Logo
Chương 977: Trấn Đảm (2)

Mũi kiếm chĩa vào Trần Các Lão, chuôi kiếm ở ngay trước mũi Trần Lễ Trị.

Trần Các Lão không còn vẻ già nua lọm khọm như trước, mà giống một quyền thần kiêu hùng đang thao túng triều cương.

Trần Lễ Trị kinh ngạc và nghi ngờ, Trần Tự không có ở bên cạnh, Trần Tích cũng chưa chắc sẽ ra tay ngăn cản. Nếu lúc này nhận kiếm, thật sự có khả năng dùng một kiếm giết chết kẻ thù trước mắt.

Thế nhưng ngón tay hắn khẽ động, nhưng cuối cùng vẫn không vươn tay nhận kiếm.

người cbư Viên. v Đảm nC haíp nH ra iđ khỏi Chính Đường, axyo nVă
giấu nTr ưĐn,g aíhp che v Trần mĐ mĐ kmếi mặt. Văn ac v nđgô nâgn đi íchT
khách iv nbê v Lão nhkah nB h:i nhc hp ?àno cạnh có iig Các Trần nâth ngươi, uđ tu
uTih ãLo gia ơc iĐ níht rồi.” in đi, :ayt rnT ácC đm, nhu puh không không vác ày,n oãl ipngh to im hngá can mt mệt chư,n Tnr phất nl htìn hP
Vương iđ gia, nigg Loã :hi ,aus nh ri nQu tni ngài iag as?o aphí Đạc chcếh
Trần nuyq hP oLã hnđ rT ogia ngờ gôhkn biểu gai biểu pg.nhò Trn là Lễ c àv Trị, rnT cho rnT Tích rằng, L ô,nT L ca il hn ca t còn Trần Kính áCc rt tự Thứ ý hành uđ là ca iTuh rTn
Tnr Lễ ếcli gvàn :nh ếh,t xoé Tr vậy?” “Sao iv
àhhn Têihn t.ás kẻ ihp, đối tuyệt Tnêi bộ hn Tưngh uanq s cnh ac vậy mt nhhà àl c.hák Nuế gkôhn một aig Nuế nC thì hung ht H áts không là hncíh iđ quan, thư ám b ih Trần Lục
là hcn ám nbê rTn tại khác. ac ckháh trường, ngưi tm gkhnô sát óđ Đạo có yNàg thư hin hgưnT H ômh để ,iga lực thực người, v ai th ch có Tm hnc b ht khanh đủ óc
nH L gđn ngồi iưgơn Trị: hccếi Nuế thủ, nqau ôgknh rTn ănm đã nid ehng li vt kể chn muốn bằng phu nhucy ungx ghế .ưxa bào, đi vậy cih lão
đ ưahc nTr Lão phải ai có v không L lão đng phu k đưgơn đó sư otđ nếu úlc th nigươ “Ngươi đó cáhc. ayh k,chá vào, gia lúc cm được? ,yd nào tìh v ign hưgnT xâu rtgno aty rãi mhc đ rTn còn Ngươi ưht nyqu nhìn đm uhp ácC rồi H :gxnu hoc hup iơr lão ?ư ưđ,c trơ ghế ly sao?” vào ta chiếc ngiư kônhg trí iđ hgưnn hn lão quay gni Ngươi về ãđ éx rít háti bộ, hc ta mt
nh cảnh, óc mhnì Di vẫn oĐ iđ ngũc inó giết Hắn mT cl gnB aoig .ayt dám ,y thể Trung cuối lúc đu hnàh sức cùng Liêu cho ra được đó phải ôhkng uanq i,kt gcnù từng ãđ hcc nh vi
làm sao ihp Vì ?yv
àml họ Trần ta nếđ n,g ưhnng không đêm ?ìg an gia “Bọn :àmy nrT L chạy rT
soa Lễ Tôn? sao? Vì nỡ Trị rTn Lễ mt sắc cả coh kn:hi hgôkn Trần iơgưN
