Logo
Chương 987: Giăng bẫy (2)

Bào ca dùng ngón út gãi gãi da đầu: “Toàn là chuyện rắc rối gì thế này.”

Hắn thừa biết, Vương Quý đã nói đến nước này, thật sự không còn gì để nói nữa.

Song hắn và Trần Tích đều là kẻ tâm địa sắt đá, thủ đoạn tàn độc, cứ thế đợi đến khi Nhị Đao nhổ sạch móng tay, móng chân của Vương Quý, mới nhìn nhau một cái: “Hẳn là chỉ biết có bấy nhiêu thôi.”

Trần Tích lại ngồi xổm xuống, nhìn chằm chằm Vương Quý, nhíu mày nói: “Trong tay ngươi không có điểm yếu của Trần Lễ Trị sao?”

gáy một àBo hC ca cái lời.” inuh ngươi àvo hn: v
hộp ta xem đi, mt oàB bạc ly gơiưn cười tng Nương: phóng Đ ák,ongh énm ca “Cứ son như giữ vẫn cho phấn.”
hmat đưa Nương phúc: il ht Đ vn bc cb yat Bào tm không l tr v hnnưg ca, hnàh ac tuy .ca Bào Đỗ gNnươ nhn tà,i
ngươi ?"tm áxc nchg câu hnnì Vương nnê mnu óc Bào ra Quý agi "rTogn nôkgh ưnm ògnph cí:hT c đ Trần nhị hc,t tya rTn ca
cưđ tếhC ô?gknh
v nhCgú :li íThc ũncg ntg Tnr at đi iav Bào ca, thôi.” v
c ac s onc đến ônM ta àmL hn iĐ sau, hip gnưi bên ngẩng giấu mọi đã cnh iđ đu Thíc Bào cíđh tM Nhai, àml nói iư,gn biết đu rằng người àn.o at iv nói Trần thế ca: híhnC với pnih tất ntâh Bào nDgươ muốn hm mt tếbi yhnếu,c hn ált hc tm
ac cúh.t nơNgư lại: hnniê mt oàB Đ ig đợi đt hắn
ac mỉm gian. ta đi my một rTn oàB cgũn c:ưi ynàg yan đây." rồi, "Hôm này iđ och aT ith pih hcTí tv v láhn
óC chtế. ht
gunx ,xe mình ẩn ovà nh đêm. nhảy đoạn, ànm ióN
tb b, gia cưb v ca Bào ưrTgnơ àmn nTr vo,à xách tm đêm, theo “Giấu :chíT píah tya aob t ia? Tonrg hnnì
cũng sĩ Boà năm ca gai énth bố. aob ig Trương lưt t b ế,nđ vào lần ưing
hnnì ưDgnơ tin. yên név không trnê rèm hnthà ncò iđ ln,ê ovà ahpí in ôn,M iđ v àm chạy Trần ex yv l báo xe ngth hếg. v iđ phu níhCh nH ơgpưnh đã anđg Tích đã b vn t,nr
Soa ac nhki bc àym: ìg bc o?sa iv ignư y,v óc cng ta ac ibt của ưhgnn oBà ckhá khác
iga àl hay hntĩ nh íThc ôh.nkg" chỗ hay chủ yàn không, có đáp: Trần bnìh có cược hc mn iga rTn mà ccư c"Vi nmu ôhkng
không?” cược ĩg:nh suy óc ưnh nhđá đui óc Boà ca “Hắn
:đu ".r.i. iuh "Ta ac Bào gật
.tsó tiếg ir, ươnVg Quý, Trần Pih thà b L ch ơhn tếgi cnò mnh Trị
ra đi.” t,a énn ir, oàB Nơưg:n ca có ũngc khó ihK pg àyn Đ êK ah tên ngươi t ac ar nợ khỏi ân thnì. ònC ca đã Ln ,hng nđế oBà lấy Đ ưgniơ, ađ nhyuc ươgNn Bo oHa oHa yâc cb trâm t Đ ig tm hoc đầu ăknh, mén aMi này mt ohc móc thỏi tìm ,hm ca sau Mai ta nuế ếhc Đỗ cbư hĩnl nigươ th vẫn bị àvgn ghnk các ika hìmn
t. ưci Tnr cười: đa ,Đưc hTíc
lmà tn nkôgh chốt, đnế mt ct Vương bị um iuhếc ht Quý ht gnNhư nũcg Trần cgnh àl ac cứ ih L vy, gnâ píah, ôhgnk bcá ovà b th hoc ưđa ânnh có nhthà T.r liền óni li ngc tr ưhn
ahy Giữ Vưnơg ônk?hg Quý li
thi được có gnmi miệng một hạ, ngày cn im rất th tni "Mgn nTr về là ũcng .aíhp gnm đến v sua gMn inó pnh chưa "g.nd hcíT rnit cl ac m ttuh àl ,int li m trưc Kê g,ưnt clú óđ ng đi hắn ch ki,hn hn nkih, Bệ tcá by uđ:
rt Vương emx nu."hyc hC" hinuê phi bếti Tích tin hya mhc thì pih áchv hn cuc àhđn ex, ýQu tm ưđc thở không, cược exm irã nTr Ta at cược hn cnò voà iơh ra :idà .vy bao hưn
gùdn aih ngt iđ gnnà nói nữa, hthác li, nió àny cuh ni aih n,nàg Nh thế cnáh ngón ingg dừng đâu. của tay môi Li m ca thử gĐn m: gôknh nói tđ ly at aĐo véo
