Logo
Chương 989: Đầu Danh Trạng (2)

Trần Tự sững sờ, sau đó cúi đầu: "Bẩm lão gia, tiểu nhân chưa xem."

Trần Các Lão cảm khái: "Lão phu cũng là từ lúc đó mới bắt đầu coi trọng đứa trẻ Trần Tích này. Hắn ở Lục Hồn sơn trang đưa ra một vấn đề thú vị, nếu mỗi tấm ván trên một con thuyền lớn đều bị thay thế, con thuyền này còn có phải là con thuyền ban đầu nữa không... Điều này với Trần gia ta há chẳng phải rất giống sao? Trần Tự, ngươi hãy trả lời, Trần gia của ta bây giờ còn có phải là Trần gia ngày xưa nữa không?"

Trần Tự suy tư hồi lâu: “Tiểu nhân ngu độn.”

“Lão phu cũng chẳng học được cái lối quỷ biện khẩu chiến của bọn chúng,” Trần Các Lão ha hả cười lớn: “Theo ta mà nói, con thuyền này có còn là Trần gia hay không chẳng quan trọng, mà là nó có còn chở được người Trần gia vượt biển hay không mới là điều trọng yếu. Nếu trên thuyền có rường cột và ván mục nát, đáng thay thì phải thay, bằng không thuyền sẽ thủng, tất cả người Trần gia trên thuyền đều khó thoát.”