phụ tm hpu ìtnh ud ưgnđ nưgi tm sâu Lc ãlo Loã đến trường, đó n.C thnâ nơgiư “Ta yncuh àl ias rt nghiệm khám này óđ àl ưncg hkmâ tbiế đi, đậm, ht tuyết và ,hcp hni có cm hC àigno nhìn hc inh môH của ưngi hắn: ph nkí Các ln páth rTn lúc không chân .đcư
yên, k àyn ghnôk cđư noà hntâ đó áo,b m!ưu chính nCh gknhô tợn: ăn !ymâ gnig cngu nnog tm ,muư vn không một chết khgôn orgtn sau rnT lên d àl mìt nũgc suối li, âhtn gn imũ yv ếnđ tu,ri iga tđo hàgon ìth n,hpgi bị òcn uxng ac ign!ư at oàn vàng rT nôKgh nay ưnigơ, chủ ta bước tìh Đầu L ưcđ hp đặt nòc ếimhc hp chủ ònC gn k pg at khi ùth
ìv ônh mà nohgn cũng đến.” ca “Tất T gcnô uqa Trần đi nh, nhiên il nTr nó:i íhcT s tử lướt hkgnô đầu
ìg? tr ưiơNg óin Trị muốn trầm rTn Lễ n:ggi cuộc
phu nói Thi dưới àny nói âtnh hchká nươig ac ếibt, C v biên của Trần lão hộ Đ gia.” êgnNuy hhkan tr nên nrT Lúc àny, tTi.r gưNiơ ôgcn thiên hn tr còn đó Các cho nhht,à là tiếp: tmì có việc vn một người không? quân, v bị tên tngrư phận àl Chu tnghơư kinh ãLo
L t,nếig nrT iưc mt ôknhg lạnh đáp. Tr
Tầm ab Đạo cảnh, nhàh vị v êTni nqau T.hêni đi “Một
rT Lễ lạnh óN.i :nigg Tnr
của canh đt aig óđ. hákc uâc, tt Đây hânn heot v thể ìg. mt Lão cũng iàv mngù nh v chỉ oB uc mt phải ig chc gơưni kcháh ếđn hngát cCá người nhkgô dẫn có một ahnht Điện, nthhà nq,uyế Duyên nil g:ưnt áh.oc ta, áiGc phúc, nòc chaù gai il T iv đ tc hp yàn Trần Kih hâtn orngt i,ag còn gHùn để khanh innêh l Duyên hộ ir innê àvo có môH Người chạy hncg chp, tám bốn thí àm ưgin nưthg dẫn ra mhìn T, nói c ìht my ãv đó áGci ongi cúl lệ Trần mình ivc hi Trn ếtit .đi iĐ ,ti tai nigư ghé
hắn tm mặt, ãđ thì hin hki Cn ly rnt lại đi là auS b mạch .asu Lc đu xuất đến htư Chn rt ri hki hcy tháng đến ãđ triều, aih rt ac hnTưg H
cnũg iGi xuyên hkáhc :nh t Phiền Tnr mđâ kui aus uLâ, ta ngt trong ưtng nưgi n,rưgt nhìn v oãL mti nhakh oãL xem ym hpu ln.gư ưnm ph của này nơi Ni hccá h ihn sơ ngươi thcế chục cCá tháp b nâht
ind phía từ T nrT bước si cLú đi này, đi it.
Hồ gia c:ái là Dương nTr H iêmh.C đu iưNg hn T agi iga còn T liếc H Hni agi it. một gưni uâQn nDgơư Dnưgơ ca “Tề gia, ac là ac àl Tư,h T gia, cho pgNhi,
hui Trn ,nay coá t. thc hpc Lễ xin lầm đứng dậy chủ, rT By là iga tiểu đã a:yt âlu
rnT quay chTí Vnă otrgn Đảm igá. rt đt v kiếm nTr người, iha nêB lưng lại phía nađg Đảm Đường,
hpía Trn tm trầm về aquy íThc aih lgưn người, ư.t mhn
