Logo
Chương 961: Trạng nguyên đề thơ, vật trong túi (2)

Tám mươi tám bàn này nào phải chỉ có tám mươi tám bàn, mà là một bàn ăn xong lại lên một bàn khác, ăn đến khi trăng lên đầu cành mới thôi.

Sau đó ba năm, tám món ăn đầu tiên trên thủy bài của tửu lâu này, các tửu lâu khác đều không được phép làm. Nếu muốn thưởng thức tám món này, nhất định phải đến “Trạng Nguyên Lâu”.

Lâm Triều Kinh nhìn Thẩm Dã: “Thẩm huynh, lát nữa đề thơ hay đề từ?”

Thẩm Dã cười cười: “Đề thơ làm gì, một bài thơ của Thẩm mỗ ở Kim Lăng có thể đổi lấy hoa khôi Tần Hoài Hà tự tiến cử giường chiếu, viết ra ở kinh thành, chẳng phải là làm lợi không công cho đám tửu gia kia sao.”

hmtê “Phúc ưgơVn àl ang hiểu: td khó Lâm nKih càng sao?” Triều
aso ếtpi: Tmh Vy hỏi thì ig ãD ybâ
An ưhn o hơi ưign gtnr hóa ôM,n utêih nưc m ihơ gnTro nước lửa trời. ótr nĐh àov hná rnT aóx, íchT uưr xông hiNa iĐ thành ênrt b gbn ghtn ta tđ, ca ênl nlê đèn lớn cb
tất dngu tm c ingư mình c.b gian ếTh nug yud đi ngựa mọi người uđ ch cưỡi có àl ,nđgư đi nơh mt oca nh q,au
il Thẩm an? aso iR :ih Dã
ln gcn :hi ra uâđ nghi hnà một rTui Kinh cưb đâu, hknôg r?i hki nhìm quanh cửa “Người nhiên hty cũng cả tiểu hn hết gCn ưl,t och nhìn ,Vin mâL gyan
iph àny àoh Dã ac mciếh úcghn đầu ah tay :h iph t!a mà li Vi s quang btếi chẳng Đi hnkôg, eXm ra ýL exm cgn cm ba thử Ca icư Thẩm ếth as?o cả Trường áus uXân
c,a hành!” êmli qanu oKnhh theo, chk ếitp M óphgn tiếng nl ô:h
mâL ámt tổ kia “Nếu đ Nguyên, ámt sờ: ngTr óđ. ơhi chức huynh s nbà uTri gnm miơư ut iKnh thay yhhnu nghn sững cit gai
đều rtgon còn t Thiếu ln xhcá hơi ư,ru rượu, niên tór ayt im hìnm h.cs một mt vò nc
íaph cuc nh ca rốt đại a,n hỏi: oké cđư ưing náh ôhngk vậy?” cyuhn ,ynà xảy tm in tcưr chen ìth ym V t cch nutrg Hai ar echn bước êinn
sao gì, gàyn ãđ bị mới tury il htành yàng trở qua, n?ã Hn àHngo tr hngn mhp ngC bng my nrT ìnhn họ nhiên hìđn trọng ccu nVi uKếhty b mấy Tích un,ah uitr rôti l nb
nlg uđc nbê san iaNh An ás,t ntrê đèn nhĐ nhà Môn, cr cờ treo pph tòa bay êđui oca. đèn lầu các rỡ, iph, iĐ ah những Hai uưr gơưnl đ,gn
.gnc kinh nrT híc!T Thẩm
đang giống rtên Trạng hcp Quỳnh dui đi gia. gnc như yến trên ,hp tựa phương glan ngựa hắn, utêh của cPhú đối đóa td ac ,uêygNn coh máu Lâm tm yNnuêg y nưh d nhêit Vương ghn ếtV gTnr
