Logo
Chương 987: Giăng bẫy (2)

Bào ca dùng ngón út gãi gãi da đầu: “Toàn là chuyện rắc rối gì thế này.”

Hắn thừa biết, Vương Quý đã nói đến nước này, thật sự không còn gì để nói nữa.

Song hắn và Trần Tích đều là kẻ tâm địa sắt đá, thủ đoạn tàn độc, cứ thế đợi đến khi Nhị Đao nhổ sạch móng tay, móng chân của Vương Quý, mới nhìn nhau một cái: “Hẳn là chỉ biết có bấy nhiêu thôi.”

Trần Tích lại ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm Vương Quý, nhíu mày nói: “Trong tay ngươi không có điểm yếu của Trần Lễ Trị sao?”

ac khni ac bti khác gưin ,yv ac gnc cáhk bạc óc a?os ta àBo my:à gì gnnhư vi Soa bc
àBo rồi..." uđ: ca a"T gật ihu
ev hit tm nô đi yV ht ànyg aig tí yuênd toah dgán óc lnê bạc, gơnNư ưic Bào osn iô,m nói: uma mỗi hnp uvt ly Đỗ ca nếđ
tng àBo l:i vai v ũgcn ac, Trần đi ôth.i vỗ hTíc at úgChn
rtăm iđ, nửa uayq giờ hết. hanc ngay ãđ tmá về miđ ếgint hik chiều trống c sua, đã trở ri nũcg ac người Bào
s, ac câu sững ar óni ì.g ý àyn có hnt àBo thời ôghkn hiểu
y.đâ gđná nTr lĩnh cậy cTíh đầu “Chọn :ca đến nhìn năm àBo int
nói “Đến Độ.” người vi oaH Đợi ba nrT Mai chíT ngồi xe: ánhđ gnưi ,ngv
để iV"c hccá ch ca, oda lặng nhàht oas, hnôgk ra miệng epnh ngvò c l k uđ ìhnn àvo ,ex tiếg màn il páph này Bào nói: num nH hpu tiêu l bại lại cghún àyn. ex giàon Có ,ta nôtgr u"t.l
àBo đ,i pónhg emx hp osn ph.n ngươi cb Đ Nương: C hnư gnt yl ưci ca tm ta khángo, vẫn ném ig och
"orgTn aty c thực, Trn gkhôn ra Tíc:h ònhgp ýQu hcng câu gVnơư ngươi hn ?m"t iga àoB mnư đ xcá ca óc ìnnh nên nrT mnu
Quý, tếgi hc hiP Tr nTr L b hnm ncò hàt sót. hơn là ,ri ơVngư tiếg
đ:u ca uayq oBà ?mH
cthế. ht “Có
óNi vào hmnì ex, màn xuống ẩn ,onđ đêm. yhn hắn
lát: một Tích nhgĩ suy Trn ngày.” iưM
ưndg h:áki Đi iNơưg hn àv mười ơnrTưg ,ngt mc áckh ôncg biệt unm nuôi píh ta ghưnn oha t uit sự ếnu phi ht hníhc nn ùngc tử e ca hk iga àl năm ri ar v iđ, sĩ ilo tưh này, có grn gươTrn Bào đây cs, gơniư
bgn đ.o ióN hcoa iêhnn xe đây, nag nếđ
oBà và bước Nh ra ,iag nag đ.i lên uih ac chíT ohc aoĐ rnT ac gùnc rnT xe
asu Lâu chuộc tm trả Nô thân gnb sc khi tkế ta, đến tìh àl aig ôn nhà là đã uq Độ, uam iaM tui tíhc ùngd mm tni, khi ghntư Độ, nghtư ,hc rtưc tng quản thân gũnc n.a hucny aiM íph. knoh là nli póg dùng nhp ncă nh Hoa Nương nuqa Độ, cđư gia hyN Mai ihk tình. nhân uhcc il ptếi cn cho tỳ Mai .yàn àgi gia Đ ơni đã cười: gkônh ghknô Rời ph nơi Đ aHo còn nv tni tàn bọn tongr tm cũng nhỏ ,nâht kohn đợi đây Nưgnơ l đến ghn đhn mt Hoa âdn ngài ngài
nũcg Bào abo ĩs gia ưgni nmă t ln Tngơưr ,nếđ bị bố. ltư ténh ac gọi vào
tử khác, đừng nhiều.” gia nngh hc mt ta t Trương cvi, “Bọn sĩ nh ngôc hnycu lo cái: ếilc hi làm
usy điều đánh Hn ĩhgn: có ca ccư Bào không?” nưh
t. Tích rTn i:ưc “Được, đa cười
:m gnhôk đưa mêđ cung gyan ìV óni thần .i.t. để mu voà sao Bào àl pú "Ngiư hội, năng ,cht nhlĩ tâm àny nhđ nay?" gdùn ca
ơrnTưg ?ulâ il h:i iga t aob sĩ Giu
:húpc Nương ahmt Đ ,àit đưa th lễ Đ ca, ca ca.” nhưng cb v nnh rt Boà Bào mt nhhà uty il yta Nương cb vn ônhgk
rãi tin ,ex hpi cmh rt ra th nhđà cưc Quý thì cđư vy. ahy phải cThí ếbti hơi xem hắn một cuc dà:i như có hC" hắn Trần bao vách exm aT nhiêu hn.cu"y ccư còn Vơưgn ,gnhkô oàv tựa
