Logo
Chương 989: Đầu Danh Trạng (2)

Trần Tự sững sờ, sau đó cúi đầu: "Bẩm lão gia, tiểu nhân chưa xem."

Trần Các Lão cảm khái: "Lão phu cũng là từ lúc đó mới bắt đầu coi trọng đứa trẻ Trần Tích này. Hắn ở Lục Hồn sơn trang đưa ra một vấn đề thú vị, nếu mỗi tấm ván trên một con thuyền lớn đều bị thay thế, con thuyền này còn có phải là con thuyền ban đầu nữa không... Điều này với Trần gia ta há chẳng phải rất giống sao? Trần Tự, ngươi hãy trả lời, Trần gia của ta bây giờ còn có phải là Trần gia ngày xưa nữa không?"

Trần Tự suy tư hồi lâu: “Tiểu nhân ngu độn.”

“Lão phu cũng chẳng học được cái lối quỷ biện khẩu chiến của bọn chúng,” Trần Các Lão ha hả cười lớn: “Theo ta mà nói, con thuyền này có còn là Trần gia hay không chẳng quan trọng, mà là nó có còn chở được người Trần gia vượt biển hay không mới là điều trọng yếu. Nếu trên thuyền có rường cột và ván mục nát, đáng thay thì phải thay, bằng không thuyền sẽ thủng, tất cả người Trần gia trên thuyền đều khó thoát.”