một là gđn ca t “Kẻ thôi.” an tír tuhc bt ácc đưa ngưiơ t,a hN mhtê ,đen tu ámđ khoác đi tìm yd ácohk ,Đoa áo mới mặt: àBo hco nmu nói ihơ rồi thuốc vi
ac làm cn Tích k gbn iưc và ln: gntư ta mình.” và ưnig aưch d có tâm kônhg i.ếbt igNươ không tư rnT mex nữa ũgcn thể ha người là dù u,xn aso ta ac ,hákc “Ngươi ải uêq chuyện dàng Lát gcnù giươn gun ogni viễn lệ. khngô h ac chớ àBo thâm cngh hpi itn bao gi ưtv này àl ,tmr ũgnc n,ày nvhĩ auq
nágh ưi:c tigế mdá vác này mun mex ãol đoán syu nưm iưgn “Lão uýQ gdnù Ccá ná,ođ nl hắn qua, iđ aoB cgũn hnp chuyện phu ,ynà lão Trần imếh thu gánh uq hắn hty. lão màl trong làm những oãl àyn ta e ng n,lo coh người chẳng thc phu đã t Tchí rmù tay Hắn nôghk rằng k vci đao, gitế ònc hn phu cưhn num loã hn ir li hoảng chuyện thực nh gánh nh, gbn nhng knôgh cnũg ni. gnươV có chgn sẽ làm hơn .hya năm cvi từ đ của hpu nbge Trần mnư i,n đmi phu aig e ìg, không ra n ãLo rnT đao, đều Lão
ac aqunh li ,đi xuống lhnoa đi grnot ,nht uSt ri ,ig aih con xe n.h mới àoB vào nag nõg dgn mới hmn Xe canh tm đường .nrtog dngư gni mắt gnd ex giữa nh đi
tìh nhận thì ca uih mm Văn .yat àl ut ínhhc khi uhat hêuync qau lmà s,hcá kih tauh, là ,gì tm nnê ac Lão âchn ãyh uđ ưngi bưc btiế hãy th áCc nhgc gnôkh thông oàn sách Đm ihk người nên y,nà xem nên mât “Trí K lý ngngư ihk .minh đọc nhận chớ ưgnĐ: giết hìt ênn rnT đo cđ
aig và inưg Gai hP Quý Hu tm gnt nd hnnâ cT.íh tìm ngõ k áx rTn ghnn mikế d,anh k nếđ ih,Na Sgùn igưn nhị gan hẻm đi phố hẻm, gõn ungt Trần xuyên ícth phòng aNm óc ri có tng igno ht,hnà đi Vương phường qua
àyn àoB hinnê phải pk aqu chaư e kiếp .ãđ" đáp: là ca nn hành, hnt ut ưđc "aT
nc nrtg nào định, ĩs T ohet Xác dõ.i k n:ió hkgnô
àtr ngày, nTr ,nqáu nưnhg ,lu bị tu c rgnò ưtngh chẳng ángđ hm, ba iđế,m gia tìm ếTh ếht bóng uđ kẻ thấy n,hig ,phk rã ìtm ýQu Vươgn ând nhưng hnng nv gndá Tnr kchhá .íhcT chúng ngõ nb
Nhụy nL,gă inu,h áqu s êln ngồi roet giá ta giá êĐm gưtn, pl ếnn bị đưc ca iMa bằng thành, một đã kiểm bóng, iáhT được imà Bởi Kim mòn gonrt ngđa tm Kinh dày. voà yàng êynugN gnb ,ba ếhicu chạm cb tơrn ưnh ht nhá Luâ hồ ert cáh,s gnb Bào
tm Hoa s nh Quỷ trên Trị, L ư?” Bên mnhì Trn dậy, ghnc ch t si nưgi àBo nH nđế kinh óirt: phòng cạnh ut hn Sơn ly nđg đnáh dây óc mà ca, yv nuyl iág iTn gcn v
xoa Nhị :ágln đầu Đao là áic rtc ?ìg ođ axo “Đây
gnnhư mà hànht ncu ynhuê c anb náo, ngầm lngư vì ihKn sau gnós cuộn. gàyn li khoa
Torgn .cs đống đống nuhaq àl al rti, nhỏ, al ud cho trên vây phía rit siô bn gnsù âns đang gưni tm
chưa nTr ar hgno ac ch.Tí h yht àBo nb Xme ht: úgnhc vn ìtm chẳng lại
sớm uđ bị sẽ tm chẳng Mai hắn lhĩn hyN ãđ tựa có àiogn sĩ nào, đi hnư bt đ.i ynga nghênh đ,i đnế ca hpiá t ênt t uqa đu biết gngna giữa Lâu chúng, ac Bào oBà óc ãđ êbn hắn bn
rTn nói: ngay.” àlm ànvg đi nnâh uiT sẽ T iv
n:ôg o.hc sau gia Tự úic igi Trần mình ohte lão nyuNg
ai,g ìnmh: mi mhô T ưgin nrT inó qua giật ãLo
hninê Loã kế ht iut nói: Tự Trần tự mâ ưmu nhi.” nhìn của uth như iag quỷ ut cngu khní đuốc, nnhã
bị sáu yNh dứt, tên cửa đy Lời ln aiM ôxng ĩs va mt tử ra, vào. Lâu bt
nữa.” mặc cCá chốc Trần mrt li giữ hn th được lát: ãoL ôkhgn Loã
Lão àno Ngiươ Ccá dy, rtí ar thế nđg cmh Trần bcư ghk?nô là igàn:o hmc ếtbi tuệ
dám pếti T Trần không li.
Quý ?oas ưgNơ"i uaq mà:y Ch đâu"? Vgơnư ikếp sự Trn nn nhướn đâu? đcư cThí này
cánh óc hN ôm gnưi Nhụy ngủ rgtno a,C mắt: bgn .ếđn cth Mia yat gt Lâu Đao m đang
ý là…” nTr ãoL rgtn hỏi: òd cn gia, ignư T
thật mi đến mà d dám othi àov tnh tẩu vào lúc nghĩ đt hki glôn ri này, xnu,g iơh gnàC ámi ih,ơ trước àiv gmin rênt tchu càng írt n,lê ghé tm .nào nếu Bào nhường s ca hm,n hút, hctu m chẳng àbn nói: rít nến cđư ánh tbú hctế icư
ô?hgnk sau nhuí eoth aPhí Ch ày:m dõi nào s k
tb ưhn ca Đám ưngc àm i,l đến gns ngchú này, giưn hơi đ như nigg hnôkg đi nđó. ơghnư,p nb đ t ìnhn đnế giống ihtá pgnoh ,s
hC cbư: cũng đ hãy t Trần sn rnT cuối itn v,i ếht lão nhu pd íkh rctư dừng cgùn ac tiểu Thcí chợt ,ar lôi gia oLã cCá này.” nh đi
?đây aso đứng hiP Đao yd: làm hN
ac L"ão hết, snâ àvo c cưb s ra Bào gia thái êghnnh tử ếhg vic .đi" gnnga gôhnk nhìh ungx: àh,n hcếic ùdgn nig sư nió ôli
lại il oaĐ yĐâ aox hN ì?g ođ xoa lý đầu:
ve vuốt àl tay :ih thc ,vn oãL rnT “Thế mâ mưu?” ácC àno
,ynà hn ra onà? ngược Chẳng oBà kẻ ìhnn có cảnh Đạo ?nqau rt c:a ch àl hiểu nhị s v úcht ôgnhk cuộc o,as il òphgn hành l Tầm Niươg úLc
lên ex ngựa. ni mt đuôi cỗ chúng sau, nuah ca Bn ra
đáp: T Tử ìhmn đến.”
cbư Độ. Mia oHa t lúc truyền nếigt đến chân Ngay yn,à
nDg mâ tiếp :li đã oàn it,ếb rTn Dgơưn gôn la chọn nChg ,gntrò iđ ơignư là đáp hcgn k.ách la nào lni dgươn ơc ưum l,i àvo ấy u.ưm gnhnư T nigơư ngcũ Thế nòc umư? tâm