cc,á ih ngươi nđế yunCh nói: rTn s ggin ácC cho hgưTn thể ,yàn ãđ ngươi làm ac ,ct ysu ghưnn aus phu nhi “Kính ta. rít nv tr gđnư rTn íhcnh il lão mlà nrT đó H gaio ,quan gia igưnơ hgkôn đu in Trần gkhnô kôgnh grnto năm àov cho Lão Tự.” ngud cho ùgnc ãol tc ht của thư tử ngnh b Thíc chúng nútg ,hT r, khàn àl nt ngcũ áđ iga cưđ do uph ýl qua, gc này v
ôknhg mình áođn xne “sinh do cL ngờ mối, hmtâ ra v gia. àl Tghnư óđ ht c manh ln H ám ac đây, mnă htư mối nnưhg tás hắn từ nrT đó htù mẫu” ca các ch ãđ bộ Gi nòc gotrn mưu,
V ánh ênn pch mặt thời Lễ nói nến Tr l.i Trn ưdi chờn, nhất không
ca nhổ L mà ri lạ cũng Tr toẹt tđ: ìhP, s?oa ngno thng inãh Trần vật nxgu óđ hnhàt
Lễ lén?” náĐh huín yà:m Tr Trần
xem!” ãLo tya nào phất điều? áo thang hc l lạnh, óđ xuống, at hco đã unqa bậc Tr C Trần già ôhkng cười ào:b at đưa L tếib il
gì cyunh oãl rõ Lễ ngt h ãđ bn Trần tiếng, C rTn gươin hơn loã ahT,o phu. thủ, còn od Chẳng ôkhgn hip đợi rT in:ó il ngươi “Phụ Nguyên il nêl ibết .lmà hup ti ãoL phu sao âhtn tytu iđ nhưng với nhbi háKnh không niêl Các Văn này lmà oLã c
Tích: cười hoc ãLo hc về Trần nTr áCc Trn qau Đảm ngMa" trung ôhgnk đi." ném ,ưci nhath
mta đầu: àv ám thăng âTnh ph ingư má đó áts oàv cgnù ar nH ginươ, hc xảy mt hcT untg hânt ònc “Thế hỏa cho hn là tás yhnuc ám ãđ hpu lẽ mi xngo Lúc ig m.t mù, vạng... h.pm người ngày, áCc at xác óđ ig cđư Lc mi ar yv, bị cúl nôghk chạng c asu khiến ưrt,c là iThên Trn chỉ bị ar lên phải tếip chỉ trong có nhận, nói chức nnh Cẩn v ãđ có Chuyn b ghătn thnáh im ênTi ícnhh hc k mt ta tás .thiô icv sát. Ngọ, ũgnc đi tm nên àm tiếp Lão ám stá lầm àov lc gtưn hìtn xảy ám ãol
ly đến hpu iơnưg a,si Lc ynà nC .ctế..h niưg lão ám Cẩn.” ãđ il cL Cn tnâh nhưng từ Lc sát Lão m,uư sau Ccá đu: Hắn áđon tg ngđ hnđá khi tni rất hp bị lén ntưg ng Trần c gKhôn
một tôir caư?h mt ai sát b iđ ignươ lại đâm tch iutr ac ht có hhàn cl tás, ám anuq nhcg đồn óc Năm oba niTêh bảy, nhiêu hai hc ntưg mình k?ôghn hni Trn vy, itn Cẩn tm nhC vy nC ca at uaq h.n cL Lão hnưNg ai ơmưi hắn nh,gĩ gnt Tiên ht như trái đó qua àl nC cL ,hnc yth Ninh nếđ thích,” iGa úgntr Các tng unqa Năm li tng năm àhhn thủ ht đùi aođ Có cnh h:i cũng ưing Lục àhhn
L háhkc rmt hctế, gign: hắn cũgn gnđ “Nhưng soa v óđ mư,u thc?ế nhhak uến it Trần li ãđ hắn phi Tr
Nnih il la Lục một .hcn tu hcđ Tnr hnTêi năm mơiư gNiơư ngđa L thân đã nh:l tma gnưhN ia ãđ nát Cẩn ,ếth tg nhiên vậy, iGa iha inêT ưic chính àl đương ,yb thứ h,pm nôhkg vi Tr