him.n lý emx nnê ếitb t.ya ođ nên thì Đgưn: tu hgôkn khi thể noà chẳng igưn khi Tír thua, nTr cshá thua scáh, ac nên uqa hhncí ìth khi âmt nhn nhận mlà hiểu âchn ntôgh chuyên thì yhã đều ginư Vnă giết ãyh mĐ ac ihk Kẻ đọc ch Lão cưb đọc là nên Các ngưỡng y,àn mt mm g,ì
gưni óc uâL Đao đến.” :tm cnáh trong hN htc hyN gt gbn m mô ayt aMi agnđ ,aC ng
v aunq? là sao, có Chẳng sự nhìn cnưg rt ucc nhàh gnkhô hiểu Lúc pògnh oĐ hn àl lại a:c l gươNi cnh ,ynà hắn ra àon? oBà k úhct hc mT
ômh nói giật im ưgin Lão mhn:ì T rTn gia, qua
mt ànthh, tgnu ph hP ngõ hẻm người uqa hn ahdn, kẻ ch.Tí óc ưign ìtm Trần ngựa ânhn đi k pưhng nõg a,ihN tíhc ngt đnế aig àv nơgưV những ngoại Sùgn phòng từng dn Tnr ri aiG mh, iđ ikmế Nma xuyên áx Hu uýQ
gnđ oaĐ âđ?y “Phải sao àml yd: Nh
ưngi đ giống húngc này, ưhn ưcgn hìnn nếđ đ đối ôghkn .nđó phương, iơh hnư ,s tb thái đến tử giống Đám gpohn bn ac sững lại,
nđg thế chầm không?” yd, ítr tuệ oãL “Ngươi àon có ácC àl ngoài: iếbt hmc Tnr bước ra
nigư ưt ,chká bết.i chẳng ,uxn chớ ha at na vĩnh àdng bằng cần abo sao nvi nưig àl y,àn làm dễ táL hả l. tmâ Tcíh ải “Ngươi vượt trầm, hgônk gnưt k ưignơ hưac ta ngcù óc gi ca cưi lớn: exm Boà ugn cũng này Tnr ncgũ ihp ac không cnyuh Ngươi và ca tin uqê aqu mình.” thâm inog ôngkh th
đến Lễ có dậy, ư? tự oHa gcn đng Qu hìmn hnc Bnê lấy Trn chẳng Bào v sợi nh tu àm nrtê nh Trị, s Sơn Hn phòng hánđ chủ ngưi mt luyện iág kinh Tiền dây vy trói: ac,
li chẳng ìmt chúng nTr “Xem cTí.h ghno ra bn hốt: vẫn yht chưa àBo ca hề
"Lão táhi nói hn,à ovà Boà gai c nhhì ac nangg không gì s nghênh ra sân ôil việc ngồi tử "i.đ dngù xuống: h,ết ghế ếchci bưc
ra đuôi c nhau ni ex tm êln cgnúh .agn Bn cửa us,a
hnôgk hn nghn gùdn ưVơgn gì, àlm nyà, nhị, a,đo lão người Thcí igưn k uhync hpu đã mnư hắn iđ uýQ mđi lão dám quả Các nghá rằng lão Trần egnb au,q hyunc phu chưn chgn nh ohng ,ni nrT unm hắn yta vci ng lão n ir đoán Lão uhp i:ưc yh.a loạn, ônghk t làm ùmr il phu ođa, của thực hiếm cũng htu hnôgk Tnr măn ohc tch nhơ s àyn xem gtiế cnò mượn .hyt e at những uđ olã gia háng Lão syu phu gcũn ếgti nhgc e muốn Bao ln nổi. trong cvi àny t bgn óc vác “Lão nhị Hắn pnh đ đ,oán hgná ar lmà
ac ,àyn ào.n ôgnl cngà dmá úh,t nĩhg ênl, miệng nói: chẳng hcut đến thoải ơih icư ánh mạnh, ưcđ ihk nuế cếth úcl s d xuống, àvi tđ im oàv nhường bàn mái ,ơhi một rưtc rít nht m tír ir voà nến Càng hutc thật rnêt túb ghé Boà ut
úcl aNgy tiếng Độ. âhnc yurtn bưc t n,ày đến Mai oaH
Ccá :hi nào âm Lão là uvt hTế ?umư vịn, ve Trần chợt yat
thuốc an Bào các rít ta, áhcok ión mặt: gơniư t sĩ đứng ámđ ohcká oĐa, “Kẻ tm oá êtmh im hiơ ohc Nh ri tuhc thôi.” đen, mun đaư ca tmì iv yd đi bịt tu
bịt lớn tên Li Mai t dt, đy sáu âuL cửa yNh vào. b ra, xông mặt sĩ va
hN cái uđ àl xoa âyĐ nág:l ođ lý ?ìg Đao ctr axo
bị agi hngnư đáng Quý iđ,mế thấy Thế chhká óbgn àtr ángd đều ngày, c ưhgnt nrT Vương dân nhgn bn nghi, ếth Trn u,l hcng chúng ãr nưhgn ab khắp, í.chT k nv quán, mìt tu ngõ hẻm, tìm gnrò àv
mt ĩs ào,n bt đã bọn chẳng tựa uâL gênnhh óc đi, sm ĩhnl ca chnú,g t có đã hNy gayn b hn biết uđ phái êtn đi hn ngioà ca àoB t hnư uđ s nếđ đ.i bên àBo ngang gia iMa qua
ácC tử pd ns :cưb Lão rTn gdn ra, trước vội, cùng nh lôi đ uic Trần “Chớ đi tiểu ũcgn chợt Tích tếh hkí uhn này.” ãlo ca ãyh gia itn
cũng lin đáp ,il ấy ngD onà uưm? ãđ vào nào ưiơgn gnDươ Trn ưum ế,ibt ơc ưgnhn là hnc ck.há tâm mưu. gnCh ,rtgnò l:i al mâ lựa tiếp dương còn gươin chẳng T ông Thế đợi
cn định, cáX k Tử diõ. heot nói: nào khgnô nrgt
Ccá gi chốc mc Loã không cưđ mrt Trn lại th lát: nh ãLo na.
iga ugNny iig ohte sau ngô: Trn oãl icú ìnhm .coh T
y:mà so?a hnnư Tích nrT cưđ nyà s "Ngươi nn u?â"đ ýQu đâu? qau Chủ Vương ếkip
sân ud tr,i nđg rit aíhp al isô rtên ngTor ngđ bốn yvâ đang nh, cs. ohc lửa tm nưig sùng qhanu
àl trng ý Trần gia, cn ưgni dò ãoL i:h T
đi ex iha xe ,ig gai xuống dgn trong Stu dgưn rồi eX mt hẳn quanh n.h ncha ocn gnõ àoB ngồi il agn mi lahon ca hnt, nhắm đi, mới dgn nđgư đi một rt.ngo ovà
Tiu iv Tnr sẽ nhân :nió đi T vgàn nyga. àlm
hcưa a"T ,hành tu ac phải nyà auq Bào e àl inênh đp:á nn ếkip ưcđ ã.đ" tnh kịp
dám nhkôg pếti Tự l.i Trn
íhnu không?” dõi nào Ch k “Phía othe sự sau có à:ym
li ,oán huyên nba vì cun c uas sóng ihnK nthhà ygnà gnưl akoh n.uc nmg hngưn
mưu hnìn hêinn uth của ếk nãnh quỷ Tự mâ óc uit thể .hin như tự iag nió: ãoL kính đuốc, tuệ cgnu Trần
:đáp “Tự T đnế. ìhnm
pl được nig imà yêgNun giá uhicế yngà .àyd hTái bị Luâ s mt bảng at trơn ht nui,h oret gnb lên imK Mai ac hnư ,áhsc nbg đã tấm Bởi hná hcm Kihn bóng, Đêm a,b htnh,à Lăng, quá yNh h gái mòn ưđc etr trong đang oàB ếnn vào ntg,ư bọc imk
xoa đu: oĐa hN gì? il àl axo li ođ yĐâ