óc hc Tên
ch ưtrc này? b uhcn thế nTào Lương hp ht,ếc ókh gnphò mc nươLg vì chết, óc cũng nhyut và iêtu àm nagi đầu Mẫu nâth Cừ ophgn nhà mt thân C, osa? tài tnê hắn m ns nsih tháng ocn một
aMu đu ếnđ đ ăn usá cút ađ hgônk ocn unm ta nhà ìak gạo òcn aso ,ihc vya no an, nmư i,đ đ
Káhnh ch,tú thy hxíc khnôg iknh. hiếu một ca dnág iln v nh hik Trần gn kỳ nGagi hắn tụy lại c nhìn tui kih sau
lú.c đi htì nghỉ tm sao?” gin ,ri một xuống đyâ ơing rnT thúc “Ta
!Đói
ác Ta rntê bán mi v tnr
bánh gđnư hptá ếicch nghn ghc . xe mặt trnê xn,ha igếtn đá Nhgn vang ăln ált ra
Soa hết ?ynà il
hôti émk thật yàn ht ơC đi áqu cũng
knghô cả đu là hpi Tất ơ.m
ưcĐ thật đi. tcúh là đây, gnb ĩahgn vn rồi, áqu đió óc ý
mti hn c ar áTri hgn. dường nưh nhảy khỏi
ênti mới chút hip mtì được, nước ưrct Không được.
gđ.nư thể bánh nói uhync đang có hpu ax gtinế hgne gì iv nhge nH my trên nlă ghkôn xe thấy nu,ah hc
Cm tm tmi ànb ol ly ritá nghk giống gáic lạnh như ihã hắn. yta l s bóp
dp phi ythnu tên nnô áci nub chứ?” tnhi mà, gôkhn cnò tth ngd cướp ,ri mn ta dáng đu b đã cũng Kh,gôn đy lợi ccó đi khác nco nh thành kiếp, uit Mẹ inưg ngTrươ nyà
muốn êln hoc phải hôm nđh s ênhin phong s gì, bắt ia ,ir không cá cá náb tìh nòc êthu trên hàln nihu mlà nên ,h unế đgan hgkn v,y ,ot trn bán l gin bán tt mấy yên ta ngư,iơ cho agđn lại ra nya hynut ưđc bọn tri ac a?so cho hàn imnh bán “Đúng i,hôt ca gnôhk béo
c. ngÙ
nằm m nghôk rtnê tm ig.ngư âđm, cun c, Lương òrnt b norgt hty ,ar tiêu đua bng mt thấy chỉ ôiđ C như cm aod
mt Con dân, sgn tui ngư gnnà ưng lại mình nuôi nàthh hngn oH,ià vy tgnor họ. rt mà vn nsôg Giang s tonrg ând
tm áiC cvi mắt, cho ivt òngl tr hiện khiến hty ichếc ếcich ch tứ úpig pahí nb xuyên Cừ rỗng. giường, nên cn h,ins nh rõ kih iv iđ pbế hn đói ưtcr hgtnù một ãđ xuất ta cah ràng, óxa khá íap,h nưc th Lương cái như s hết nình mt cao, sc đ ntg liếc lò uc một hiơ