ếht tếT ht inth cảnh lỡ Nguyên ta gnnưh thấy thành nigơư nmu, nhp hkin Thm li nói: không óc chkhí b à!yn ếnđ hnh,uy “Hoàng tươi ưgtn nay, và Thượng đnế náo gn nmă đp
Trn Thm ást rnt tử?” òrnt tihá mắt: chT?í Ám
nhce kéo hcy ,nôM haiN ch lấp Hắn ceh tyh Đi vai mây hctíh niưg ti.r gnoàH ếnđ ná,ch đi uhếtyK đông iơn Đhn li An va ,iđ nđế đây
vẻ ưgni cg.n ivà nhưng im tất sững sơn chờ, kinh người đến ln cđá mức m s at son ogrtn khiến hc lác c đứng óc gtano, cửa. đgn bên uđ chợt gvn Ch àgoin thấy người aC
ánH “Ngươi !ir thái t nheg sao, phạm má íThc nôhkg ãđ trgn hnik rnT v cng tsá hinê:n nói tử
chỉ v cehn du cm h,tni tTế Trong ồn h lmă nnog đmá ào phía nhmì cảnh mt như Thm tr,cư hmă áon mKi oha htnh Lăng, ưgTnh ôgđn ynNguê v ếh.t thy nhp tuổi iưm năm trở
đu Môn, k hắn nôghk bt li là, áHn quy là đã .v nhiB ngôhK ưđc tự va nTrgu nnhì trở nhưng đi ,oan ,tin phi ưcđ tht hĐn th không ũNg ónhn nmìh điều liền nA ngkôh nũcg mhnì nay uyqa b Luêi ânch uđ áđp: Hn Thành t Mã ,án về, vừa s mlà bt n.h nió hắn ũNg pahí nàhTh Bnih c,tưr uhng b với v Tư ãM lạ
gnã. tếuhi vn trnê kgnhô đầu tay dt là ol ưngơV đen nràg .ếnđ Phúc hn mt câhu mki niên rưu ysa phc đo nhưng tnu,y nc ưnVơg ga,n cương asu nh, hpía nagđ đi quan thấy, húPc nv ưgnl gna, Thẩm nhìn cd thiện àm long
óc sắp an,hd hoàn nếti gonàH dt ĩs không mt đám àov Khuyết akho của đông. ehnc thành nât gùcn tnoà v Thẩm
ntih ahiN dường mấy Viện, nơh Bi v như quay k Hồ bên íaph íahp uBi uchny l,à về đó áon l c Đồng, Xnuâ đều uĐi i.V ôMn này ưlgn ngoài Đnh nhìn gưin Đi ơnh nCg An gì
,m mỗ hthnà vò áTm nkhi htn Thẩm tm ươim âđu c thức hip ió:n ,gnno nhắm ãD nhiều hmT nbà có gbn lại àl v đ bốn óđ átm đaĩ gcũn ruư ăn rồi.” bằng Thẩm hữu, nêinh nhtâ vào kônhg
iv là vàng tiếp chmé Hắn niưg gnúhc, bt li àl v ctr yâv mhT nếđ phải ih: gniư xem đu inuh th âĐu vậy? b at sao hya
hn ciV lắc ãG tiểu r.õ :đu đó nb ta gnòs tìh bc không
dứt, ,Dã xme hnư htni tựa bị iL hcmé ra đôi. hTm mikế tcáh máđ trước phaí rctư náo mắt gôđn irtu tm chưa thủy
hpi Tnr íhcT ếytKuh ?soa gHàon của hngc bit Ca ,nahu ưrnTg mTh hiệu” hnìn
nưh “Rồi uống tếh ,na bt kôhgn h,phác qu nh mnu Tui dân hcc dgn àyn li bàn tbá tử soa người unih thành ,yv Hán óc hêint my an? uư.r đi ếkt nh khí cgn c h t :đpá rtưc
gnòs kinh, về biết, “Không Trường och gưni ngựa bạc ri hcy ,nh tiểu lại đu đi ôkngh lên âcu dắt ôx mọi niht gVơnư aC hô uđ là có nhị ếht .ir ‘Lý áno quay igưn đ hcúP exm av ãG tm áđ:p trên phố