ùndg ingơư óc h:i Trương lúc gp “Gần hícT đt hct nhiên nnhâ Nhân buộc thừng đyâ chủ nTr của n?ôghk bao âyd b, t gai ĩs aig
cược ch Trần muốn gia hc ahy hn àny óc có nằm ưcc "Việc rnT "nôgkh. ,không àm cTíh àl đ:pá ntĩh ghkôn yha hc gai bnìh
đt .v ơngrưT mt ng,iư đu hgnn ánđh ri hai đến ncg ngựa, h ex, cỗ Kê gnh cnh t sáu ra lên gia bao ltư sĩ sáu oB ex ươmi im ơnh ri người iđ ihk lại bố vác etho T lần nbê ĩs ài,ong người tgn ex ngả. người còn áus
ngb htc Bào ac ra ìTh :gn .vy nht
m intr il mnig mới v Kê dù gnM àl by m nhki, óni cn lúc hn được rất lc hkn,i t,in gũcn ith ngày một gnM" ac óc B đợi hcTí hacư hắn pahí. ,gntư ng đó về ngm u:đ Tnr tin ch dụng." crtư đến tuth hpn mngi ,h ctá uas ht là
ơưrnTg Tnr sĩ hcíT: àvo gnVươ óđ dt trùm thêm sau ogtnr, htkoá rti đến mTì ngưi iag pahí nữa năm t v nhìn đây. uđ boa uýQ b ,ra
qua giết óc mà nb tíhn nhị trong cho tv do “Ngài nh lão thật gnài nuế ta tam ta mồ a,ig nthí uýQ coh s th ar ta tay ích gnôC tài Vương ta iđm uyế ht óc at, t nghi nay? sống cả tất đgn giết ađ ca soa àygn bản à,nig óc làm ibtế hiak phòng ếđn cnũg hn, ghnc đm :ìađ vn tiểu hiô êk ca ngdu ac cnò nH ,hnnâ thôi.
li ôgh?nk ýuQ iG Vương yha
sao?” ưic ươNgn gkônh cười: oBà iga ca hn Đ
mc .tư íhTc Trần suy mtr
cánh hN yat hai ión ômi thế ngón ni ca iđ nngà tđ n,a ca đâu.” Li ngig ồm: hai huc m at “Đừng ngột gùdn lại, gnd ly à,ngn Đao hhtác óin óin àny th véo ghônk
nìhh ơginư gãi iơưgN ưhn ãđ ngươi ac ,yv ngươi dgnù nhỉ?” nói đ:u út Bào àl ra nógn là at ir, hnư àl ai ad hn gãi
Hiu rồi.”
ac ch.út oàB iđ ig lại: Đ đt ơgnNư nh tm hinnê
h: tyh ôhti hn Bào ,vy êhmt, ha không nió ca ôihT iưc muốn vậy.”
óc gáy vào hC cái ca i.l huni nơưgi vỗ hn: Boà tm
ncuyế,h bên iv Dương tm Tnr vi íhChn giấu ocn àmL nhip tt người, hn iĐ ggnn nôM thân chủ mh ca nch muốn đã igưn ahi,N biết rằng Bào a:c o.nà ihp hn sau, Mt átl biết íchđ đnế oàB lmà iưgn đi s Tíhc đu c tếh ta nió ta đu mt óin mọi
hkó ìtm Người átc ndg khăn có nào. được, li chẳng lắm úhct mi
àm b iđ đi àov M,ôn ynê l hTíc nvé ê,ln v kôgnh in vy còn nhìn thẳng đã nH phương v gnađ xe oáb phaí hhàtn gã nv tin. trốn, đã íhChn iđ Trần êtrn ghế. rmè ex puh ưnDgơ cyh
tạ ta ókh ca oBà mcó Nương: nợ hứa usa ơngưi uđ ynà nv hnĩl ri, iMa g,inươ Mia kgnh vàng hg,n bc b t hn.ìt Đ Đ uchyn ingươ ra mt ht ca ly yàn oBà aik Hoa ra óc các ònC émn hKi cho tih đa gp oB tm ếđn Đ bcư tâmr nL Đ uến nén ếch ân tên hẻm, ac i.đ ,hănk Nương ,at cũng ãđ ig cho oHa ycâ tmì ihk ca mình
yat ĩs gia ?ai theo mnà Tnr Bào xách íahp v rTngơư bt nnhì uiG đ,êm bcư rTnog ,b tm ca tử T:híc v,ào aob
ión ncgũ nhôgk cốt rt óc ếnđ Nhưng vậy, b ih Qýu của dù c Trần ovà ngch thành ânnh píh,a một hco ôngkh mấu gân thể đưa L “lời thể thể cgn là Vương bác chiếu màl .rT tn nli ch,t b hưn
Sân àoB trầm tư. inv Tnr yr uyq ca ôgnkh yên ntĩh tr lại, ũgnc Tích
không?” ưđc thếC
đ:t Quý àvo ađng nm gVnươ hc .nH rnT rênt Tích
quay về Hao lấy hciu Đoa khi xe, ra igt hN gơư,cn dây aMi .Đ
phúc yna ôn mt mìt lễ gnlò “Hôm nói gtun Hội sớm amT ra, Nưgnơ Sơn nữa: đã từ Đỗ ,giưn vn itn lại mnu gai ghi hnhà .ri hn ngài onrgt
mt hit vất vả aT mỉm oàB ac iđ àgny nũcg .nagi ta nya áhln mấy àyn coh đây." ư:ci Tnr pih đi "Hôm ,ri Tích