xe Trần nga cho ca uih Đao nêl bước rnT Nh Bào ar àv đi. ca gncù Thcí i,ga
“Mười á:lt syu nghĩ tm hcíT à.nyg Tnr
ml hkó ìmt on.à gdn iưgN im átc khăn il chẳng hctú óc đư,c
đi ve th mỗi phấn htao Boà ít mua ếnđ Đ agi yl êduyn cười óc ith ac lnê ngày nso vuốt “Vậy :nió ô,mi ,bc tm gdná Ngnươ
lại ơrngưT gia ih: uGi abo t uâl? ĩs
yl aoH âdy v khỏi ayqu x,e giật Nhị chui Độ. iaM oaĐ ra ,ưngơc
àl cnă đây Mai gtnhư ngh hìt ,ch Mai ưnơNg Độ, Ri cs Đ tiền bn là thân, Nô aoH Lâu cũgn ikh h.pí nữa. ktế ntưhg góp t ếđn tm thnì. ôN cn hccu này. hcít khi nưgNơ ãđ gia chuộc nph ôgnhk Mai ,at ,Đ hnko Đỗ không ơin Mai nnhâ trcư iga phố yNh mỉm l liền vn Độ, quả hkon dân coh il dùng giàn đnh cđư ũgcn tnà nhà iàg tm ânht nuq gia mua tuổi một oaH nbg nhât nh nauq ãđ rt ôn gnt hn ếnđ Hao c:iư gtorn ôn sau iơn khi pếti òcn ngià gùdn đi nucyh ni,t
kẻ xe cách ngoài ch .ynà ib úgnch ra inó: c này lng imng àmn sao, đu mun ado l để vào x,e giết ôgrtn hnnì l vgòn puh iêut hgnôk ãg tu.l" i"Vc Hn pneh oàB a,c pháp il ta, htành li
Bào Tích trầm tư. l,i cgnũ rt nTr tĩnh ynê uyq yr gnôkh niv Snâ ca
ĩs hỏi liếc hắn :áci ta t ưrgơnT ngnh đừng việc, t mlà ôncg hc Bn ol nh.ui một gia chuyện ák,ch
htc ra Thì ng: vy. là ca oBà bừng tỉnh
ra s khẽ Bào nưgiơ nuôi àv gnt, tử ta lio đây sức, áh:ki mười áchk cngù hao Trương e Đợi ac phí gdưn ht nn nnhgư hpi num ir rng iơNgư thư…” măn về Trương hícnh gncô cm itu t tib nếu đi, này, hn gia
lĩnh rTn nti :ca íTch áđng yc àBo nnìh âđy. đnế Chn mnă đu
ưnh ươnig ãig ãig ra như ngùd at ngươi là… ai ca da út ìhhn là nh? vậy, nhớ ngươi inó nngó đầu: “Ngươi là rồi, àoB đã
mươi tđ hnáđ đu bao nl cng còn gnh ngựa, sáu ngả. ưing xe, li ư,gni lên ngoài, sáu Tử h suá t ir ĩs vệ. mi tm c ahi ex Trương bên ir aig ntg hcn ohte hki nghn Bo gniư lượt ar inưg bố đến vác ơnh iđ xe êK
chao ióN ếđn ang bng y,đâ đo. ex nnihê
hành tin ngNươ mTa ơnS ms l :an nư,gi lgòn ntgu chúp ãđ “Hôm iH nói gia ntrog Đ một unm nay ,ra nhớ ngài li r.i t nô vn mtì hig
aig nh ca nô icư Boà kghôn nNưgơ o?sa Đ cười:
iưgn óni ngồi Độ.” xe: Tích iMa ưnig rnT Đợi đánh iv Hoa ab “Đến vững,
nnhì hípa nưVgơ đầu aus nếđ n,grot dứt gia inưg nữa mtrù tử ơrTnưg đây.” háotk rnT năm ĩs về b thêm ìmT ,ar trải ýuQ íhT:c abo ovà đó
thôi ca “Thôi hyt Bào y,v vy. ha h,têm nói num hả: hn hgnkô cười
nrT cm tư. tmr chíT suy
Gn i:h êhnni hc của Trương dây Tích tử gai thng sĩ Nâhn nhân không?” gp iga ngươi ,b nrT đây dgnù ucb aob thc tđ lúc
Hiu .ri
tính ònhpg nb c đừng biết tth của iahk Ngài nv sống sao ô.hti qua tt gia, ht at ,nhnâ cũng tv mđ óc at tya Cgôn nếu nh ếuy ngià òcn ta, hắn giết àm có tgorn đa ínht cnhg ôih lão àlm yna? ích mat ar ta của đìa: t imđ cho bản giết à,ign đến cho th h,n do mồ àti Hắn kê sự ưVgơn ihgn ta có tiu ýuQ gdun ac ngày
:đu H?m ca oBà quay
Thíc đang Vương nêtr nm :tđ ýuQ Hn. Trần ch voà
ĩnlh chốt, ưađ này .t.i. thần àBo đ cung knghô ca aos úp đhn ăngn dgnù óin mđê là "Người tâm um m: gany ?y"an ìV voà ,hi
khi ygna tr v h.ết c asu, gi ámt trăm ngếit đã quay nhca chiu điểm cũng trống là na ca ưnig oBà rời đã đi,
iht ra ,s tnh nói ca câu àBo ynà có sững gì. ý không hiu